Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 55
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:05
“Cân nhắc đến việc khách mời của họ có lẽ hơi nhiều, mẹ Cố trực tiếp đưa cho Từ Oánh hai mươi tệ tiền công.
Tuy nhiên đến lúc đó sẽ có người giúp Từ Oánh, mấy món nguội không cần cô làm, chỉ cần mỗi bàn lên vài món chủ đạo là được.
Cố Phúc Anh nháy mắt với Từ Oánh.
Từ Oánh cũng đáp lại tương tự, nếu thật sự có thể được làm việc ở tiệm cơm quốc doanh thì cô nợ Phúc Anh một ân tình lớn rồi.”
Từ Oánh rời đi sau khi mẹ Cố đi làm, đám cưới nhà họ Cố còn một tháng nữa, vẫn còn xa lắm.
Sau khi ra khỏi nhà họ Cố, cô quay lại hợp tác xã cung tiêu tìm chị Thu Diệp, cô phải thắt c.h.ặ.t tình cảm với chị dâu tương lai này, để tránh việc kế toán Từ chia rẽ uyên ương.
Lần trước cô tìm Cố Phúc Anh đúng lúc Thu Diệp nghỉ nên không gặp được, lần này hai người trò chuyện ròng rã suốt nửa ngày trời.
Chương 43 Thực đơn cấp hai
Từ Oánh không đi không, từ miệng Thu Diệp cô đã nắm bắt được yêu cầu của kế toán Từ đối với anh trai mình.
Lúc này cô mới đạp xe trở về, gần đến đầu thôn, Từ Oánh nghe thấy tiếng của hệ thống:
【Điểm thiện cảm +1, +1, chúc mừng ký chủ mở khóa thực đơn mới, thực đơn cấp hai một món Uyên Ương Kê, nhận ngẫu nhiên một xấp vải màu đỏ đại hồng, một túi bộ băng vệ sinh, đường trắng đường đỏ mỗi loại năm cân, một lọ thu-ốc tẩy tủy mạt thế.】
Cái này, cô chẳng làm gì sao điểm thiện cảm lại tới?
Khả năng duy nhất chính là cha Cố đã tan làm về nhà.
Đúng như Từ Oánh đoán, cha Cố vừa về đến nhà đã nếm thử món Từ Oánh làm, biểu cảm trên mặt có thể nói là thiên biến vạn hóa:
“Trưa nay mọi người đi tiệm cơm à?”
Mẹ Cố lắc đầu, tay đang đan áo len:
“Tiệm gì mà tiệm, đều là do cô bé Oánh Oánh đó làm đấy, thế nào ngon không?
Tôi đã quyết định rồi, để cô bé đó làm đầu bếp cho tiệc cưới của thằng lớn nhà mình, đến lúc đó chắc chắn sẽ rất nở mày nở mặt.”
Mẹ Cố nói xong vẻ mặt đầy do dự:
“Tôi trả cho cô bé đó hai mươi tệ một ngày, liệu có ít quá không nhỉ?”
Nếu không có tầng quan hệ ân nhân cứu mạng này thì hai mươi tệ chắc chắn là đủ rồi, nhưng cô bé này lại là ân nhân cứu mạng của con gái mình mà.
Cha Cố biểu cảm thay đổi:
“Là Phúc Anh bảo con bé đó đến à, người thế nào?”
“Tôi thấy rất tốt, không kiêu ngạo không siểm nịnh, ở nhà cũng rất được chiều chuộng, nhưng so với Phúc Anh nhà mình thì chắc chắn là một người lợi hại, có thủ đoạn nhưng không có tâm địa xấu.”
Mẹ Cố khen ngợi.
Cô bé đó đến nhà là đi thẳng vào bếp, lúc bà về thấy phòng khách chẳng hề bị đụng chạm gì, đêm qua trời mưa, sáng nay có chỗ đường dính bùn.
Bà về thấy dấu chân đó chỉ xuất hiện trên con đường vào bếp, những chỗ khác đều không có, chứng tỏ nhân phẩm không tồi.
Lại thêm mẹ Cố là giáo viên nên càng yêu thích những học trò ham học hỏi hơn một chút.
Bà bàn luận về chuyện học hành, cô bé đó nói năng hùng hồn, bảo đất nước cần nhân tài, sự phát triển của đất nước không thể thiếu nhân tài, sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục thi đại học, có một trái tim hiếu học.
Tuy nhiên chuyện này lúc đó bà đã khiển trách cô bé một chút, bảo cô giữ kín những lời này trong lòng, đối với người không thể giao tâm thì tuyệt đối không được nói ra.
Tình hình hiện tại mọi thứ đều có thể thay đổi lớn, chỉ sơ suất một chút là sẽ rước họa vào thân.
Từ Oánh có thể nói ra những điều này với bà, chắc hẳn đối với Phúc Anh nhà bà cũng là chân thành.
Tóm lại, mẹ Cố sau một bữa ăn hoàn toàn bị thu phục, nhìn đâu cũng thấy Từ Oánh tốt.
Cha Cố nghe xong liền cười nói:
“Vậy thì không thêm tiền nữa, tránh để con bé thấy không thoải mái.
Nếu con bé đã tốt như vậy lại là ân nhân cứu mạng của Phúc Anh, để tôi xem lúc nào đó giới thiệu con bé với chủ nhiệm tiệm cơm quốc doanh, không làm được đầu bếp lớn thì làm phụ bếp cũng được.
Dù sao đầu bếp Cát cũng sắp nghỉ hưu trong vài năm tới, lão già đó không con cái, Từ Oánh nếu thông minh thì tiếp quản vị trí đó cũng không thành vấn đề.”
Từ Oánh không biết con đường phía sau đã được cha Cố sắp xếp ổn thỏa, lúc này cô dồn hết tâm trí vào món Uyên Ương Kê đó, thực đơn cấp hai, đây là lần đầu tiên cô nhận được, cũng không biết thực đơn này tốt ở chỗ nào.
Cô đang đạp xe vừa sực tỉnh lại thì thấy phía trước đột nhiên có một người đứng đó:
“Tránh ra, tránh ra.”
Cách có một mét, hoàn toàn không phanh kịp, Từ Oánh sau khi nhìn rõ người đó thì càng chẳng chút kiêng dè mà đ-âm sầm vào.
“Á!”
Tiếng thét ch.ói tai của Trần Yên Nhiên làm lũ chim trong rừng sau núi kinh động, sợ hãi vỗ cánh bay đi.
Hoắc Thần đeo một chiếc sọt lớn, nhìn cảnh này mà khóe miệng giật giật.
Trần Yên Nhiên ngồi trên đường đầy nước mắt, ánh mắt tố cáo nhìn Từ Oánh:
“Cô có biết đi xe không thế.”
Từ Oánh tức đến mức trợn trắng mắt:
“Cô tự dưng đứng giữa đường làm cái gì, cô tưởng đường lớn là do nhà cô mở chắc, cô mà không đứng đây thì tôi có đ-âm trúng cô không, còn làm tôi cũng bị ngã một cái đây này, cô mau đền tiền cho tôi.”
Ai nói nhiều người đó thắng.
Trần Yên Nhiên nghẹn họng không nói nên lời, cô vốn nghĩ Từ Oánh chắc chắn không dám đ-âm nên mới đứng đó, ban đầu cô còn định dọa một chút để Từ Oánh sợ mà ngã, không ngờ người ta ngã thật mà còn kéo theo cả cô.
“Chuyện gì thế này?”
Quần chúng hóng chuyện Trương Đại Thảo là người xuất hiện đầu tiên, bà c.ắ.n hạt dưa đầy hứng thú hỏi.
Trần Yên Nhiên thấy là bà thì sắc mặt hơi khó coi, nhưng vẫn theo kinh nghiệm cũ, khóc lóc hoa lê đái vũ:
“Tôi đang đi trên đường thì Từ Oánh cứ thế đạp xe đ-âm vào tôi.
Chân tôi bây giờ không cử động được nữa, cô ta còn bắt tôi đền tiền cho cô ta, hu hu hu hu...”
Trương Đại Thảo nghe lời khóc lóc này, mẹ ơi, nếu bà là đàn ông chắc chắn sẽ bị làm cho mê mẩn, tiếc là bà là phụ nữ.
Hơn nữa bà cũng ghét Trần Yên Nhiên, câu nói đó thế nào nhỉ, đối thủ của kẻ thù chính là bạn của mình, đúng thế.
Trương Đại Thảo nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Trần thanh niên, cô không được nói dối nhé, cô có nhân chứng không?
Nếu không tôi chẳng giúp được ai đâu.”
Vừa nói đến nhân chứng, Từ Oánh nhìn quanh quất:
“Anh ấy, Hoắc Thần đã nhìn thấy rồi, là Trần Yên Nhiên thấy tôi đi tới liền chạy ra giữa đường ăn vạ tôi.”
Hoắc Thần nấp trong góc cây đại thụ, vậy mà cũng bị Từ Oánh nhìn thấy, anh bị Từ Oánh chỉ tên liền sải bước đi ra, nhìn ánh mắt như cầu cứu của Từ Oánh, anh trái với lương tâm mà gật đầu:
“Là Trần Yên Nhiên đột ngột chạy ra.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người thay đổi, nhìn Trần Yên Nhiên đầy vẻ chê bai.
