Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 56
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:05
Trần Yên Nhiên không ngờ anh lại giúp Từ Oánh, lập tức nổi giận:
“Đồ sói con, chắc chắn anh thích Từ Oánh nên mới làm chứng gian giúp cô ta.
Các người đang vu khống tôi, hèn gì người khác gọi anh là sói con, anh còn...”
Chưa đợi lời nói xong, Từ Oánh vứt xe đạp sải bước tiến về phía Trần Yên Nhiên, nợ mới nợ cũ tính luôn một thể.
“Bộp bộp bộp” mấy tiếng liên tiếp, Từ Oánh tát cho cô ta mấy cái tai tái.
Trần Yên Nhiên bị đ-ánh đến mức đầu óc ong ong.
“Xin lỗi, xin lỗi Hoắc Thần mau.”
Từ Oánh sa sầm mặt.
Hoắc Thần giúp mình là điều cô không ngờ tới, nếu người ta đã giúp mình thì không thể để người ta vì mình mà bị liên lụy.
Sói con mà cũng dám gọi, có lẽ đương sự bề ngoài không nói gì nhưng trong lòng chắc chắn rất khó chịu, ai mà muốn bị người ta gọi từng tiếng sói con chứ.
Trần Yên Nhiên giật b-ắn mình, cô cảm thấy nếu giờ không xin lỗi thì Từ Oánh sẽ g-iết cô mất.
Hoắc Thần vốn định rời đi, bàn chân vừa nhấc lên thì sững lại khi nghe Từ Oánh đ-ánh người xong bắt xin lỗi.
“Xin lỗi, tôi không nên gọi anh là sói con, xin lỗi.”
Trần Yên Nhiên nằm bò dưới đất khóc lóc hét lớn.
“Gọi anh ấy là Hoắc Thần, anh ấy có tên.”
Nếu không phải Từ Oánh hét lên, mọi người mới sực nhớ ra anh còn có tên, gọi là Hoắc Thần.
Đồng t.ử Hoắc Thần giãn ra, trong mắt mang theo sự kinh ngạc và cảm động, đây là lần đầu tiên anh được người khác bảo vệ như vậy, lại còn là một cô gái.
Anh đứng dưới gốc cây lớn, nhìn cô gái dưới ánh hoàng hôn từng tiếng một nói:
“Anh ấy tên Hoắc Thần.”
Đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.
“Hoắc Thần, xin lỗi anh.”
“Ừm.”
Hoắc Thần gật đầu không nói gì thêm, nhưng một trái tim lại bị một ngọn lửa từ từ thiêu đốt.
“Thanh niên Tôn, anh đỡ Trần Yên Nhiên về đi, Trần Yên Nhiên lần sau đừng có mà không biết điều như vậy, may mà người cô ăn vạ là tôi, chúng ta cùng một thôn nên tôi không chấp cô.
Nếu là xe tải đi qua chẳng phải đ-âm ch-ết cô rồi sao, uổng cho cái mặt đẹp thế này mà lại ngốc nghếch.”
Từ Oánh trước khi đi cũng không quên mắng cô ta một trận.
Trần Yên Nhiên đang bước đi thì chân lảo đảo, ‘pùm’ một tiếng lại ngã nhào.
Trần Yên Nhiên ngã dưới đất khuôn mặt giận dữ vặn vẹo lại với nhau, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y hận ch-ết Từ Oánh.
“Ôi chao, đường bằng phẳng thế này mà cũng ngã được.”
Cảm ơn Phương Hương Phiêu Phiêu đã tặng một phiếu tháng, cảm ơn ^ω^ Chu Chu đã tặng một phiếu tháng, cảm ơn Tôi Thiên Sinh Thể Hàn & Sợ đã tặng một phiếu Tiêu Tương, yêu các bạn quá!
Chương 44 Trần thanh niên không có não
“Uổng công xinh đẹp như vậy, không ngờ não lại không dùng được.”
“Hèn gì Trần thanh niên cứ hễ có chuyện là khóc, hóa ra là não không được sáng láng.”
Dân làng bàn tán xôn xao, Trần Yên Nhiên tức đến đỏ cả mắt, khóc lóc chạy về điểm thanh niên.
Từ Oánh nghe thấy những lời này cười đến mức suýt không thở nổi, phải nói là mấy bà già trong thôn Từ Gia thật đáng yêu.
Hoắc Thần đeo một sọt lớn đồ rừng, vốn định mang tặng Từ Oánh, từ sau lần chia tay trước anh vẫn chưa gặp lại cô.
Lão Hôi là người nuôi anh lớn, nói là mẹ cũng không quá lời, Từ Oánh không chỉ cứu anh mà còn cứu cả Lão Hôi, món ân tình cứu mạng này tuyệt đối không thể dễ dàng báo đáp.
“Từ Oánh, những thứ này cho cô.”
Hoắc Thần chỉ chỉ cái sọt lớn sau lưng.
Từ Oánh đầy vẻ hiếu kỳ, kiễng chân nhìn vào trong sọt sau lưng anh.
Thấy một sọt đầy đồ rừng, có gà rừng, có thỏ, còn có cả vịt, đầy ắp một sọt lớn.
Đôi mắt cô lập tức sáng rực lên như ánh sao lấp lánh trong bóng đêm.
Tuy sức lực Từ Oánh lớn hơn con gái bình thường nhưng cái sọt lớn thế này, chắc phải cao hơn cả Thạch Đầu mất rồi, cô thật sự không xách nổi.
Khổ nỗi cái anh chàng thẳng đuột này còn đang đợi cô xách về nhà.
“Hoắc Thần, tôi xách không nổi!”
Giọng nói rầu rĩ của Từ Oánh vang lên khiến tim Hoắc Thần ngứa ngáy.
Sắc mặt anh lập tức cứng đờ, do dự một lát cuối cùng nói:
“Tôi cùng cô về.”
Từ Oánh nghe vậy nôn nóng gật đầu.
Hoắc Thần thấy vậy thở phào nhẹ nhõm, đi sau Từ Oánh, hai người một trước một sau về nhà họ Từ.
“Mẹ, con về rồi!”
Từ Oánh đứng ở cổng hét lớn.
Giọng nói mẹ Từ đầy tiếng cười hớn hở chạy ra, ánh mắt bà nhìn thấy Hoắc Thần lập tức nụ cười tắt ngóm:
“Anh, anh sao lại ở đây?”
Cái danh sói con của Hoắc Thần không phải tự dưng mà có, mọi người đều nói thằng nhóc này tâm địa độc ác lại còn là kẻ bạc bẽo, mẹ Từ trước đây cũng chỉ đứng từ xa nhìn thằng nhóc này vài lần.
Nay đột nhiên đứng trước mặt mình, nhìn cái vóc dáng cao lớn của anh, mẹ Từ quả thực có chút sợ hãi.
“Trước đây Từ Oánh đã cứu tôi và Lão Hôi, tôi mang chút đồ đến cảm ơn cô ấy.”
Hoắc Thần nói.
Mẹ Từ nghe xong bảo anh để đồ xuống rồi đi mau.
Hoắc Thần không biết bà đang sợ mình, chỉ tưởng bà sợ mình làm hại đến thanh danh của Từ Oánh nên tự giác đặt sọt xuống chuẩn bị đi.
“Đợi đã, mang sọt đi.”
Mẹ Từ nói xong đưa tay định cầm sọt.
“Hự...”
Mẹ Từ dùng sức, không nhúc nhích, lại dùng sức vẫn không lay chuyển, bà cố sức đến đỏ cả mặt mà vẫn không có phản ứng.
Bà ngượng nghịu nhìn Hoắc Thần:
“Hoắc Thần phải không, cõng vào sân đi.”
Hoắc Thần nghe lời cõng sọt lớn đi vào trong sân.
Mẹ Từ không ngờ anh lại nghe lời như vậy, trông chẳng giống lời đồn đáng sợ chút nào cả.
Đúng là tin đồn hại ch-ết người mà!
Mẹ Từ nhìn Hoắc Thần thấy thuận mắt hơn nhiều, cũng là đứa trẻ đáng thương, từ nhỏ đã mất cha mẹ.
“Hoắc Thần, lát nữa ở lại ăn cơm nhé.”
Mẹ Từ vừa rồi liếc nhìn cái sọt, hèn gì nặng thế, bên trong ít nhất cũng phải mười mấy con đồ rừng, chắc phải đến hai mươi con rồi.
Trời đất ơi, cái này chắc là đào rỗng cả núi rồi quá.
Con trai mình mà có bản lĩnh này thì chắc ngày nào cũng được ăn thịt rồi.
Mẹ Từ nhìn Hoắc Thần mà cảm thán, nếu nhà ai có con gái gả cho thằng nhóc này thì sau này chắc chắn không thiếu thịt ăn.
Chỉ tiếc là thằng nhóc này bị lời đồn bên ngoài đồn thổi đáng sợ quá, chẳng biết con gái nhà ai dám gả cho anh đây.
Hoắc Thần lắc đầu, nghĩ đến người bà ở nhà liền nói:
“Không được đâu ạ, bà nội con vẫn đang đợi con về ăn cơm.”
