Thập Niên 80: Mẹ Béo Dẫn Ba Con Đổi Đời - 2
Cập nhật lúc: 21/07/2026 04:01
Câu nói của một đứa trẻ sáu tuổi khiến cổ họng tôi nghẹn đắng.
Tôi nhìn vào cánh tay gầy guộc của Cảnh An, trên đó vẫn còn những vết bầm tím cũ do nguyên chủ gây ra.
Ninh Ninh đang sốt cao đến mức thở hổn hển, nhưng ba đứa trẻ thà ra thùng rác tìm đồ ăn chứ không đứa nào dám vào phòng gọi mẹ.
Tôi kiềm chế cảm xúc, nói:
“Mẹ vào bếp làm đồ ăn cho các con, được không?”
Không đứa nào lên tiếng. Ánh mắt chúng tràn ngập sự hoài nghi.
“Các con đợi mẹ mười phút.”
Tôi nhìn Cảnh An. “Đừng ăn củ khoai đó, chờ mẹ mười phút thôi.”
Cảnh An im lặng một lúc, đôi bàn tay gầy gò vẫn nắm c.h.ặ.t nửa củ khoai mốc, nhưng cái đầu nhỏ khẽ gật một cái miễn cưỡng.
Đứa trẻ tám tuổi đứng chắn trước hai em.
Nó không xin tôi cho ăn.
Nó chỉ nói:
“Con có thể nhịn. Mẹ đừng đ.á.n.h em.”
Lòng tôi đau nhói. Tôi xoay người đi vào bếp.
Tôi phải cứu những đứa trẻ này, không thể để kết cục bi t.h.ả.m trong sách lặp lại.
Nhưng khi tôi mở chiếc hũ gạo ra, bên trong chỉ còn một lớp cám mỏng dưới đáy.
…
Trong bếp thực sự đã cạn kiệt.
Nguyên chủ lười biếng, lại đem hết lương thực về nhà ngoại, căn bếp chẳng còn lại gì.
Tôi lật tìm khắp các ngăn tủ, dầu ăn chỉ còn dính một chút ở đáy chai, tem phiếu lương thực trống rỗng.
May mắn thay, trong chiếc rổ tre cũ ở góc khuất, tôi tìm thấy một ít bột ngô và hai quả trứng gà, cùng vài cọng hành lá héo úp dưới góc rổ.
Đây chắc chắn là chút đồ ăn ít ỏi mà Tần Hoài Chinh đã cố tình giấu đi để dành cho các con.
Tôi hít một hơi sâu, bắt đầu nhóm bếp than tổ ong.
Đổ bột ngô ra bát lớn, tôi thêm chút nước ấm rồi nhào đều.
Hành lá và vài ngọn rau dại nhặt được ngoài sân được tôi rửa sạch, cắt nhỏ rồi trộn vào bột.
Tôi nghiêng chai dầu, tận dụng những giọt dầu cuối cùng để tráng một lớp mỏng lên lòng chảo sắt.
Hai quả trứng gà được đập vào, đ.á.n.h đều với bột ngô để tạo độ xốp và thêm dinh dưỡng.
Tôi chia bột thành bốn phần, nặn thành bốn chiếc bánh tròn mỏng rồi cho vào chảo rán.
Mùi thơm của bánh ngô chín vàng nhanh ch.óng lan tỏa khắp gian bếp nhỏ.
Ba cái đầu nhỏ xuất hiện ở cửa bếp, sáu con mắt nhìn chằm chằm vào chảo bánh, nước bọt nuốt ừng ực.
Cảnh Hòa hếch mũi, ánh mắt vừa thèm thuồng vừa nghi ngờ:
“Bà có bỏ t.h.u.ố.c độc vào không đấy? Bình thường bà toàn tự ăn một mình.”
Tôi không giải thích, dùng đũa bẻ một góc nhỏ của chiếc bánh nóng hổi, bỏ vào miệng nhai nuốt trước mặt chúng.
“Không có độc, rất ngon.”
Tôi xếp ba chiếc bánh ra đĩa, đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ ở phòng khách rồi chủ động lùi lại phía sau ba bước.
Ninh Ninh đói đến mức bụng kêu rột rột nhưng vẫn không dám bước tới.
Cảnh An tiến lên trước, cậu bé nhìn đĩa bánh, sau đó nhìn tôi, rồi mới cầm một chiếc bẻ đôi đưa cho Cảnh Hòa và Ninh Ninh.
Cậu bé nhận ra chiếc bánh của mình có vẻ lớn hơn một chút, liền lặng lẽ đổi chiếc bánh lớn đó cho em gái.
Tôi quan sát từng hành động của Cảnh An, ghi nhớ sự hiểu chuyện đến đau lòng của đứa trẻ này.
Trong lúc các con ăn, tôi lục tìm trong hộc tủ bếp và thấy một cuốn sổ tay nhỏ bìa da.
Đó là sổ ghi chép chi tiêu của Tần Hoài Chinh.
Lương của anh là 86 đồng một tháng, một con số rất cao ở thời kỳ này nhờ vị trí nhà nghiên cứu cấp quốc gia.
Nhưng dòng chữ nào cũng đi kèm ghi chú: “Chiêu Ninh lấy 30 đồng”, “Chiêu Ninh lấy 20 đồng gửi về quê”.
Dòng cuối cùng mới ghi cách đây hai ngày: “Tiền t.h.u.ố.c của Ninh Ninh – 12 đồng”.
Ngay bên cạnh là một dấu gạch chéo bằng mực đỏ, nét mực hằn sâu thể hiện sự bất lực và phẫn nộ của người viết.
Số tiền đó đã bị nguyên chủ cướp đi.
Vấn đề không phải Tần Hoài Chinh không nuôi nổi gia đình.
Mà là nguyên chủ đã rút cạn gia đình này để nuôi nhà mẹ đẻ.
Khi ba đứa trẻ vừa ăn được vài miếng, ngoài sân vang lên tiếng xe đạp dừng lại.
Cảnh An lập tức cứng người.
“Cha về rồi.”
…
Cánh cửa gỗ bật mở.
Tần Hoài Chinh bước vào nhà, mang theo luồng khí lạnh lẽo trái ngược với cái nóng của mùa hè.
Anh mặc bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh xám của viện nghiên cứu, dáng người cao lớn nhưng gầy gò, bờ vai hơi khom xuống vì mệt mỏi.
Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u vì nhiều đêm mất ngủ.
Một tay anh xách túi t.h.u.ố.c bắc, tay kia cầm một phong bì thư bằng giấy xi măng dày.
Ánh mắt anh đảo qua phòng khách, thoáng khựng lại khi thấy căn nhà bừa bộn thường ngày đã được quét dọn sơ qua.
Nhìn thấy ba đứa trẻ đang cầm bánh ngô ăn, lông mày anh khẽ nhíu lại, nhưng ánh mắt không hề dịu đi.
Anh không tin tôi thay đổi.
Anh bước thẳng đến bên Ninh Ninh, đặt túi t.h.u.ố.c xuống bàn rồi đưa tay lên sờ trán con bé.
Cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên trán con gái, ánh mắt Tần Hoài Chinh lập tức lạnh thấu xương.
Anh quay phắt lại nhìn tôi, giọng nói trầm thấp nén giận:
“12 đồng tiền t.h.u.ố.c của Ninh Ninh đâu? Cô đem cho Hứa Diệu Tổ rồi đúng không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không trốn tránh, không khóc lóc nhảy dựng lên như nguyên chủ.
“Đúng, tôi đã mang cho nó.”
Tần Hoài Chinh hơi mím môi, cơ mặt căng lên, rõ ràng đang chờ đợi những lời lấp l.i.ế.m hoặc cãi vã vô lý của tôi.
Nhưng tôi nói tiếp:
“Việc đó tôi làm sai, không có gì để bào chữa.”
Sự thừa nhận thẳng thắn của tôi khiến Tần Hoài Chinh sững người trong vài giây.
Rất nhanh, anh lấy lại vẻ lạnh lùng, mở phong bì giấy xi măng ra, rút một tờ giấy đặt lên bàn.
Ba đứa trẻ đồng loạt buông đũa, im lặng cúi đầu.
Cảnh An mím c.h.ặ.t môi, rõ ràng đứa trẻ tám tuổi này đã biết trước điều gì sẽ xảy ra.
Tần Hoài Chinh nhìn tôi, giọng nói không có chút độ ấm:
“Tôi đã nộp đơn lên tổ chức của viện nghiên cứu và xin phê duyệt xong. Ba đứa trẻ sẽ do tôi nuôi dưỡng.”
“Căn nhà này thuộc khu gia thuộc của viện, tôi đã thỏa thuận với hậu cần, cho cô ở tạm ba tháng để tìm nơi khác.”
“Tôi sẽ đưa cô 50 đồng để sinh hoạt trong thời gian này. Từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”
Anh không dùng một lời c.h.ử.i bới nào, nhưng sự kiên quyết trong từng chữ khiến không khí đông đặc lại.
Tần Hoài Chinh nhìn ba chiếc bánh ngô trên bàn.
Sau đó lại nhìn tôi.
Nhưng thứ anh đặt xuống trước mặt tôi không phải tiền lương.
Mà là một tờ đơn ly hôn.
…
Tần Hoài Chinh đẩy cây b.út máy Hero về phía tôi.
“Cô ký đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, chữ “Đơn xin ly hôn” in rõ ràng ở hàng đầu tiên.
Khi ngón tay tôi vừa chạm vào cạnh tờ giấy, những đoạn ký ức về kết cục của cuốn tiểu thuyết lập tức hiện lên rõ mồn một.
Trong nguyên tác, nguyên chủ đã gào khóc, xé nát tờ đơn này, sau đó ký tên trong sự phẫn nộ để đòi thêm tiền.
Sau khi ly hôn, cô ta cầm tiền tiêu xài hoang phí, rồi bị mẹ ruột và em trai lừa sạch không còn một xu.
Cô ta quay lại viện nghiên cứu gây rối, chặn đường Tần Hoài Chinh để đòi tiền cấp dưỡng.
Trong một lần giành giật ba đứa trẻ giữa trời mưa bão, Ninh Ninh bị nhiễm lạnh, biến chứng viêm phổi nặng rồi qua đời.
Cảnh Hòa vì hận mẹ, bỏ nhà đi tìm em gái trong đêm rồi gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Cảnh An sống sót nhưng tâm lý vặn vẹo, lớn lên trở thành một kẻ tội phạm cực đoan để trả thù tất cả những ai từng làm hại gia đình nó.
Tần Hoài Chinh mất hết con cái, suy sụp hoàn toàn, sống cô độc cả đời.
Sau đó, một nữ đồng nghiệp tên Thẩm Nhược Vi lợi dụng lúc anh đau khổ để tiếp cận, đ.á.n.h cắp tài liệu nghiên cứu lõi của anh.
Tần Hoài Chinh bị hàm oan, mang danh làm thất thoát bí mật quốc gia, sống trong tủi nhục đến cuối đời.
Còn nguyên chủ c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi trong một căn nhà trọ rách nát, xác thối rữa không ai thu nhặt.
Toàn bộ bi kịch của gia đình này đều bắt đầu từ ba ngày sau khi ký vào tờ đơn ly hôn.
Tôi biết chỉ cần ký tên, mình có thể rời khỏi căn nhà hỗn loạn này.
Nhưng ba ngày sau, đứa con gái út sẽ c.h.ế.t.
Tôi không thể ký.
Không phải vì tôi tiếc nuối người chồng này, mà vì tôi không thể giương mắt nhìn ba sinh mạng nhỏ nhoi kia rơi vào địa ngục.
Tôi đặt cây b.út máy xuống, đẩy tờ đơn trở lại.
“Tôi chưa ký.”
Ánh mắt Tần Hoài Chinh lạnh hẳn.
…
“Cô còn muốn điều kiện gì nữa?”
Tần Hoài Chinh nhìn tôi, trong mắt hiện lên sự chán ghét tột cùng. “Muốn thêm tiền? Hay muốn dùng các con để uy h.i.ế.p tôi?”
Tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào anh:
“Tôi không đòi tiền, cũng không dùng con uy h.i.ế.p anh. Tôi muốn giao ước với anh ba tháng.”
Tần Hoài Chinh không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, chờ tôi bày trò.
Tôi bình tĩnh nói rõ từng điều khoản:
“Trong ba tháng này, tôi sẽ không lấy một đồng nào từ lương của anh đem về nhà ngoại.”
“Tôi sẽ không đ.á.n.h mắng ba đứa trẻ, việc nhà tôi tự làm.”
“Tôi sẽ tự tìm việc làm để nuôi sống bản thân, và tôi sẽ hoàn trả lại 12 đồng tiền t.h.u.ố.c của Ninh Ninh cho anh.”
Tôi hít một hơi sâu, nói tiếp:
“Nếu trong ba tháng tôi vi phạm bất kỳ điều nào, hoặc sau ba tháng anh vẫn kiên quyết ly hôn, tôi sẽ lập tức ký đơn và dọn đi, không đòi một xu cấp dưỡng.”
“Đến lúc đó, việc các con đi hay ở, hãy để chúng tự lựa chọn.”
Tần Hoài Chinh nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn ngập sự nghi ngờ.
