Thập Niên 80: Mỹ Nhân Như Mật - Chương 239
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:14
"Với thành tích này, không chừng đỗ được vào Thanh Hoa hay Bắc Đại ấy chứ!"
Những lời bàn tán xôn xao, những ánh mắt ngưỡng mộ đều tập trung hết lên người Cố Thanh Khê.
Cố Thanh Khê cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này.
Ban đầu cô chỉ định thỉnh giáo Thầy Trần, nếu phát hiện hướng giải của thầy có vấn đề thì để thầy tự đính chính với học sinh, tránh làm học sinh hiểu lầm.
Dù sao thầy giáo đúng hay sai thì cũng không nên làm mất mặt thầy trước mặt mọi người.
Kết quả là Hồ Thúy Hoa cứ gào lên, như thể muốn cho cả thiên hạ biết vậy.
Thầy Trần là người có hàm dưỡng, rộng lượng, không bận tâm việc học sinh biết mình sai, nhưng cô thì thấy Hồ Thúy Hoa thật ngứa mắt.
Vừa lúc hiệu trưởng lên bục phát biểu, mọi người giải tán về chỗ ngồi, mà chỗ của Hồ Thúy Hoa lại ngay sát cô.
Cô nghiêng đầu, cứ thế nhìn chằm chằm Hồ Thúy Hoa bên cạnh.
Hồ Thúy Hoa không ngờ cô lại làm đúng, nghĩ đến những lời Đàm Thụ Lễ vừa nói, lòng khó chịu muốn c.h.ế.t.
Sự thất bại và bất lực khiến mặt cô đỏ lên từng mảng.
Lúc này thấy Cố Thanh Khê nhìn mình, cô càng thấy khó chịu hơn.
Cô nghiến răng: "Cậu tưởng mình tài giỏi lắm sao?
Có cần phải khoe khoang thế không?"
Cố Thanh Khê quan sát cô ta.
Thực ra sau khi tiếp xúc với Đàm Thụ Lễ nhiều hơn, cô bắt đầu cảm thấy tiếc thay cho Đàm Thụ Lễ của kiếp trước.
Sao kiếp trước anh lại cưới một người như Hồ Thúy Hoa?
Đúng là uổng phí một đời.
Hồ Thúy Hoa: "Cậu nhìn tôi làm gì?"
Cố Thanh Khê: "Có một chuyện, thực ra tôi luôn muốn nói với cậu."
Hồ Thúy Hoa: "Chuyện gì?"
Cố Thanh Khê: "Tôi thấy sáng nay cậu cứ ngồi học thuộc đoạn văn tiếng Anh kia, đến giờ vẫn chưa thuộc đúng không?"
Hồ Thúy Hoa: "Làm sao có thể, tôi thuộc làu làu rồi!"
Cố Thanh Khê mỉm cười: "Thật sao, hay là cậu đọc một câu tôi nghe thử?"
Hồ Thúy Hoa khinh khỉnh: "Tại sao tôi phải đọc cho cậu nghe?"
Cố Thanh Khê thấy xung quanh không ai để ý, liền liếc nhìn Đàm Thụ Lễ đằng kia: "Hôm nay bạn Đàm hình như định phát đoạn giảng giải đó trên loa, nếu cậu học thuộc tốt, biết đâu bạn Đàm sẽ chú ý đến cậu."
Hồ Thúy Hoa tất nhiên không tin, cô cảm thấy Cố Thanh Khê không có ý tốt.
Nhưng nhìn về phía Đàm Thụ Lễ, cô rốt cuộc vẫn nói: "Cậu tưởng tôi không biết à, tôi thuộc lâu rồi."
Nói xong, cô liền đọc nhanh mấy câu trong đoạn tiếng Anh đó.
Cố Thanh Khê mỉm cười, sau đó dùng giọng nói nhẹ nhàng, lưu loát đọc: "Before liberation he was a cart driver, who could barely keep body and soul together, let alone support his family."
Hồ Thúy Hoa nghe xong thì đờ người ra.
Cố Thanh Khê đọc rất hay, phát âm chuẩn xác, nghe qua là biết ngay đây là người nói ngoại ngữ, còn cô đọc rất gượng gạo, vả lại...
dường như có vài chỗ phát âm không giống.
Cố Thanh Khê: "Là liberation, không phải 'lai-bo-ruy', còn soul không phải 'sơ'.
Cậu ngồi đọc cả buổi sáng đều sai cả, tôi nghe mà muốn cười luôn ấy, nhưng lại muốn để cậu cứ đọc sai mãi nên không nhắc."
Hồ Thúy Hoa: "Cậu?!"
Hồ Thúy Hoa lập tức cảm thấy bị nh.ụ.c m.ạ ghê gớm.
Cố Thanh Khê ác độc quá rồi!
Cố Thanh Khê: "Dành tâm trí vào việc học đi, đừng có hở ra là soi mói người khác.
Dù tôi học không giỏi, không xuất sắc thì cũng không có nghĩa là cậu ưu tú.
Suốt ngày so bì với người khác, chi bằng quản tốt chính mình."
Nói xong, Cố Thanh Khê thản nhiên bỏ đi.
Hồ Thúy Hoa ngẫm lại lời Cố Thanh Khê vừa nói, lặng người hồi lâu, chỉ cảm thấy như vừa bị một cái tát nóng rát giáng vào mặt.
Đúng lúc này, vừa quay đầu lại, cô chợt thấy một người đang nhíu mày nhìn mình.
Chính là Đàm Thụ Lễ.
Cô hơi hoảng hốt: "Tôi, tôi..."
Nói được nửa câu cũng chẳng biết nói gì tiếp.
Thực ra cô cũng chưa nói gì, chưa làm gì, nhưng cứ thấy xấu mặt một cách kỳ lạ.
Đàm Thụ Lễ nhíu mày: "Bạn Cố nói không sai, lo học hành mới là chính đạo, đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy trò tà đạo."
Nói xong, anh cũng rảo bước đuổi theo Cố Thanh Khê, anh còn có việc muốn bàn bạc với cô.
Hồ Thúy Hoa nhìn theo bóng lưng Đàm Thụ Lễ, nghĩ đến lời anh vừa nói, quả thực xấu hổ đến mức không còn lỗ nẻ nào mà chui, hận không thể đ.â.m đầu c.h.ế.t quách đi cho xong.
Tôn Nhược Tiến hiện đã quay lại trường học.
Vì vụ trộm cắp không gây ra tổn thất gì, lại không bị bắt quả tang nên đồn công an không bắt hắn.
Tuy nhiên, nhà trường chắc chắn không dễ dàng bỏ qua.
Để thể hiện thái độ, trường đã ghi vào học bạ của hắn một án kỷ luật, cái án này sẽ theo hắn suốt đời trong hồ sơ.
Sau khi bị thương, chân hắn đã được phẫu thuật.
Ca mổ khá thành công, nhưng lại để lại di chứng què chân, đi lại khập khiễng bên cao bên thấp.
Dù phần lớn mọi người đều tỏ ra đồng cảm, nhưng không tránh khỏi những ánh mắt dị nghị.
