Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 145
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:55
Đỗ Yến Cầm cũng đã ngoài hai mươi tuổi rồi, chứ có phải trẻ con lên ba đâu, làm sai chuyện thì phải chịu trách nhiệm.
Hồi đó Tiểu Quân đã phải gánh cái tội danh cưỡng h.i.ế.p mà suýt chút nữa bị bắt giam đấy thôi.
Nếu không phải vợ Tiểu Quân tỉnh ngộ đi trình báo để thả người ra, nếu thực sự bị kết án thì mức án còn nặng hơn tội hạ độc nhiều.
Đỗ Tứ Hải thực sự cũng không ngờ tới, cuộc hôn nhân mà chú hằng kiên trì lại mang tới tai họa như vậy cho Thương Tiểu Quân.
Rõ ràng...
Thôi bỏ đi, chuyện đã qua rồi có hối hận cũng vô ích, chú bây giờ chỉ hy vọng bên này có thể tha thứ cho mình, đừng vì chuyện này mà trở nên xa cách.
Thương Dung nói: "Anh ạ, thú thực chuyện lần này em thực sự rất giận, không ngờ Đỗ Yến Cầm nhà anh lại là hạng người như vậy..."
Trước đây Thương Dung biết chuyện con trai và con dâu ở bên nhau là do bị người ta tính kế, nhưng vì vụ án mãi chưa được điều tra ra nên bà cũng không biết chi tiết, Thương Tiểu Quân và Đỗ Quyên cũng chưa từng nhắc tới tên Đỗ Yến Cầm trước mặt bà.
Cho đến lần này khi vụ án được đưa ra ánh sáng, Thương Dung mới rõ hóa ra Đỗ Yến Cầm cũng có tham gia, hơn nữa còn là chủ mưu.
Đỗ Yến Cầm ấy à, Thương Dung chắc chắn là có quen biết.
Năm xưa khi mắt bà chưa xảy ra chuyện, về làng ăn tết, gia đình Đỗ Tứ Hải tới chúc tết bố bà, bà còn từng bế cô bé đó cơ mà.
Cũng chính vì thấy Đỗ Yến Cầm lúc nhỏ hoạt bát đáng yêu, trông rất hiểu chuyện, sau này Thương Dung gặp nạn đưa con trai về làng, Đỗ Tứ Hải muốn làm chỗ dựa cho mẹ con bà nên mới khăng khăng định hôn ước cho hai đứa trẻ, bà mới đồng ý.
Nhưng ai mà ngờ được, cuối cùng lại thành ra thế này.
Chương 116 Cho chút ngọt ngào
Đỗ Quyên rót nước trà cho Đỗ Tứ Hải, mang ít bánh quy và lạc rang đãi khách ra rồi đi về phòng.
Cô cảm thấy mình vẫn nên tránh đi một chút thì tốt hơn, bởi vì nói đến đoạn sau Đỗ Tứ Hải đã khóc.
Có thể thấy chú thực lòng cảm thấy áy náy.
Đỗ Quyên cảm thấy, Đỗ Tứ Hải là Đỗ Tứ Hải, Đỗ Yến Cầm là Đỗ Yến Cầm.
Tuy nhiên cụ thể còn phải xem ý của Thương Dung và Thương Tiểu Quân nữa, dù sao sự áy náy của Đỗ Tứ Hải chủ yếu là dành cho hai mẹ con họ.
Buổi trưa Thương Dung giữ Đỗ Tứ Hải lại đây ăn cơm.
Xem ra Thương Dung đã tha thứ rồi.
Tất nhiên, không phải nói là tha thứ cho Đỗ Yến Cầm, mà là sẽ không đem những cảm xúc đó đổ lên người Đỗ Tứ Hải.
Đỗ Tứ Hải rất vui, bảo hai người cứ ngồi đợi, chú đích thân xuống bếp.
Đúng lúc buổi sáng Đỗ Quyên có kho một ít trứng và chân gà, liền mời chú nếm thử và xin ý kiến.
Đỗ Tứ Hải biết Đỗ Quyên mở tiệm đồ kho thì khá bất ngờ, khen đồ của cô làm ngon, còn cùng cô thảo luận, điều chỉnh lại công thức nước kho một chút.
Khi Thương Tiểu Quân từ bên ngoài về, liền thấy Đỗ Tứ Hải và Đỗ Quyên đang cùng nhau điều chỉnh lại nước kho, Thương Dung ngồi bên cạnh nghe.
"Tiểu Quyên, mấy thứ ngoài cửa là của ai thế?"
Mấy món đồ Trịnh Nguyên đặt xuống lúc sáng vẫn còn bày ở cửa.
Đỗ Quyên liền kể lại chuyện Trịnh Nguyên tới.
Thương Tiểu Quân nghe xong cười lạnh: "Ai cho hắn cái mặt mũi đó mà dám tìm tới tận đây chứ."
Nói xong liền ra ngoài, nhìn bộ dạng chắc là đi xử lý mấy thứ đó rồi.
Đỗ Quyên cũng chẳng rõ anh xử lý mấy thứ đó thế nào, tóm lại là mười mấy phút sau quay lại, tay anh đã trống không.
Hôm nay Thương Tiểu Quân làm xong việc sớm, buổi trưa hiếm khi về ăn được bữa cơm.
Có Đỗ Tứ Hải ở đây, cả nhà đều có phúc ăn uống, nào là gà quay, cá chiên, ngay cả rau xanh bình thường qua tay đầu bếp Đỗ cũng có thể biến tấu ra đủ kiểu.
Ăn cơm xong Đỗ Tứ Hải sắp về, rủ Thương Tiểu Quân cùng chú tới khách sạn bên kia uống vài ly.
Thương Tiểu Quân chẳng cần hỏi cũng biết Đỗ Tứ Hải tới đây làm gì.
Anh vốn không muốn đi, buổi chiều còn có chút việc, nhưng thấy ánh mắt ảm đạm của Đỗ Tứ Hải, anh lại dắt xe đi cùng.
Thương Tiểu Quân đi chuyến này đến tận buổi tối mới về, cơm cũng ăn bên đó luôn.
Buổi trưa vì có Đỗ Tứ Hải ở đó nên Đỗ Quyên không kể chuyện phóng viên tới nhà, buổi tối mới nhắc với anh.
Thương Tiểu Quân có chút ngạc nhiên nhìn cô: "Em thực sự đồng ý rồi à?"
Đỗ Quyên: "Vâng ạ. Chẳng phải trước đó anh nói khi đội vận tải khai trương định lên báo đăng quảng cáo mục rao vặt sao, em nghĩ nếu bài báo này viết tốt thì chắc chắn sẽ hiệu quả hơn hẳn so với việc chỉ đơn thuần đăng quảng cáo, đây là một cơ hội hiếm có."
Thương Tiểu Quân cười: "Quả thực là rất tốt, anh chỉ hơi bất ngờ là em lại bạo dạn vậy, còn muốn mang câu chuyện tình yêu của chúng ta lên báo nữa. Rõ ràng bình thường ở bên ngoài, anh muốn nắm tay em em còn sợ người ta nói ra nói vào."
Đỗ Quyên: "Cái này khác chứ ạ."
Thương Tiểu Quân: "Có gì khác đâu nào?"
Đỗ Quyên rất muốn nói, đây là quảng cáo, mang theo mục đích rõ ràng, so với sự thân mật bình thường của hai người chắc chắn là có sự khác biệt.
Nhưng lại nghĩ, nếu cô mà nói ra như vậy thì tên này chắc chắn sẽ giận cho xem, sẽ cảm thấy so với tình cảm của hai người thì cô coi trọng việc làm ăn hơn.
Thế là cô đổi lời: "Bình thường xung quanh toàn là người quen, thấy ngại là điều đương nhiên ạ. Lên báo rồi người xem toàn là người lạ, dù sao cũng chẳng ai biết ai, nên cũng không sao cả."
Thương Tiểu Quân: "Em không sợ nổi tiếng à?"
Đỗ Quyên: "Đâu có đăng ảnh đâu ạ, ai biết là ai chứ."
Thương Tiểu Quân bật cười: "Được rồi, em không thấy phiền là tốt rồi."
Đỗ Quyên lại nhắc tới chuyện bên tiệm mới.
Bây giờ tiệm mới của cô đang tiến hành trang trí, nhưng thực sự phải đợi đến lúc khai trương chắc cũng phải mất một tháng nữa, không kịp đón đầu đợt đưa tin này rồi.
Thương Tiểu Quân: "Hay là cứ tạm thời dựng một cái quầy ở ngay bên cạnh đó, bắt đầu buôn bán trước đã."
Đỗ Quyên: "Có chỗ không anh?"
Đỗ Quyên rất có lòng tin vào bài báo lần này, không muốn bỏ lỡ cơ hội.
Thương Tiểu Quân: "Chẳng phải em muốn mua nhà ở bên đó sao, đúng lúc có một cái viện đang muốn bán, mai anh đưa em qua xem nhé."
"Thật sao anh?"
Thương Tiểu Quân gật đầu.
"Tuyệt quá."
Việc mua nhà ở bên đó Đỗ Quyên đã nghĩ mấy ngày nay rồi.
Lúc này Thương Tiểu Quân đã buông báo xuống và leo lên giường, thấy Đỗ Quyên vui mừng, anh chỉ chỉ vào môi mình.
