Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 146
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:55
Chậc, tên này lại muốn đòi chút ngọt ngào đây mà.
Đỗ Quyên ghé sát lại.
Sau vài lần chủ động, Đỗ Quyên bây giờ cũng không còn là kiểu chuồn chuồn đạp nước nữa, hai người trong quá trình qua lại cũng đã mò mẫm ra được chút kinh nghiệm, biết làm thế nào để thấy thú vị rồi.
Đôi khi không chỉ Thương Tiểu Quân hưng phấn mà Đỗ Quyên cũng rất hưng phấn.
Sống hai kiếp cô cũng mới biết, hóa ra chuyện này không hề đáng ghét như trong tưởng tượng, chỉ cần tìm đúng người thì vẫn thấy khá tuyệt.
Đợi đến khi cả hai đều thở hổn hển, Thương Tiểu Quân mới thì thầm vào tai cô: "Đồ mê trai, em lại sờ anh rồi."
Đỗ Quyên: "..."
Ngày hôm sau, Đỗ Quyên đến tiệm một chuyến trước, sau đó Thương Tiểu Quân đưa cô đi xem nhà bên kia.
Bởi vì đây là khu phố cũ, nhà cửa thực sự rất xập xệ, lại vì mấy năm không có người ở nên tường cũng đổ mất một nửa, nhưng diện tích khá rộng, ba gian nhà chính kèm theo hai gian phụ nhỏ, phía trước còn có một cái sân quây rộng khoảng ba mươi mét vuông.
Đối phương phát giá tám ngàn.
Đỗ Quyên mặc cả xuống sáu ngàn, cuối cùng chốt ở giá sáu ngàn năm trăm.
Huyện nhỏ, giá đất rẻ, cộng thêm nhà cũ nát không thể dọn vào ở ngay được nên không bán được giá cao.
Buổi chiều Đỗ Quyên mang sổ tiết kiệm ra ngân hàng, trực tiếp chốt luôn căn nhà.
Ngày hôm sau làm xong các thủ tục mua bán và giấy tờ liên quan, buổi tối cô còn mời mọi người ra tiệm cơm gần đó ăn một bữa, coi như là chúc mừng.
Tạ Tứ Muội thấy Đỗ Quyên ngay cả nhà cũng mua rồi, cũng thấy khá ngưỡng mộ.
Cô nghĩ, sau này mình kiếm được tiền rồi cũng sẽ mua một căn nhà nhỏ ở thành phố, đến lúc đó vừa lo việc làm ăn vừa sống qua ngày, tự mình nuôi sống bản thân, có kết hôn hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Ăn cơm xong, bên ngoài trời đã tối hẳn.
Đỗ Quyên nghĩ tới Tạ Tứ Muội còn phải về làng, liền muốn bảo Hồ Đông đưa cô ấy về, kết quả Phó Ba nhảy ra nói: "Để tôi đưa cho."
Đỗ Quyên nghĩ lại cũng thấy đúng, dù sao Hồ Đông vẫn còn là một đứa trẻ.
Tạ Tứ Muội thì cảm thấy không cần thiết, trời này mới vừa tối, trên đường vẫn còn xe cộ qua lại, không có gì đáng ngại cả.
Nhưng Đỗ Quyên lại không yên tâm, những năm gần đây bên ngoài thực sự không được thái bình cho lắm, không xảy ra chuyện thì thôi, lỡ xảy ra chuyện thì hối hận không kịp.
Dưới sự kiên trì của Đỗ Quyên, Tạ Tứ Muội đành để Phó Ba đưa về.
Từ thành phố về tới làng của Tạ Tứ Muội mất khoảng nửa tiếng đi xe đạp.
Hồi Tạ Tứ Muội còn làm ở vũ trường ngày nào cũng phải đi đường đêm nên lúc nào cũng mang theo đèn pin, buổi tối cứ buộc trực tiếp vào ghi đông xe là được.
Phó Ba bình thường toàn lăn lộn ở thành phố, buổi tối cũng không về làng nên không có mấy trang bị này, chỉ có thể đi theo sau Tạ Tứ Muội, giữa đường còn không cẩn thận ngã lăn xuống dốc.
Tạ Tứ Muội thấy người anh dính đầy bùn đất liền trách anh: "Đã bảo đừng có đưa rồi mà cứ thích đi cơ, nhìn xem giờ thành ra thế này đây...
Thôi bỏ đi, anh mau về đi."
Phó Ba xoa xoa đầu gối: "Chẳng còn bao xa nữa đâu, tôi vẫn nên đưa cô về tận nơi thì hơn."
Tạ Tứ Muội: "Anh người này bướng thật đấy nhỉ." Lần trước cũng thế, rõ ràng đã nói không cho anh đưa rồi, vậy mà tên này vẫn cứ bám theo sau cho bằng được.
Phó Ba: "Chẳng lẽ cô không bướng à?"
Kẻ tám lạng người nửa cân thôi.
Chương 117 Nghĩ hay nhỉ
Phó Ba vẫn đưa Tạ Tứ Muội về tận đầu làng.
Bên cạnh cái giếng nước lớn ở đầu làng, Tạ Tứ Muội tháo đèn pin trên ghi đông xe đưa cho anh: "Trên đường đi cẩn thận nhé."
"Ừ."
Phó Ba đón lấy, rồi đứng bên cạnh nhìn cô chằm chằm.
Tạ Tứ Muội: "Anh đi đi chứ." Cô còn đang đợi tên này rời đi để còn về nhà cơ mà.
Phó Ba: "Cô đi trước đi." Anh là đàn ông đại trượng phu đời nào lại đi trước chứ, chắc chắn phải xác nhận cô đã về nhà an toàn thì mới rời đi được.
Tạ Tứ Muội: "?"
Người này kỳ kỳ quặc quặc thật đấy.
Nhưng biết tính anh bướng bỉnh nên cô cũng chẳng buồn đôi co chuyện nhỏ nhặt này làm gì, dắt xe đi về trước.
Nhà Tạ Tứ Muội nằm trong một góc nhỏ ở giữa làng, là ba gian nhà ngói thấp bé kèm theo hai gian nhà phụ dựng bằng tranh nứa.
Phó Ba đứng từ xa thấy cô đã vào nhà rồi mới buộc đèn pin vào và rời đi.
Anh vừa đi khỏi, cửa viện của một hộ gia đình gần giếng nước mở ra, một người phụ nữ mặc áo vải xanh ló đầu ra nhìn theo bóng lưng Phó Ba đang xa dần, đôi mắt lóe lên tia sáng bà tám.
Nhà họ Tạ.
Khi Tạ Tứ Muội đang dắt xe vào sân, mẹ cô là Lữ Hữu Phấn liền hỏi: "Sao muộn thế này mới về? Còn tưởng mày không về nữa nên không để phần cơm."
Một cô gái trẻ mới mười bảy mười tám tuổi, tối muộn không về nhà mà người nhà không những không lo lắng, lại còn tưởng tối nay cô không về.
Tạ Tứ Muội chỉ muốn cười lạnh.
"Con ăn rồi ạ."
Lữ Hữu Phấn: "Ăn ở đâu thế? Bà chủ mời cơm à?"
"Vâng."
Nghe thấy thế Lữ Hữu Phấn liền cười hớn hở: "Bà chủ của mày đối đãi với mày cũng khá đấy nhỉ, tiệm đó còn thiếu người không? Nếu hợp thì dắt cả anh mày vào đấy kiếm chút tiền tiêu đi. Chẳng mấy tháng nữa là anh mày cưới vợ rồi, trong nhà cần nhiều tiền lắm."
Tạ Tứ Muội không còn rửa bát ở vũ trường nữa, chuyển sang làm phục vụ cho một tiệm đồ kho, vì thời gian làm việc thay đổi nên người nhà đều biết.
Nhưng Tạ Tứ Muội hiểu rõ sự tham lam và vô liêm sỉ của người nhà nên chuyện nhượng quyền kinh doanh và làm cửa hàng trưởng cô chẳng hé răng nửa lời với gia đình, chỉ bảo là ông chủ vũ trường đòi giảm mười đồng tiền lương nên cô hết cách mới phải nghỉ.
Rửa bát trong bếp sau của vũ trường, mỗi tháng được tám mươi đồng.
Mức lương này vốn đã không cao rồi, ở cái nơi này của họ cũng coi như là mức thấp nhất rồi, vậy mà còn đòi giảm, hơn nữa còn làm ca đêm, ai mà chịu cho nổi.
Cũng chính vì thế mà nhà họ Tạ nhanh ch.óng chấp nhận việc Tạ Tứ Muội đổi việc.
Chỉ là hơi tiếc một chút, dù sao làm ở vũ trường thì cơ hội nghề nghiệp cũng nhiều, làm tốt còn có thể ra phía trước làm phục vụ rồi thăng lên tổ trưởng gì đó, chắc chắn phải mạnh hơn cái tiệm nhỏ trong chợ rồi!
Nhưng đợi khi Tạ Tứ Muội làm được nửa tháng, người nhà phát hiện ra cô về nhà sớm hơn, thời gian làm việc rất linh hoạt, có lúc chỉ làm nửa ngày, càng lúc càng thấy kỳ lạ.
Làm gì có công việc nào đi làm nhẹ nhàng thế chứ?
