Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 177
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:06
Phó Ba: “Không mua đồ thì mau biến đi.”
Đám du côn đúng là không dễ chọc vào.
Nhậm Xuyên xua tay: “Được, hai anh, em đi trước đây ạ.”
Nhìn theo bóng lưng Nhậm Xuyên đi xa dần, Phó Ba thầm nhổ một cái, ai thèm làm anh của mày chứ.
Trong lòng Phó Ba thấy vô cùng khó chịu.
Bên cạnh, Lý Xuân vỗ vỗ anh ta: “Anh Ba, người ta chỉ là xem náo nhiệt thôi mà, anh không cần phải căng thẳng thế chứ.”
Người xem náo nhiệt xung quanh đông như vậy, mắc gì cứ phải đuổi người ta đi.
Lý Xuân vừa nói vừa cười lên.
Mặt Phó Ba hơi đỏ: “Mày cười cái gì?”
Lý Xuân: “Không có gì ạ.”
Hai người đi vào cửa hàng tiếp tục giúp việc.
Và điều họ không chú ý tới là trong đám đông, một cô gái trẻ xõa tóc một nửa, trên tay cầm hai cây bỏng gạo màu vàng, cứ từng miếng từng miếng ăn, cũng đang say sưa xem náo nhiệt.
Chỉ là điều cô ta xem không phải là Tạ Tứ Muội mà là Đỗ Quyên.
Chậc chậc chậc, cô em gái tốt của cô ta đây mà, quả nhiên đã thay đổi hoàn toàn rồi, cái khuôn mặt trắng hồng đó, chiếc váy thắt eo cao, còn cả đôi giày da mũi tròn nữa, nào có chút dáng vẻ nào của ngày xưa, đúng là sống chẳng khác gì một người thành phố vậy.
Đỗ Quyên bận rộn đến hơn mười giờ thì định đi về trước.
Vì tổ chức hoạt động bốc thăm nên nhân khí tăng vọt, lúc này hàng chuẩn bị trong tiệm đã bán gần hết rồi, phần còn lại cứ để Tạ Tứ Muội và mọi người bận rộn một lát là xong.
Đỗ Quyên đi vào bên trong đỡ Thương Dung ra.
Hành trình lượt về vẫn do Phó Ba đạp xe ba bánh đưa đón.
Lý Xuân vì phải tới đội vận tải nên đã rời đi từ trước rồi.
Khi xe đi được nửa đường, Phó Ba đang đạp xe t.ử tế bỗng nhiên rẽ xe vào một khu chợ rau đông đúc hỗn tạp.
Đỗ Quyên còn tưởng là định mua rau, kết quả nghe Phó Ba nói: “Chị dâu, có người theo dõi chúng ta.”
Chương 142 Chị hai
Phó Ba có vài người bạn quen biết trong khu chợ bên này.
Anh ta đưa Đỗ Quyên và Thương Dung vào một cửa hàng lương dầu trước, để hai người ngồi đợi một lát, sau đó liền gọi một chàng trai bán thịt lợn đi cùng, định đi hội ngộ với kẻ theo đuôi kia.
Chủ cửa hàng lương dầu là một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, trên trán có một vết sẹo chéo, trông hơi dữ tướng nhưng con người rất khách sáo, mang ghế ra cho hai người ngồi, còn hỏi có muốn uống nước ngọt không.
Nước ngọt thì không cần, Đỗ Quyên bảo anh ta cứ bận việc của mình đi, đừng bận tâm đến họ.
Khoảng chừng mười phút sau, chàng trai mà Phó Ba dẫn đi đã quay lại, dáng vẻ vội vàng, nói Phó Ba bị người ta ăn vạ rồi, ngay bên ngoài chợ.
Chẳng phải là đi bắt kẻ theo dõi họ sao, sao tự nhiên lại bị người ta ăn vạ được nhỉ?
Chàng trai nói: “Là một phụ nữ.”
Phụ nữ?
Đỗ Quyên: “Ở đâu thế, đưa tôi ra xem thử.”
Và lúc này, tại ngã ba đường bên ngoài khu chợ.
Phó Ba đang bị một cô gái mặc áo sơ mi màu cam và váy kẻ sọc đỏ túm c.h.ặ.t lấy cánh tay.
Mặt Phó Ba tức đến đỏ bừng, anh ta cảnh cáo cô gái: “Cô có buông không? Không buông tôi động thủ đấy.”
Cô gái hếch cằm lên, vô cùng kiêu ngạo: “Hừ, giở trò lưu manh rồi còn muốn chạy đúng không? Tôi nói cho anh biết, mơ đi! Đi, bây giờ theo tôi tới đồn công an.”
Cô gái còn muốn kéo Phó Ba ra ngoài, chỉ là sức lực có hạn, kéo không nổi.
Phó Ba giận dữ nói: “Ai giở trò lưu manh với cô hả? Còn nói bừa nữa tin tôi đ.á.n.h cô không!”
Cô gái chỉ vào anh ta: “Mọi người nhìn xem nhìn xem, vừa mới nói không xong đã muốn đ.á.n.h người rồi. Người như thế này không phải lưu manh thì là cái gì? Mọi người nhìn đi, mau tới xem đi ạ, tên lưu manh này giữa thanh thiên bạch nhật mà dám xé rách áo tôi, bị tôi bắt quả tang rồi còn định đ.á.n.h người nữa này.
Có anh trai bác gái nào tốt bụng không ạ? Có thể giúp tôi tìm đội trị an tới đây được không?”
Thấy người xem náo nhiệt xung quanh ngày càng đông, cô gái còn sợ chuyện chưa đủ lớn, thậm chí còn gọi người giúp cô ta báo cảnh sát.
Phó Ba muốn c.h.ử.i thề rồi, vì kẻ này trước đó đội một cái mũ cỏ lớn, lại trà trộn trong đám đông, anh ta thực sự không lường trước được kẻ theo dõi họ suốt dọc đường lại là một phụ nữ, lại còn là một người phụ nữ trơ trẽn không biết xấu hổ.
Lúc nãy Phó Ba nấp sau góc tường, đợi kẻ đó đạp xe đi tới, anh ta liền hất cái mũ của cô ta ra, thuận thế túm lấy cổ áo cô ta.
Cũng không biết là do chất lượng quần áo của người này quá kém hay là do lực tay Phó Ba quá mạnh mà chiếc cúc phía trên cổ áo đã bị anh ta giật đứt một viên.
Thế là hỏng bét rồi.
Cô gái lập tức túm lấy anh ta nói anh ta giở trò lưu manh.
Phó Ba giở trò lưu manh cái gì chứ?
Cách một lớp quần áo, anh ta chẳng chạm vào cái gì cả.
Bị người ta vu khống Phó Ba cũng rất tức giận, lớn tiếng nói: “Ai dám báo cảnh sát bắt tôi hả? Tôi mới không giở trò lưu manh gì cả, là cô ta theo dõi tôi trước, bị tôi bắt được lại còn ngậm m.á.u phun người.”
Cô gái nói: “Ai bảo tôi theo dõi anh chứ? Tôi đường đường là một cô gái lớn theo dõi anh làm cái gì? Mặt anh to gớm nhỉ? Tôi đang đi đường bình thường anh cứ khăng khăng nói là theo dõi anh, cái đường này là của nhà anh à? Hay là anh cảm thấy mình đẹp trai như Phan An rồi? Là phụ nữ thì đều phải đi theo anh chắc.”
Đám đông vây xem nghe vậy đều cười rộ lên.
Sự việc phát triển đến lúc này đã có không ít người tin vào lời của cô gái.
Có người đứng ra nói muốn giúp cô gái đưa Phó Ba tới đồn công an.
Phó Ba sắp phát điên rồi.
Chuyện như thế này mà thực sự làm ầm lên đồn công an, thú thực là anh ta sẽ phải chịu thiệt.
Dù sao thì cái cúc cổ áo của người này đúng là do anh ta làm hỏng, không ít người đã nhìn thấy.
Còn việc theo dõi mà anh ta nói thì đó chỉ là nghi ngờ từ một phía, hoàn toàn không có bằng chứng thực tế.
Ánh mắt Phó Ba dần trở nên hung dữ, anh ta nghiêm túc ghi nhớ dung mạo của cô gái này vào trong đầu, định bụng sẽ tìm cách chạy thoát trước rồi tính sau.
Có hai người đàn ông thích lo chuyện bao đồng thấy vậy định tiến tới để khống chế Phó Ba.
Đúng lúc này Đỗ Quyên đi tới, hướng về phía cô gái kia hét lên: “Chị hai, sao chị lại chạy ra ngoài nữa rồi?”
Thì ra cô gái đó không phải ai khác, chính là chị hai Đỗ Hà của Đỗ Quyên.
Đỗ Hà lớn hơn Đỗ Quyên sáu tuổi, năm nay đã hai mươi tư rồi, đã lấy chồng được vài năm.
