Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 178
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:06
Đỗ Hà gả cũng khá tốt, ít nhất trong mắt người trong thôn là như vậy.
Nhà chồng cô ta ở trên thị trấn, căn nhà sát mặt đường, bình thường trong nhà có bán một ít đồ tạp hóa như dầu muối tương dấm.
Trong mắt mọi người, có thể mở cửa hàng kiếm tiền thì dù thế nào cũng chẳng thể kém đi đâu được, tóm lại vẫn mạnh hơn việc chân lấm tay bùn nhiều.
Hai năm đầu Đỗ Hà mới gả qua đó việc làm ăn của cửa hàng đúng là vẫn ổn, mặc dù trên phố họp chợ có ngày cố định, không giống như trong thành phố ngày nào cũng có khách, nhưng cũng được coi là ổn rồi, dù sao mỗi tháng cũng kiếm được năm sáu chục đồng, ăn uống mua thịt không thành vấn đề.
Hai năm đó Đỗ Hà chẳng cần phải làm việc đồng áng gì mấy, ruộng đất trong nhà chỉ trồng một nửa, bình thường đủ cho cả nhà ăn là được.
Khi đó mỗi lần Đỗ Hà về thôn đều là đối tượng khiến mọi người ngưỡng mộ, mặc áo vest đi giày da đen, móng tay cũng để dài, trông giống như một đại tiểu thư vậy.
Những kẻ từng cười nhạo cô ta là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu cũng phải im miệng.
Đàn ông trông không ra gì thì đã sao, người ta có điều kiện tốt, trong nhà kiếm được tiền, có khi còn mạnh hơn tìm một kẻ chỉ có vẻ ngoài mà không có điều kiện nhiều.
Dù sao đẹp mã cũng chỉ là nhất thời, sống qua ngày đoạn tháng mới là cả đời.
Đúng vậy, chồng của Đỗ Hà trông rất bình thường, chiều cao chỉ một mét bảy, da đen, mắt nhỏ môi dày, tướng mạo chẳng có chút gì gọi là tuấn tú cả.
Nhưng Đỗ Hà trông lại khá ổn.
Mấy chị em nhà họ Đỗ, Đỗ Hà và Đỗ Quyên trông có nét giống nhau.
Cả hai đều có làn da trắng, đôi mắt cũng rất lớn, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, chỉ riêng mấy điểm này thôi đã vượt xa những người bình thường vài con phố rồi.
Chỉ là Đỗ Hà lại thừa hưởng thêm một chút tướng mạo từ Hướng Sơn Hoa, mũi hơi nhỏ quá, môi cũng khá mỏng, trông có chút vẻ chua ngoa đanh đá.
Còn Đỗ Quyên thì trông cực kỳ giống người bà nội quá cố của mình, cách một thế hệ đã thừa hưởng được tướng mạo xinh đẹp của người đó.
Đỗ Lan thì có nét hơi giống Đỗ Cửu Bình, tướng mạo tổng thể bình thường.
Mấy người đàn ông nhà họ Đỗ cũng vậy, không có một ai thừa hưởng được gen tốt của tiền nhân, tất cả đều trông giống như người bên phía nhà họ Đỗ, da đen, mặt cũng rộng.
Năm đó khi Đỗ Hà đến tuổi bàn chuyện cưới xin, Đỗ Quyên còn nhỏ, dung mạo vẫn chưa nảy nở.
Thế nên Đỗ Hà khi đó được coi là hoa khôi của thôn, bà mối đến bàn chuyện cưới xin đạp gãy cả ngưỡng cửa, hàng đống chàng trai không tệ xếp hàng chờ cô ta chọn lựa.
Đỗ Hà nhìn tới nhìn lui liền chọn trúng người chồng hiện tại của mình.
Người này trông không ra gì thật nhưng người ta là người thị trấn, trong nhà mở cửa hàng có thể kiếm tiền.
Đỗ Hà không nhìn mặt, chỉ nhìn thực tế.
Đúng là cô ta cũng đã sống những ngày tháng thoải mái được hai ba năm, nhưng sau đó cùng với việc mức sống của mọi người nâng cao, số người đến thị trấn làm ăn ngày càng tăng, cái loại cửa hàng tạp hóa nhà họ chẳng có tính độc đáo hay năng lực cạnh tranh gì, dần dần việc làm ăn không còn thuận lợi nữa.
Làm ăn không kiếm được tiền, trong nhà trên có già dưới có trẻ, Đỗ Hà lại lười nhác đã quen, không muốn xuống ruộng làm việc nữa, bình thường ở nhà bị mẹ chồng chì chiết, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì.
Nếu không thì lần này Hướng Sơn Hoa bảo cô ta tới tìm Đỗ Quyên, cô ta cũng chẳng thèm đến đâu.
Phiền phức quá mà.
Từ nhỏ cô ta đã không thích cô em gái ngốc nghếch này rồi.
Nhưng buổi sáng hôm nay, nhìn thấy Đỗ Quyên đã thay đổi hoàn toàn, cô ta lại thấy mình chuyến này đến đúng rồi.
Chương 143 Đỏ mắt
Lần gần đây nhất Đỗ Hà nhìn thấy Đỗ Quyên vẫn là lần cô kết hôn với cái thằng ngốc Trương Tài Bảo đó.
Lúc đó Đỗ Quyên trèo tường bỏ trốn, Đỗ Hà đã có chút kinh ngạc, cô em gái ngốc nghếch của mình từ khi nào mà gan dạ thế không biết.
Sau đó Đỗ Quyên dẫn theo một đám người tới cửa đòi hủy hôn, Đỗ Hà liền ngồi c.ắ.n hạt dưa ở bên cạnh xem náo nhiệt.
Tốt lắm, em gái ngốc không chỉ gan dạ hơn mà đầu óc cũng khôn ra được một chút rồi.
Khi đó Đỗ Hà hoàn toàn mang tâm thế của kẻ xem náo nhiệt, cho nên suốt cả quá trình đó cô ta chẳng hề tham gia vào.
Tham gia cái gì chứ, dù sao cô ta cũng đã gả đi rồi, về nhà đẻ chỉ là khách, cô ta tham gia cái quái gì.
Ba cô con gái nhà họ Đỗ từ nhỏ đến lớn đều không nhận được bao nhiêu sự quan tâm chăm sóc, tính cách hoặc là giống như Đỗ Lan - bị chèn ép đến mức nhu nhược cam chịu không biết phản kháng.
Hoặc là giống như Đỗ Hà - chẳng có chút cảm tình nào với người nhà đẻ, tinh ranh thực dụng, ích kỷ tư lợi.
Chỉ có Đỗ Quyên, vì đầu óc phát triển chậm chạp nên mới là một trường hợp ngoại lệ.
Nếu Đỗ Quyên từ nhỏ đã bình thường, lại sống trong gia đình cực kỳ trọng nam khinh nữ, coi rẻ con gái như vậy thì tính cách sẽ trưởng thành như thế nào còn chưa biết chừng.
Lúc đó thấy Đỗ Quyên hủy hôn với nhà họ Trương, lại còn bỏ trốn cùng cái thằng du côn Thương Tiểu Quân, Đỗ Hà cũng chẳng để tâm.
Dù sao hôm nay con bé không chạy thì cũng phải gả đi thôi, giờ chỉ là đổi một người khác thôi mà, có quan hệ gì đâu.
Hơn nữa cái thằng Thương Tiểu Quân này tuy là du côn thật nhưng dù sao cũng mạnh hơn gả cho một thằng ngốc, cô em gái ngốc của cô ta vẫn còn biết phân biệt tốt xấu đấy.
Ngày hôm đó nhà họ Trương vì cô dâu bỏ chạy mà làm ầm ĩ trong sân nhà họ Đỗ suốt cả buổi chiều, cuối cùng còn động chân động tay nữa.
Đỗ Hà từ đầu đến cuối không tham gia, vẫn thản nhiên ngồi vào bàn ăn cỗ.
Sau đó Hướng Sơn Hoa gọi cô ta, muốn cô ta đưa cho ít tiền để giúp giải quyết chuyện này cho xong.
Đỗ Hà nói một câu không có tiền, liền dắt theo chồng và hai đứa con chạy mất, còn tiện tay xách đi một tảng thịt lợn.
Phong tục bên này của họ, đón dâu cần phải có gà buộc giấy đỏ và tảng thịt lợn dài.
Cô ta đã lấy tảng thịt đi rồi, còn chuyện sau đó nhà họ Trương có đòi nhà họ Đỗ đền không thì cô ta cũng chẳng quản nổi nữa.
Vì cả hai vợ chồng đều không muốn làm việc đồng áng, việc kinh doanh trong nhà lại kém, cô ta đã lâu lắm rồi không được mua thịt ăn.
Nhưng hành vi của cô ta vẫn bị người ta nhìn thấy, sau đó nhà họ Trương kiểm kê đồ đạc thấy thiếu đương nhiên là đòi nhà họ Đỗ đền rồi.
Hướng Sơn Hoa hỏi ra mới biết là cô con gái thứ hai đã xách thịt đi mất.
Hai ngày đó Hướng Sơn Hoa bị Đỗ Quyên làm cho không dứt ra được nên tạm thời không quản tới, sau này chuyện không còn nhiều nữa bà ta cũng đã đặc biệt tới tìm Đỗ Hà một chuyến.
Đương nhiên lúc đó chuyện thịt lợn bà ta cũng không nhắc tới nữa, mà là muốn mượn ít tiền.
Nói là mượn nhưng thực chất là đòi.
Đỗ Hà đến cả cơm cũng chẳng nấu cho Hướng Sơn Hoa ăn đã đuổi bà ta đi rồi.
Ngày trước khi trong tay còn có chút tiền, mỗi lần về nhà đẻ cô ta cũng sẽ mang theo chút đồ, khi có chuyện gì cũng ít nhiều sẽ đưa một ít.
Chẳng phải là cô ta không xót tiền, chủ yếu vẫn là do hư vinh tác quái, rất tận hưởng cái cảm giác được mọi người tâng bốc.
