Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 179
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:06
Nhưng bây giờ đến cả thịt cũng không có mà ăn thì cô ta còn cần cái hư vinh đó làm cái gì.
Hướng Sơn Hoa không lấy được tiền đương nhiên là tức giận rồi.
Cô con gái thứ hai đầu óc tinh ranh điểm này bà ta cũng rõ, thế nên lần này tìm người tới thăm dò Đỗ Quyên, ngay từ đầu Hướng Sơn Hoa đã không nghĩ tới Đỗ Hà, mà bảo Đỗ Lan đi xem tình hình trước.
Kết quả hôm đó Đỗ Lan sau khi rời khỏi đây đã đi thẳng về nhà luôn, hoàn toàn không qua bên nhà đẻ.
Hướng Sơn Hoa chờ đến tối vẫn không thấy người đâu, ngày hôm sau chạy qua hỏi mới biết cô con gái lớn đã về rồi.
Vội vàng chạy qua hỏi tình hình, Đỗ Lan nói chuyện này căn bản chẳng có cách nào cả, bảo bà ta đừng qua đó tìm rắc rối nữa.
Em út cái gì cũng nghe theo cái thằng Thương Tiểu Quân đó.
Thương Tiểu Quân lại là một thằng du côn, hở ra là đ.á.n.h người, nếu cô không dẫn theo con gái chắc cũng đã bị đ.á.n.h rồi.
Đỗ Lan nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng có nghĩ đông nghĩ tây nữa, giờ em út cũng đã gả đi rồi, cứ coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này đi, đừng qua làm phiền người ta nữa. Cái người Thương Tiểu Quân đó không phải là hạng dễ chọc vào đâu.”
Cứ coi như chưa từng sinh ra?
Thế thì không được.
Rõ ràng là do bà ta sinh ra bà ta nuôi dưỡng, sao có thể coi như không có chuyện gì được chứ.
Hướng Sơn Hoa quay đầu lại tìm ngay cô con gái thứ hai.
Lúc đầu Đỗ Hà cũng chẳng thèm để ý đến bà ta, sau đó vừa nghe nói Đỗ Quyên mở hai cửa hàng, đã phát tài rồi, mới đạp xe đạp hối hả chạy qua đây.
Đã mở cả hai cửa hàng rồi chứng tỏ việc làm ăn rất tốt nha.
Cũng chẳng biết con bé đó làm cái kinh doanh gì, cứ qua xem thử đã, nếu phù hợp thì bảo con bé dắt mình theo một tay.
Đỗ Hà liền muốn qua xem thử có cơ hội nào để kiếm chác và lợi dụng không, nhưng Hướng Sơn Hoa cũng đã dặn cô ta là Thương Tiểu Quân không phải hạng dễ chọc, bảo cô ta cố gắng tránh mặt một chút, hoặc là nghĩ cách tạo mối quan hệ tốt.
Đỗ Hà nghe tin Đỗ Lan bị đuổi liền để tâm một chút, trước tiên dựa theo tin tức trên báo tìm đến cửa hàng mới bên này.
Vừa hay đúng lúc cửa hàng mới khai trương.
Hoạt động khai trương này làm đúng là tốt thật đấy, vừa tặng quà vừa bốc thăm trúng thưởng, người mua hàng đều phải xếp hàng dài.
Nhìn thấy cảnh đó Đỗ Hà đỏ cả mắt.
Ông trời đúng là quá bất công rồi, Đỗ Quyên ngốc nghếch như vậy mà lại có thể cho con bé cái cơ đồ như thế này.
Đỗ Hà càng thêm kiên định phải nắm thật c.h.ặ.t cô em gái này.
Thế nên cô ta không vội vã xuất hiện mà âm thầm theo dõi Đỗ Quyên.
Cô ta muốn tìm hiểu kỹ tình hình cụ thể của Đỗ Quyên trước.
Còn cái người tên Thương Tiểu Quân đó nữa, sao lại không thấy người đâu nhỉ?
Tóm lại với tâm lý biết người biết ta trăm trận trăm thắng, cô ta đang thực hiện cái kế hoạch mà mình cho là rất tinh ranh.
Chỉ tiếc là đã bị bắt quả tang rồi.
Kế hoạch thất bại Đỗ Hà cũng chẳng hoảng loạn.
Giữa thanh thiên bạch nhật cô ta là một nữ nhi “yếu đuối”, việc gì phải sợ một gã đàn ông to xác chứ.
Đỗ Hà cứ thế diễn một màn, thành công tẩy trắng cho bản thân.
Thấy Phó Ba sắp chịu thiệt thòi lớn, Đỗ Quyên đã đi tới.
Đỗ Quyên: “Chị hai, sao chị lại chạy ra ngoài nữa rồi?”
Lại?
Cái gì gọi là lại?
Đỗ Hà có chút không hiểu cái từ “lại” này của Đỗ Quyên là có ý gì, nhưng hiện tại đã bị bắt quả tang rồi cô ta cũng chẳng thể trốn tránh thêm được nữa, buộc phải đối diện thôi.
Thế là liền cười nói: “Em út, rốt cuộc em cũng ra rồi đấy à, chị còn tưởng em không nhận người chị hai này nữa chứ.”
Đỗ Quyên thân thiết tiến lên nắm lấy cổ tay Đỗ Hà: “Chị hai, chị nói bậy nói bạ cái gì thế? Sáng nay mẹ không ép chị uống t.h.u.ố.c à? Haiz, lại bắt đầu ra ngoài đi tìm người ăn vạ lung tung rồi, chị đó chị, cái đầu óc này bao giờ mới khá lên được đây.”
Đỗ Quyên nói xong liền vẫy tay với chàng trai đã đưa mình ra: “Đại Xuân, mau qua đây, tôi bắt được chị ấy rồi, mau đưa người này đi đi.”
Đỗ Quyên căn bản chẳng biết chàng trai đưa mình ra tên là gì, nhưng hiện tại cũng chẳng quản nổi nữa, chỉ có thể tùy tiện gọi một cái tên.
May mắn là chàng trai đó cũng là người lanh lợi, Đỗ Quyên vừa nói anh ta đã hiểu ngay, lập tức xông tới.
Còn phía Đỗ Hà rõ ràng là không kịp phản ứng.
Lúc đầu Đỗ Quyên thân thiết gọi cô ta là chị hai, cô ta còn đang vui mừng thầm nghĩ đầu óc con bé này đúng là vẫn còn ngốc lắm.
Kết quả Đỗ Quyên xoay chuyển câu chuyện, một lạt mũ t.h.u.ố.c thang, ăn vạ, đầu óc có vấn đề cứ thế úp sọt lên đầu cô ta, làm cô ta ngây người ra, đến khi phản ứng lại được thì người đã bị khống chế rồi.
“Đỗ Quyên, cô làm cái quái gì thế, nói nhăng nói cuội cái gì đấy?”
Chương 144 Đấu với tôi sao
Đỗ Hà là người rất tinh ranh, đồng thời cũng rất đanh đá và nóng nảy.
Khi còn lý trí cô ta còn có thể kiểm soát bản thân, khi lý trí bay mất thì bắt đầu lộ rõ bản tính.
Những lời của Đỗ Quyên rõ ràng đã làm cô ta mất hết lý trí.
Đỗ Hà lớn bằng ngần này rồi, đây là lần đầu tiên bị người ta lắt léo nói thành một con mụ điên.
Dáng vẻ này của cô ta làm sao giống một con mụ điên được chứ, chẳng liên quan chút nào cả.
Nhưng Đỗ Quyên là em gái ruột của cô ta, vừa nãy chính cô ta đã thân miệng thừa nhận rồi mà!
Em gái ruột nói chị mình là mụ điên thì tính xác thực của lời nói đương nhiên là cao rồi.
Hơn nữa lại là chị em, dù có mâu thuẫn thì cũng là chuyện nhà, người ngoài căn bản chẳng tiện quản.
Thế nên Đỗ Quyên bảo người tới bắt Đỗ Hà, những người xung quanh chỉ đứng nhìn trân trân, hai người định giúp Đỗ Hà lúc nãy cũng chẳng động đậy gì, không dám tùy tiện ra mặt nữa.
Phạm Vĩ (chàng trai đưa Đỗ Quyên ra) là thợ mổ lợn, da đen người khỏe, có thừa sức lực.
Anh ta kẹp c.h.ặ.t hai tay Đỗ Hà, cứ thế nhấc bổng đi luôn.
Đỗ Hà muốn c.h.ử.i bới, muốn giải thích, muốn kêu cứu, Phạm Vĩ liền đưa tay bịt miệng cô ta lại.
Vừa nãy còn đang bán thịt ở sạp lợn mà, đi vội quá chưa kịp rửa tay kỹ, bịt lên mũi miệng Đỗ Hà toàn là mùi tanh tưởi, làm Đỗ Hà suýt nữa thì nôn ra, muốn kêu cũng kêu không nổi.
Phạm Vĩ chỉ vài bước đã lôi Đỗ Hà vào phía trong khu chợ, tránh xa trung tâm đám đông.
Lúc này Đỗ Quyên nói với những người đang vây xem: “Thật xin lỗi đã làm phiền mọi người, chị hai tôi tính tình có chút kỳ quặc, thích nói bậy bạ tìm người gây rắc rối, mọi người đừng để tâm, thông cảm cho ạ.”
Đỗ Quyên không nói cô ta có bệnh, cũng không nói cô ta ngốc, cách miêu tả vô cùng hàm súc.
Mọi người nghe vậy liền tin ngay.
Mọi người nhìn nhau, có chút không ngờ tới, trông rõ là người lanh lợi thế kia mà đầu óc lại có vấn đề sao.
