Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 236
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:22
Đúng vậy, không phải là bị thương hay thế nào, mà là đ.â.m c.h.ế.t người. Sự việc kiểu này Phó Ba cũng không dám tùy tiện xử lý, chỉ có thể tới đây tìm Thương Tiểu Quân.
Thương Tiểu Quân dặn Thương Dung đợi anh tới đón rồi đi theo Phó Ba luôn. Chỗ đó hơi xa, Thương Tiểu Quân lái xe chở Phó Ba, mất hơn một tiếng đồng hồ mới tới được đó.
Chỉ là đến nơi mới biết, xe của họ căn bản không đ.â.m c.h.ế.t người, mà là bị một lão già chăn bò ăn vạ. Người không bị thương, con bò bị thương một chút. Sau đó tài xế và cậu học việc đi cùng bị quấn lấy, lão già gọi người trong làng tới vây kín chiếc xe không cho họ đi.
Lúc đó tài xế liền muốn liên lạc với công ty, để người tới giúp đỡ xử lý. Nhưng những người đó sống c.h.ế.t không cho họ đi, cuối cùng tìm một người làng lên thị trấn gọi điện thoại. Kết quả người đó liền nói đ.â.m c.h.ế.t người rồi.
Đến nơi, Phó Ba vừa thấy liền nổi một trận lôi đình, túm lấy một tên thanh niên chặn đường tặng cho một cú đ.ấ.m. Thương Tiểu Quân đứng ngoài đám đông có chút ngẩn người, sau đó đột nhiên nghĩ tới, đây là một cái bẫy, cái bẫy để dụ anh rời đi.
Thương Tiểu Quân lúc đó liền sợ hãi toát mồ hôi lạnh, gọi to Phó Ba một tiếng, lái xe chở hắn và cậu học việc liều mạng chạy về. Phó Ba lúc này cũng cảm thấy không ổn rồi, hỏi Thương Tiểu Quân: "Có người muốn động tới chị dâu sao?"
Thương Tiểu Quân: "Không phải. Là mẹ tôi."
Lúc biết rõ có người bày mưu tính kế với mình, Thương Tiểu Quân đã có một số suy đoán rồi. Sau đó anh bắt Trịnh Nguyên nói ra kẻ chủ mưu, chẳng qua là để xác nhận lại một chút mà thôi. Người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, đeo kính râm, trên mu bàn tay có vết sẹo cũ. Thương Tiểu Quân đương nhiên là không nhận ra người đó, nhưng anh cũng đại khái biết là ai tìm người ra tay.
Ở bên bờ sông, Thương Chấn Xuyên đã bị anh làm cho đi dạo một vòng trước cửa t.ử thần, món nợ này cứ tạm tính như vậy đã. Thế nhưng Trịnh Nguyên, tuy rằng đã bị đ.á.n.h một trận, nhưng bấy nhiêu đó vẫn còn chưa đủ. Với tư cách là một trong những kẻ chủ mưu, hắn nên nhận lấy sự trừng phạt nghiêm khắc hơn.
Buổi trưa Thương Tiểu Quân không xử lý Trịnh Nguyên là vì người trong làng sắp tìm tới nơi rồi, anh không muốn làm ra chuyện gì đáng sợ trước mặt người khác. Vả lại muốn làm phế một người mà không dẫn đến tai họa cho bản thân, những điều này đều cần phải chuẩn bị và cân nhắc kỹ lưỡng.
Vốn dĩ Thương Tiểu Quân định tạo ra một vụ tai nạn, làm cho tên đó phế luôn, đến lúc đó xe đi người trốn, hắn có thể tìm ai được. Bây giờ, anh còn chưa kịp ra tay mà chân Trịnh Nguyên đã phế rồi sao?
Thương Tiểu Quân: "Hắn bị như vậy như thế nào?" Phó Ba liền kể lại chuyện Trịnh Nguyên nâng chiếc xe máy. "Tên này đúng là đáng đời." Nói đến đoạn sau Phó Ba đều cười lên.
Họ còn chưa kịp thu xếp tên đó thì ông trời đã ra tay trước rồi. Ông trời ra tay sao? Thương Tiểu Quân cũng nhếch mép một cái, nghĩ một lát rồi nói: "Nếu chân hắn thật sự phế như vậy thì chuyện đó cứ bỏ qua đi."
"Được." Phó Ba thở phào nhẹ nhõm một hơi lại nói: "Chuyện buổi trưa thật là kịp thời, chậm một chút thôi là có thể xảy ra chuyện rồi, tất cả những điều này vẫn là nhờ có chị dâu."
Không ai ngờ tới Đỗ Quyên sẽ xuống làng đón người, còn mang theo nhóm Hồ Đông đi cùng. Phó Ba: "Tôi nghe Hồ Đông nói, lúc chị dâu đi còn bao xe nữa, chị ấy ngay từ đầu đã có dự cảm không lành rồi, ai mà ngờ tới dự cảm lại thành sự thật. Giác quan thứ sáu của phụ nữ thật sự quá lợi hại."
Thương Tiểu Quân nhìn hắn một cái, cười nói: "Có lẽ vậy." Có lẽ vậy sao? Anh Quân nói thế là có ý gì. Chẳng lẽ không phải sao?
Chương 190 Chuyển nhà
Ngày hôm sau. Tạ Tứ Muội mang theo một ít đồ tới nhà họ Thương thăm Thương Dung và Đỗ Quyên. Hôm qua Phó Ba về kể chuyện Thương Dung gặp nguy hiểm, chị cũng khá lo lắng. May mà vết thương không nặng, hai người đều coi như bình an.
Thấy Đỗ Quyên đang thu dọn đồ đạc, Tạ Tứ Muội đi tới giúp đỡ, nhân tiện nói về chuyện của mình. "Tiệm tôi đã sang lại cho Đới Gia Tú rồi, hôm nay em họ cô ấy tới học việc, trong tiệm không thiếu người nên tôi tan làm sớm."
Hai ngày nữa Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân sẽ chuyển nhà lên tỉnh thành rồi. Lần này Phó Ba dẫn theo Tạ Tứ Muội cũng định cùng đi lên đó. Trước đó đã nói xong sau này sẽ lên tỉnh thành sinh sống, cho nên Tạ Tứ Muội liền sang lại tiệm trong tay. Dù sao lên đó Đỗ Quyên cũng phải tiếp tục mở tiệm, đến lúc đó chị hỗ trợ Đỗ Quyên làm việc trong xưởng cũng được, làm tiệm nhượng quyền cũng không sao, tóm lại chỉ cần có việc để làm, thế nào cũng được.
Hai người đang trò chuyện thì Đỗ Lan dẫn theo Lập Hạ cũng tới nơi. Rõ ràng đều là nghe nói chuyện ngày hôm qua nên tới xem tình hình. Biết không có chuyện gì Đỗ Lan cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Buổi trưa, Đỗ Quyên làm mấy món ăn, giữ họ lại đây ăn cơm, nhân tiện bàn bạc về việc sắp xếp lên tỉnh thành mấy ngày tới. Lần này đi lên đó, Hồ Đông cũng định đi theo luôn. Đỗ Quyên đến tỉnh thành cũng phải mở xưởng làm tiệm nhượng quyền, Hồ Đông có kinh nghiệm, lại là một chàng trai trẻ, anh ta ra ngoài lo liệu những chuyện này chắc chắn sẽ thuận tiện hơn.
Đỗ Lan liền nói: "Nếu xưởng trưởng Hồ đi lên đó thì tôi cứ ở lại trước đã, xưởng sản xuất hiện giờ tuy rằng phân công rõ ràng nhưng vẫn phải trông chừng trước đã, đợi sau này xưởng trưởng Lê hoàn toàn quen tay rồi thì bên này tôi mới đi lên đó."
Đỗ Lan sau khi tới xưởng luôn đặt công việc lên hàng đầu, đặc biệt nghiêm túc và tận tâm. Tuy rằng cô không biết chữ nhiều nhưng tay chân nhanh nhẹn, làm việc có trình tự rõ ràng, những công đoạn học rất nhanh và tốt, mấy chục công đoạn trong xưởng sản xuất cô chỉ mất nửa tháng là đã học hết sạch rồi, bình thường Hồ Đông có việc vắng mặt đều là cô làm giám sát và quản lý.
Đỗ Quyên suy nghĩ một lát rồi nói: "Được." Mới đầu đi lên đó ổn định chỗ ở các thứ cũng bận rộn, đợi đến khi cô lo liệu xong chuyện nhà cửa bên đó, lúc đó đón mẹ con Đỗ Lan đi lên cũng chưa muộn.
Đêm đến Thương Tiểu Quân trở về, Đỗ Quyên liền đem những sắp xếp bên cô nói với anh một chút. Thương Tiểu Quân: "Em cứ xem mà sắp xếp là được."
So với những kế hoạch và sắp xếp của tiệm đồ kho thì đội vận tải của Thương Tiểu Quân xử lý đơn giản hơn nhiều.
