Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 237

Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:22

Đội vận tải bên này tìm một người anh em trông chừng là được, dù sao cũng chỉ là quản lý và điều phối một chút thôi, đầu óc không ngu ngốc là làm được. Đợi Thương Tiểu Quân lên tỉnh thành rồi lại mở một công ty ở bên đó, đến lúc đó biến bên này thành chi nhánh, quản lý thống nhất là được.

Ngày hôm sau, Đỗ Quyên tới xưởng họp một chuyến, nhân tiện mời ban quản lý và các chủ tiệm nhượng quyền tới khách sạn gần đó ăn cơm. Ngày kia cô phải đi rồi, trước khi đi chắc chắn phải trò chuyện với mọi người một chút. Đợi sau này bên tỉnh thành phát triển lên rồi thì bên này sẽ là chi nhánh, họp hành các thứ đều phải họp ở bên đó, cô muốn quay lại cũng khó rồi.

Trên bàn ăn, Đỗ Quyên phát cho mọi người một bản kế hoạch triển vọng tương lai, kế hoạch trong hai mươi năm tới đều được viết trên đó. Ngoài chuỗi tiệm đồ kho ra thì còn có những kế hoạch khai thác và phát triển về đồ ăn vặt cũng như đồ uống đều có viết ở trên đó. Không có ý gì khác, chỉ là để tạo đủ niềm tin cho mọi người, nếu có ý tưởng và hứng thú thì cũng có thể lên tỉnh thành cùng nhau làm việc.

Bản kế hoạch này làm tốt quá, nhìn thôi đã thấy nhiệt huyết sục sôi rồi. Mọi người xem mà có chút kích động, không ít người đều bắt đầu rục rịch muốn đi theo lên đó, còn về tiệm ở bên này thì cứ để người nhà tiếp quản là được.

Mới đầu khi công ty đang cần người thì có lẽ sẽ có chút vất vả, có chút mệt mỏi, nhưng chẳng phải cũng là một cơ hội sao. Đợi đến khi người ta phát triển gần xong rồi bạn mới đi thì làm gì còn vị trí nào tốt nữa. Có người muốn đi Đỗ Quyên đương nhiên là hoan nghênh rồi, nhưng phải đợi cô lên đó lo liệu xong chuyện công ty đã, vả lại đây không giống như tiệm nhượng quyền, tới công ty làm việc thì phải có một quá trình phỏng vấn và sàng lọc. Người có năng lực thì lên.

...

Chẳng mấy chốc, thời điểm rời đi đã tới. Sáng sớm trên con đường bên ngoài hẻm đã đỗ đầy những chiếc xe tải lớn tới giúp chuyển nhà, Phó Ba cũng tới rồi, dẫn theo một cậu thanh niên tới giúp họ chuyển đồ. Không có gì nhiều để chuyển cả, rất nhiều thứ Thương Tiểu Quân đều bỏ lại hết, chỉ là hành lý của mấy người, còn có chính là bộ xoong nồi dụng cụ làm bếp mà Thương Dung nhấn mạnh, cùng với con ch.ó Tiểu Hắc. Dù sao bên đó cũng có xưởng, Tiểu Hắc mang đi nếu không tiện nuôi ở khu dân cư thì cứ để ở trong xưởng.

Hồ Đông lần này cũng đi, còn dắt theo cả ông nội anh ta nữa. Người đông, xe tải ngồi không hết, ngồi ở thùng xe sau lại không hay lắm. Thương Tiểu Quân liền thuê riêng một chiếc xe bánh mì, chuyên môn chở người đi.

Lúc chuyển nhà, hàng xóm xung quanh đều ra ngoài cả, cùng nhau giúp đỡ, có người còn tặng quà. Nhà họ Thương sắp đi rồi, mọi người đều rất không nỡ. Mẹ con nhà họ Thương tuy rằng cũng ở đây mấy năm rồi, nhưng trước đây mọi người không đi lại nhiều, bây giờ khó khăn lắm mới hóa giải được những hiểu lầm đó, có thể trò chuyện với nhau được thì người ta lại sắp đi rồi.

"Chị nhà họ Thương này, rảnh rỗi thì về thăm chúng tôi nhé, không có chỗ ở thì cứ tới nhà tôi."

"Đúng vậy. Quyên này, qua hai tháng nữa nếu sinh rồi thì gọi điện báo tin mừng nhé, để xem là sinh con gái hay con trai."

"Đừng quên chúng tôi đấy nhé, có cơ hội thì qua đây thăm chúng tôi."

Đỗ Quyên và Thương Dung liên tục gật đầu, sẽ không đâu, có cơ hội chắc chắn sẽ quay về thăm mọi người.

Đồ đạc xếp xong, Phó Ba lái chiếc xe tải lớn dẫn đường phía trước, xe bánh mì đi theo sau. Họ còn phải tới phía Tạ Tứ Muội nữa, lấy đồ đón người rồi mới đi được. Đồ đạc của Tạ Tứ Muội còn ít hơn nữa, hai chiếc túi là hết sạch.

Từ trong huyện lên tỉnh thành mất khoảng sáu đến bảy tiếng đồng hồ đi xe. Suốt dọc đường, Thương Tiểu Quân và Phó Ba luân phiên lái chiếc xe tải lớn, bên xe bánh mì chính là tài xế được thuê. Lúc ra khỏi thành phố là khoảng chín giờ sáng, giữa đường ăn một bữa cơm, đợi đến khi lên tới tỉnh thành bên đó đã là hơn bốn giờ chiều rồi.

Thương Tiểu Quân tìm nhà ở bên này ở ngay gần xung quanh xưởng khóa kéo của anh, một khu nhà tập thể có chốt bảo vệ. Nhà được xây từ những năm bảy mươi, cao sáu tầng, kết cấu hai phòng ngủ một phòng khách, môi trường khá mới, có bếp và nhà vệ sinh riêng biệt, các phương diện đều rất tốt. Nhà tốt thì giá cả đương nhiên cũng đắt, một tháng tám mươi tệ.

Tám mươi tệ, lúc đầu khi Đỗ Quyên làm việc ở khách sạn thì một tháng chính là tám mươi tệ, còn bao ăn ở. Không ngờ tới đây thì chỉ đủ thuê một căn nhà thôi. Phó Ba khi quyết định muốn đưa chị Tạ Tứ đi cùng cũng đã bảo Lý Xuân thuê cho hắn một căn nhà ở trong đó, chỗ nhỏ hơn một chút, kết cấu một phòng ngủ một phòng khách, đôi trẻ ở cũng hợp lý rồi. Hồ Đông và ông nội anh ta cũng ở trong đó, Thương Tiểu Quân còn đặc biệt bảo người ta tìm một căn ở tầng một.

Đến nơi, chuyển đồ thu dọn phòng ốc, mấy người lại mất hơn hai tiếng đồng hồ. Đợi đến khi đưa được phần lớn đồ đạc vào vị trí thì trời cũng đã tối. Lúc này Lý Xuân đi tới, trò chuyện đơn giản một chút liền nói tới xưởng ăn cơm. Ban ngày anh ta đi công tác ở thành phố lân cận chưa về nên không tới giúp được, nhưng đã gọi điện dặn dò trước với phía nhà ăn rồi, làm thêm mấy món ngon, buổi tối mọi người tụ họp một chút.

Xưởng khóa kéo ở vùng ngoại ô thành phố, xung quanh không có nhà hàng khách sạn nào tốt cả, vẫn là tự mình mua thức ăn về tự làm thì thuận tiện hơn. Lý Xuân biết được Phó Ba và Tạ Tứ Muội đã đăng ký kết hôn cũng có chút ngạc nhiên. Anh Quân và anh Ba đều có nơi có chốn rồi, mình vẫn còn là một gã độc thân đây.

Chương 191 Cô bé

Cái xưởng khóa kéo này của Thương Tiểu Quân, kiếp trước Đỗ Quyên đã biết rồi, còn từng cùng anh và con trai sống ở đây hơn một năm. Lúc đó vì người có thể dùng được ở bên cạnh anh không nhiều nên mọi việc tiếp quản xưởng đều do tự anh xử lý. Nhưng mốc thời gian của kiếp này đã được đẩy sớm lên rồi, xưởng so với kiếp sau thì nhỏ hơn một chút, nhân viên không nhiều, chỉ có bảy tám mươi người, công việc kinh doanh hiện tại chỉ giới hạn ở các xưởng may và các cửa hàng bán buôn ở các tỉnh lân cận.

Ăn cơm ở xưởng xong, cả nhóm liền quay về. Lý Xuân đi theo tiễn họ, đi tới nhà họ Thương ở tầng ba, mấy anh em lại trò chuyện với nhau, đều là chuyện làm ăn cả. Đỗ Quyên đun một ấm nước nóng, lấy trà ra rồi về phòng nghỉ ngơi, sau đó cũng không biết mấy giờ họ mới tan cuộc, dù sao khi đang ngủ mơ màng liền cảm thấy Thương Tiểu Quân đã trở về, ôm lấy cô từ phía sau.

Đỗ Quyên dịch ra một chút, lầm rầm: "Nóng quá." Chẳng mấy chốc, từ phía trên truyền tới từng luồng hơi mát rượi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.