Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 239

Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:22

Bác bảo vệ: "Một cô bé mười mấy tuổi."

Cái gì? Một cô bé mười mấy tuổi sao? Đỗ Quyên rất chắc chắn cô không có họ hàng hay bạn bè gì ở bên này cả, càng không quen biết cô bé nào. Chẳng lẽ là phía xưởng khóa kéo có ai đó sắp xếp tới đưa tin cho mình sao? Không thể nào, trong bốt bảo vệ có điện thoại mà.

Đỗ Quyên cùng bác bảo vệ đi qua đó, từ xa đã thấy một cô bé mặc chiếc váy dài đến đầu gối màu xanh nhạt đang đứng ngoài cửa sắt. Cô bé đang quay lưng về phía Đỗ Quyên, ngoài mái tóc đuôi ngựa buộc cao và chiếc ba lô lớn trên vai ra thì không nhìn thấy diện mạo. Tuy nhiên khi cô bé quay người lại, dùng một ánh mắt tò mò và dò xét nhìn qua đây, Đỗ Quyên liền sững sờ, cảm giác kỳ quái bao trùm toàn thân.

Chương 192 Em họ nhà họ Giản

Khi cô bé mím môi cười với mình, Đỗ Quyên đã xác nhận được rồi, cô ta chính là cô em họ tên Giản Giai Khanh của Thương Tiểu Quân. Kiếp trước, Đỗ Quyên đã gặp cô ta rất nhiều lần, dáng vẻ của một cô gái mười bảy mười tám tuổi, kết hôn sinh con, cũng như cái c.h.ế.t của cô ta. Giản Giai Khanh người này, trong thế giới này cũng coi như là một nhân vật phụ nhỏ đi, thời gian xuất hiện không nhiều, có tên và một vài sự kiện nhỏ, tương tự như bia đỡ đạn.

Kiếp trước Đỗ Quyên đã nghe người ta nói, bố của Giản Giai Khanh vì lý do công việc nên đã từng sống ở tỉnh thành bên này, cụ thể là bao lâu thì Đỗ Quyên không biết, tóm lại khi Thương Tiểu Quân tới bên này phát triển thì gia đình này đã quay về Nam Thành rồi, không còn ở đây nữa. Cho nên lúc này họ vẫn còn ở đây, hơn nữa còn liên lạc được với Thương Tiểu Quân nên Giản Giai Khanh mới tới đây tìm mình sao?

Nhưng cô ta tìm mình để làm gì? Tất nhiên, cũng có thể cô ta tìm là Thương Tiểu Quân nhưng anh không có ở đây nên bác bảo vệ mới tìm tới mình. Nói như vậy cũng hợp lý. Thế nhưng, trong lòng Đỗ Quyên vẫn thấy rất kỳ lạ. Cái vẻ mặt Giản Giai Khanh nhìn mình cười trông lạ lắm, cứ cảm giác như bọn họ không phải là lần đầu tiên gặp mặt, hơn nữa cô ta còn rất hiểu rõ về mình.

Đỗ Quyên đi tới, cách cánh cửa sắt hỏi cô ta: "Cô là ai?"

Nụ cười của Giản Giai Khanh dần dần mở rộng, để lộ ra chiếc răng khểnh nhỏ của mình. "Chị là chị dâu ba." Giản Giai Khanh quan sát Đỗ Quyên, ánh mắt nhanh ch.óng dừng lại trên bụng cô, "Cháu trai của em bao giờ thì sinh? Chắc cũng phải được bảy tám tháng rồi nhỉ?"

Cô ta tỏ ra thân thuộc như vậy khiến cảm giác kỳ quái trong lòng Đỗ Quyên càng thêm mãnh liệt hơn. Hơn nữa mình chưa hề chủ động giới thiệu, tại sao cô ta lại khẳng định chắc chắn mình chính là vợ của Thương Tiểu Quân, còn biết lúc này trong bụng cô đang m.a.n.g t.h.a.i con trai? Lòng bàn tay Đỗ Quyên bất giác bắt đầu đổ mồ hôi rồi. Người này, cô ta không lẽ...

Giản Giai Khanh thấy Đỗ Quyên có chút ngạc nhiên và kinh hoàng nhìn mình chằm chằm, đột nhiên nhận ra điều gì đó, vội vàng bịt miệng nói: "Có phải em nói sai gì rồi không?"

Đỗ Quyên nhìn xung quanh một lượt, hỏi cô ta: "Cô đi một mình sao?" Giản Giai Khanh gật đầu. Đỗ Quyên nói với bác bảo vệ một tiếng rồi cho cô ta vào trong. "Ăn cơm chưa?" Cô lại hỏi. Giản Giai Khanh lắc đầu: "Chị dâu ơi, bụng em đói quá đi mất."

Vì ở nhà họ Giản phía trên Thương Tiểu Quân còn có hai người anh trai nữa, theo thứ tự Giản Giai Khanh nên gọi Thương Tiểu Quân là anh ba, gọi Đỗ Quyên là chị dâu ba. Chỉ là trước đó khi tiếp xúc với Thương Tiểu Quân, để tỏ vẻ thân thiết, Giản Giai Khanh đã bỏ chữ "ba" đó đi, gọi Thương Tiểu Quân là anh. Cô ta thể hiện như một đứa trẻ, nhưng Đỗ Quyên căn bản không thể thả lỏng trước cô ta được.

Hai người đi lên lầu. Nghe nói là người nhà họ Giản, Thương Dung hỏi kỹ xem là ở nhánh nào, tên là gì, nhàn nhạt gật đầu một cái cũng cho cô ta ngồi xuống. Đỗ Quyên vào bếp tráng thêm mấy chiếc bánh nữa.

Giản Giai Khanh thấy cô rời đi liền lập tức nịnh nọt tiến tới trước mặt Thương Dung: "Mợ hai, để cháu bóp lưng cho mợ nhé." Thương Dung liếc cô ta một cái: "Không cần đâu." Giản Giai Khanh lại nói: "Vậy để cháu kể chuyện cười cho mợ nghe nhé." Thương Dung: "Yên lặng chút đi." Giản Giai Khanh bĩu môi rồi: "Mợ hai, mợ không thích cháu sao?"

Một người chưa từng gặp mặt bao giờ thì bàn gì chuyện thích hay không, đương nhiên vì mối quan hệ với nhà họ Giản nên Thương Dung đúng là có chút không thể thích nổi. Thương Dung: "Bố mẹ cháu bảo cháu tới đây à? Hay là phía nhà họ Giản bảo cháu tới?"

Giản Giai Khanh lắc đầu: "Tự cháu tới đây ạ, cháu đi xe từ trường tới đây đấy, mợ xem ba lô của cháu này." Nói rồi cô ta nhấc chiếc ba lô lên. Thương Dung rõ ràng là không tin cô ta. "Bất kể ai bảo cháu tới đây cũng không sao cả, tóm lại cháu quay về nói với họ, nước sông không phạm nước giếng, tôi và Giản Hoán Thanh đã ly hôn rồi, mẹ con chúng tôi không có quan hệ gì với nhà họ Giản cả."

Giản Giai Khanh cười ngượng ngùng, một lần nữa nhấn mạnh: "Mợ hai, cháu tới đây không liên quan gì đến bọn họ cả." Vẻ mặt Thương Dung có chút lạnh lùng: "Đừng gọi tôi là mợ hai nữa." Cũng may Giản Giai Khanh chỉ là một đứa trẻ, nếu là người lớn thì Thương Dung chắc là phải nổi cáu rồi.

Giản Giai Khanh há miệng, định nói không gọi mợ hai thì gọi là gì đây? Nhưng không sao cả, chỉ cần tạo dựng được mối quan hệ tốt thì gọi là gì cũng được, cô ta cũng không để ý chuyện này.

Đỗ Quyên đi ra rồi, trên tay bưng một bát canh thịt gà lớn. Giản Giai Khanh vừa thấy liền lập tức sán tới. "Chị dâu, để em giúp chị." Biết họ đều không thích dính dáng gì tới nhà họ Giản, Giản Giai Khanh đã bỏ chữ "ba" đó đi luôn.

Trên bàn ăn, Giản Giai Khanh nói rất nhiều, lúc thì khen Đỗ Quyên khéo tay, nấu ăn ngon, lúc lại nói bộ quần áo Thương Dung đang mặc đẹp quá, rất có khí chất. Đôi khi ồn ào quá mức, Đỗ Quyên cũng sẽ đáp lại cô ta vài câu.

Ăn cơm xong, Giản Giai Khanh khoác ba lô lên chuẩn bị đi rồi. Thật sự là không có lý do gì để ở lại đây nữa, Thương Dung rõ ràng là không muốn dính dáng gì tới cô ta cho lắm, lời nói hành động của Đỗ Quyên cũng rất lạnh nhạt. Đỗ Quyên không phải là lạnh nhạt, mà là luôn đề phòng người này. Giản Giai Khanh càng thể hiện giống như một đứa trẻ ngây thơ thì cảm giác kỳ quái trong lòng Đỗ Quyên lại càng mãnh liệt hơn.

Giản Giai Khanh ra đến cửa, vẫy tay chào Thương Dung, nói lần sau lại tới thăm bà, sau đó liền nói với Đỗ Quyên: "Chị dâu, chị tiễn em ra đến cổng nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.