Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 238
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:22
Đỗ Quyên cảm thấy dễ chịu rồi, đầu óc ngược lại tỉnh táo hơn một chút, mở mắt nhìn ra thì thấy trong bóng tối mờ mờ Thương Tiểu Quân đang cầm một chiếc quạt nan quạt cho mình đây.
Đỗ Quyên: "Mấy giờ rồi anh?"
"Hơn mười hai giờ rồi."
Muộn như vậy rồi sao. Đỗ Quyên: "Anh mau nghỉ ngơi đi, chẳng phải nói ngày mai còn phải tới xưởng họp sao." Đỗ Quyên hất chiếc chăn mỏng đang đắp trên người ra. Mấy đêm nay đã bắt đầu có hơi lạnh rồi, buổi tối cô lấy chăn mỏng ra đắp, không ngờ đắp vào lại hơi nóng.
Thương Tiểu Quân thấy cô hất chăn ra liền đứng dậy lại đi tới tủ quần áo lấy tấm ga giường ra. "Đắp cái này đi." Nói rồi liền đắp lên cho Đỗ Quyên, lại xếp gọn chiếc chăn mỏng để ở đầu bên kia.
Đỗ Quyên mỉm cười một cái: "Mau ngủ đi anh." Thương Tiểu Quân tắt chiếc đèn ở đầu giường, nằm xuống bên cạnh, im lặng một lát rồi nói: "Ngày kia anh phải đi công tác."
"Ồ, đi đâu công tác vậy anh?"
"Nam Thành."
Vừa nghe là Nam Thành, cơn buồn ngủ mơ màng của Đỗ Quyên lập tức bay mất phân nửa. Cô quay đầu nhìn người trong bóng tối: "Chuyện của xưởng khóa kéo sao?"
"Ừm."
Đỗ Quyên có chút ngạc nhiên: "Công việc kinh doanh phát triển đến Nam Thành nhanh như vậy sao?"
Thương Tiểu Quân: "Không có, chỉ là qua đó tìm kiếm con đường thôi."
Là vậy sao? Đỗ Quyên có chút ngẩn người, kiếp trước khi mới tiếp quản khóa kéo anh đã mất hơn nửa năm trời để củng cố và phục hồi công việc kinh doanh của mấy tỉnh lân cận, khoảng hơn nửa năm sau mới bắt đầu mở rộng ra bên ngoài, kiếp này mới tiếp quản đã có dự định về phương diện này rồi sao? Mặc dù sân khấu bên ngoài lớn, công việc kinh doanh rộng mở, nhưng cạnh tranh cũng tàn khốc tương đương, cái xưởng nhỏ chưa đầy trăm người này của anh mà đã có chí khí hào hùng như vậy rồi sao?
Thấy cô không nói lời nào, Thương Tiểu Quân quay đầu lại cười nói: "Sao vậy? Sợ anh tiếp xúc với Chu Hạo Thiên sao?"
"Hả?" Đỗ Quyên ngơ ngác một lát mới phản ứng lại được anh đang nói cái gì. "Không có, anh không nhắc tới người đó thì em đều quên mất rồi." Đúng là không nghĩ tới Chu Hạo Thiên, chỉ là có chút ngạc nhiên về sự phát triển quá nhanh của xưởng khóa kéo mà thôi. Mấy tháng nay tính tình của Thương Tiểu Quân đã thay đổi rất nhiều, Đỗ Quyên cảm thấy cho dù cô không nhắc tới thì anh cũng sẽ không còn dính dáng gì tới cái tên Chu Hạo Thiên đó nữa. Anh cũng rất trân trọng sự ổn định hiện tại này.
Thương Tiểu Quân: "Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là qua đó xem thử thôi, nếu thị trường tốt thì mở rộng xưởng một chút, đầu tư thêm tiền tăng cường sản xuất." Lúc tiếp quản cái xưởng khóa kéo này anh còn vay ngân hàng một khoản lớn, mỗi tháng đều phải trả nợ, không nỗ lực kiếm tiền là không được.
Đỗ Quyên cũng nghĩ tới điểm này, gật đầu nói: "Chuẩn bị kỹ là được, có mang Phó Ba đi cùng không anh?"
"Không mang."
"Anh đi một mình sao?"
Thương Tiểu Quân định nói gì đó, nghĩ một lát lại đổi ý nói: "Dẫn Lý Xuân đi."
Ồ, vậy sao. Đỗ Quyên: "Ngủ sớm đi anh."
"Ừm."
...
Ngày hôm sau, Thương Tiểu Quân không ăn sáng đã đi rồi. Đỗ Quyên đơn giản làm hai bát mì cho cô và Thương Dung, hai mẹ con đang ngồi trên chiếc bàn nhỏ ăn thì Tạ Tứ Muội và Hồ Đông đi tới. Hai người xách trên tay không ít đồ, có gà có thịt, còn có không ít các loại dưa và rau xanh, đều là sáng sớm ra chợ gần đó mua.
Vì là khu vực ngoại ô thành phố nên bên ngoài chợ có không ít dân làng gánh rau củ quả nhà mình trồng ra bán, rẻ hơn trong chợ. Tuy nhiên vì hàng đắt khách nên phải đi thật sớm mới có. Những chuyện này đều là Hồ Đông hỏi thăm từ bác bảo vệ mà biết được. Người biết giao thiệp có khác, đi đi lại lại là đã quen thân với người ta rồi.
Hồ Đông đặt đồ xuống liền đi ra ngoài, nói là định đi vòng quanh xung quanh xem có chỗ nào thích hợp không để chuẩn bị xưởng và tiệm đồ kho. Sáng sớm mấy anh em đã tới xưởng khóa kéo họp rồi, tiệm đồ kho của họ cũng không thể tụt lại phía sau được, phải nhanh ch.óng lo liệu những nghiệp vụ này lên mới được. Trước khi tới đã vạch sẵn kế hoạch rồi, tiệm đồ kho đi trước, tạo dựng một thương hiệu lâu đời mang tính quốc dân, sau đó mới đến các nghiệp vụ mở rộng như đồ ăn vặt và đồ uống. Kiếp trước Đỗ Quyên đã thấy không ít thương hiệu lâu đời khai thác các nghiệp vụ khác, vì tên thương hiệu đã đi sâu vào lòng người nên khi mở rộng càng dễ khiến người ta ghi nhớ và chấp nhận hơn, xuất phát điểm cao hơn những người khác.
Hồ Đông muốn đi, Tạ Tứ Muội cũng nói muốn cùng đi xem thử, tiện thể đi tới chợ đồ cũ mua cái bàn cái tủ quần áo gì đó. Trước đây khi Phó Ba ở bên này thì ở trong ký túc xá xưởng, căn nhà mới thuê tạm thời chắc chắn là chưa chuẩn bị đồ đạc gì cả. Phía nhà họ Thương vì là lúc trước khi Thương Tiểu Quân tiếp quản xưởng khóa kéo thuê nên những đồ đạc cơ bản đều đã có rồi, chiếc tủ vẫn là chuyên môn tìm thợ mộc tới đo đạc rồi làm theo yêu cầu.
Đỗ Quyên bây giờ bụng lớn nên không tiện đi ra ngoài. Tạ Tứ Muội và Hồ Đông đi rồi, Đỗ Quyên mang con gà ra sơ chế sạch sẽ rồi hầm lên, nghĩ bụng buổi trưa Thương Tiểu Quân cũng không về ăn cơm, cô tráng cái bánh, xào một đĩa rau xanh là được rồi.
Gần trưa, Đỗ Quyên đã tráng xong bánh, cô múc một bát canh gà, cầm hai chiếc bánh lớn xuống dưới lầu cho ông nội Hồ Đông. Ông nội Hồ Đông đang cầm dụng cụ sửa chiếc ghế trong nhà, thấy Đỗ Quyên thì vô cùng khách sáo, thấy cô mang bánh tới thì liên tục nói lời cảm ơn. "Bà chủ Đỗ, sau này đừng khách sáo như vậy, tôi là một lão già rồi, đại khái làm chút gì đó ăn là được rồi, cháu bây giờ thân thể không thuận tiện, đừng đi lên đi xuống mãi như vậy, cẩn thận bị va chạm."
Mặc dù Đỗ Quyên đã nói rất nhiều lần cứ gọi là Quyên là được rồi, nhưng ông nội Hồ Đông vẫn không sửa được miệng, cứ nhất quyết phải gọi một tiếng bà chủ. Trong lòng ông nội Hồ Đông, Hồ Đông có thể từ một công nhân tản mạn mà trở thành vị xưởng trưởng lớn như ngày hôm nay thì phải nhờ vào sự đề bạt của Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân, một tiếng bà chủ này chắc chắn là phải gọi rồi.
Rời khỏi nhà họ Hồ, Đỗ Quyên đang chuẩn bị quay về thì không ngờ ở đầu cầu thang gặp bác bảo vệ. Bác nói có người tìm cô, đang ở ngay cổng. Ngày thứ hai lên tỉnh thành đã có người tìm mình sao? Đỗ Quyên đều có chút ngơ ngác rồi: "Ai vậy bác?"
