Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 248
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:25
Tống Thiên Kiều đang đợi cô ta.
Sau khi Tống Cẩm Tố đi vào thấy trên bàn không có gì liền hỏi: "Mẹ, mẹ muốn uống cà phê không?"
Tống Thiên Kiều không nói gì, cứ thế đăm đăm nhìn con gái mình.
Tống Cẩm Tố bị nhìn đến mức thấy không tự nhiên, liền nhanh ch.óng sáp lại gần, lắc lắc cánh tay Tống Thiên Kiều nói: "Mẹ, con biết là không nên tự ý hành động rồi mà, mẹ đừng giận nữa được không ạ?"
Đây không phải là vấn đề giận hay không giận...
Tống Thiên Kiều thở dài một tiếng: "Tình hình sáng nay thế nào rồi?"
Vừa nghe thấy câu này Tống Cẩm Tố liền bĩu môi, trong giọng điệu mang theo vẻ khinh miệt nồng đậm.
"Cũng chỉ là một kẻ nhà quê thôi mà mẹ, có thể thế nào được chứ, bữa sáng còn nhất quyết phải ăn mì, chẳng khác gì một gã nông dân, chẳng có chút thẩm mỹ nào cả."
Chuyện ăn sáng lúc nãy có vẻ như đã trở thành cái dằm trong lòng Tống Cẩm Tố rồi.
Tống Thiên Kiều nhíu mày: "Sự chú ý của con đều dồn hết vào những chuyện không đâu vào đâu này đấy à?"
Bị mắng một câu, Tống Cẩm Tố có chút không vui.
"Mẹ, chỉ có mỗi thời gian ăn một bữa cơm thôi, con có thể quan sát được gì chứ."
Tống Thiên Kiều: "Mẹ là muốn con nhìn cho rõ thái độ của cô cả đối với anh ta."
Thái độ ư?
Tống Cẩm Tố khẽ mỉm cười: "Có thể có thái độ gì chứ? Mẹ, mẹ có biết hôm nay anh ta đi đâu không?"
Tống Thiên Kiều nghi hoặc nhìn cô ta.
Trong nụ cười của Tống Cẩm Tố mang theo ý vị hả hê trên nỗi đau của người khác: "Anh ta đi khảo sát thị trường rồi, cho cái xưởng khóa kéo nhỏ bé của anh ta ấy mà. Mẹ xem, người ta đã về đây rồi mà cô cả lại chẳng hề có ý định sắp xếp cho anh ta vào công ty, mẹ nói xem có thể có thái độ gì được chứ? Cô cả dù sao cũng là người được hưởng giáo d.ụ.c cao, sao có thể coi trọng một kẻ nhà quê ngay cả cấp hai còn chưa học hết được."
Trong lòng Tống Cẩm Tố, việc Thương Tiểu Quân không vào công ty không phải vì anh không muốn mà là vì Giản Lăng Quân không có sự sắp xếp đó.
Dù sao thì ai mà nỡ từ chối một cơ hội tốt như vậy chứ.
Nhìn những người khác trong nhà họ Giản mà xem, lúc bọn họ quay về ai nấy đều lộ rõ vẻ mặt mừng rỡ như điên, cứ như thể trên trời bỗng nhiên rơi xuống một miếng bánh ngọt khổng lồ vậy.
"Khảo sát thị trường ư?" Tống Thiên Kiều lặp lại một câu, có chút khó hiểu: "Thị trường gì?"
Thế là Tống Cẩm Tố kể lại chuyện Thương Tiểu Quân mở một xưởng nhỏ cho bà ta nghe.
Lúc sáng Thương Tiểu Quân nói chuyện với Giản Lăng Quân cũng không hề tránh mặt cô ta.
Trước đó Tống Cẩm Tố chỉ điều tra được Thương Tiểu Quân mở đội xe vận tải, còn cái xưởng khóa kéo này thì giờ mới biết.
Tống Thiên Kiều: "Cô cả của con phái ai đưa anh ta đi?"
"LÀ Thẩm Áo (Theo)."
"Lại là cậu ta à." Vẻ mặt Tống Thiên Kiều trở nên nghiêm trọng: "Con đừng có vội vàng kết luận như vậy, việc sắp xếp Thẩm Áo đưa anh ta đi đã chứng minh cô cả của con không phải là không để tâm đến anh ta đâu. Hơn nữa tình hình ngày hôm qua con cũng thấy rồi đấy, hết đợi ăn cơm rồi lại đến cả việc cùng ở khách sạn, nói là không coi trọng thì chẳng ai tin được đâu."
Thẩm Áo là tâm phúc của Giản Lăng Quân trong phòng thư ký.
Mặc dù Tống Cẩm Tố là trưởng phòng thư ký nhưng không phải chuyện gì Giản Lăng Quân cũng giao cho cô ta làm, có những chuyện bà sẽ bỏ qua Tống Cẩm Tố mà trực tiếp tìm đến Thẩm Áo.
Tống Thiên Kiều cảm thấy có gì đó không ổn.
Chỉ là Tống Cẩm Tố lại không nghĩ vậy: "Mẹ, theo con thấy thì chuyện này chẳng qua là làm bộ làm tịch cho những người khác trong nhà họ Giản nhìn thấy thôi, cô cả chỉ muốn khiến mọi người cảm thấy bà ấy công bằng, không hề thiên vị chúng ta nên mới làm như vậy."
Tống Thiên Kiều lắc đầu: "Mọi chuyện không đơn giản như con nghĩ đâu."
Tống Cẩm Tố bĩu môi còn định nói thêm gì đó thì Tống Thiên Kiều đã xua tay ngắt lời cô ta: "Đừng có ồn nữa!"
Tống Thiên Kiều đã nổi giận thật rồi.
Tống Cẩm Tố cuối cùng cũng chịu ngậm miệng lại.
Một lát sau đợi cho Tống Thiên Kiều hút xong một điếu t.h.u.ố.c, tâm trạng đã bình phục lại, Tống Cẩm Tố mới nói: "Mẹ, con lên lầu trước đây."
Tống Thiên Kiều lắc đầu: "Ngày kia mẹ sẽ ra nước ngoài, mẹ sẽ sắp xếp giám đốc Lâm đi cùng luôn. Mẹ sẽ đưa người đi lánh mặt ở nước ngoài một thời gian, chuyến công tác này đại khái là khoảng một tháng, con ở đây phải ngoan ngoãn cho mẹ, đừng có gây thêm chuyện gì nữa. Ngàn vạn lần đừng có coi thường đám người thôn quê đó, đặc biệt là phụ nữ."
Tối hôm qua dưới sự chất vấn của Tống Thiên Kiều, Tống Cẩm Tố đã kể lại toàn bộ chuyện cô ta thuê người hại Thương Dung.
Người giám đốc họ Lâm đó chính là người đã liên lạc với Trịnh Nguyên năm xưa.
...
Thương Tiểu Quân ở lại đây một tuần lễ thì chuẩn bị quay về.
Thu hoạch cũng rất lớn, anh đã đi tham quan vài nhà máy, gặp gỡ vài nhà đầu tư có thực lực, mang về rất nhiều mẫu mã đẹp, còn bạo chi đặt mua một chiếc máy móc cao cấp.
Lúc Thương Tiểu Quân đi, Giản Lăng Quân lại đặt một bàn tiệc ở khách sạn để tiễn anh.
Sau bữa ăn trong lúc uống trà, Giản Lăng Quân đã nói với anh rất nhiều chuyện, chẳng hạn như có khó khăn gì cứ tìm bà, công ty cần rót vốn hay gì đó đều có thể gọi điện cho bà.
Thương Tiểu Quân không nói gì nhiều, chỉ gật đầu một cái.
Thời gian cũng sắp đến, Thương Tiểu Quân chuẩn bị xuất phát ra sân bay, có tài xế chuyên nghiệp đưa anh đi.
Vé lượt về là do Giản Lăng Quân đặt cho anh, đổi từ tàu hỏa thông thường sang máy bay.
Vào thời đại này muốn đi máy bay không phải chuyện dễ dàng, không có chút thân phận thì không mua nổi vé đâu.
Thương Tiểu Quân cuối cùng cũng đi rồi, có người thở dài, có người thầm cười.
Lúc này không ít người cảm thấy anh ta cũng chỉ đến thế mà thôi, tuy rằng đã có liên lạc với bên này nhưng nếu không vào công ty thì cuộc chiến giành quyền lực sau này sẽ chẳng liên quan gì đến anh ta cả.
Đi bằng máy bay nên tốc độ lượt về nhanh hơn rất nhiều, sáng sớm rời đi thì buổi chiều đã đến tỉnh lỵ rồi.
Lý Xuân đích thân lái chiếc xe tải nhỏ của công ty ra đón anh.
Hai người trò chuyện một lúc ở trên xe.
Trong một tuần Thương Tiểu Quân vắng mặt xưởng không có gì đặc biệt, ngược lại xưởng của Đỗ Quyên đã tìm được địa điểm rồi, hai ngày nay đã mời đội thi công qua xem xét, dự định chọn ngày lành để động thổ.
Lúc Thương Tiểu Quân về đến nhà Đỗ Quyên đang ở đó, cô đã mua gà và cá, đang chuẩn bị nấu món ngon để đón anh.
Thương Tiểu Quân đặt đồ đạc xuống không thấy Thương Dung đâu.
"Mẹ đâu rồi em?"
Đỗ Quyên đang lục lọi đống quần áo bẩn trong túi của anh, nghe vậy liền mỉm cười nói: "Đi ra ngoài dạo mát rồi."
