Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 249
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:25
Phía sau cổng khu tập thể có tiệm tạp hóa và sạp báo, mấy ngày nay Thương Dung cũng đã quen mặt với những người ở đó, thỉnh thoảng lại mua ít đồ, cũng hay ngồi lại trò chuyện một lát.
Nghe tin Thương Dung không có nhà, Thương Tiểu Quân liền kéo Đỗ Quyên lại, hôn vợ một cái trước đã, rồi mới đặt tay lên bụng cô.
"Mấy ngày nay nhóc con có ngoan không?"
Ở trong bụng mà, có nghịch ngợm đến mấy cũng chẳng thể lật trời được.
Đỗ Quyên có chút tức giận gạt tay anh ra: "Con rất ngoan, chỉ có anh là không ngoan thôi."
Chương 200 Ẩn nhẫn
Lần này Thương Tiểu Quân tự ý hành động lại còn không thèm báo cho cô một tiếng, Đỗ Quyên chắc chắn là tức giận rồi.
Trước đó Thương Dung gặp hiểm cảnh, Đỗ Quyên còn tưởng là do gã điên Thương Chấn Xuyên cấu kết với Trịnh Nguyên làm ra.
Sau khi biết là do mẹ con nhà họ Tống nhúng tay vào, cô lại có chút sợ Thương Tiểu Quân sẽ đi vào vết xe đổ của kiếp trước.
Rõ ràng lúc trước đã nói rồi, có chuyện gì phải thành thật với nhau, kết quả là người này vẫn cứ giấu giếm.
Đỗ Quyên sao có thể không giận cho được, cô đẩy anh ra một cái rồi đứng dậy đi chỗ khác.
Thương Tiểu Quân biết mình đuối lý nên chắc chắn phải dỗ dành cô thật tốt rồi, nào là giơ tay thề thốt rồi lại van xin nói lời ngon tiếng ngọt, còn mặt dày mày dạn ôm ôm hôn hôn, cuối cùng mới dần dần dỗ dành được người ta nguôi giận.
Đỗ Quyên: "Lần sau còn như vậy nữa em sẽ phạt anh quỳ bàn giặt đấy."
Thương Tiểu Quân: "Quỳ đinh cũng được luôn."
"Quỳ đinh cái gì chứ, em bạo lực đến thế sao?"
Đỗ Quyên lườm anh một cái, sau đó thở dài một tiếng nói: "Tóm lại có chuyện gì phải nói với em nghe chưa, em biết anh có chủ kiến có suy nghĩ, sợ em lo lắng sợ em không đồng ý, nhưng anh cứ im hơi lặng tiếng như thế này thì chẳng lẽ em không lo lắng không sợ hãi sao? Anh không biết đâu, hôm anh đi em đã đi tìm Giản Giai Khanh ngay, không làm cho ra ngô ra khoai thì làm sao mà yên tâm nổi."
Thương Tiểu Quân đang ôm cô, nghe vậy liền "ừm" một tiếng nói: "Thực ra lúc đó anh cũng chưa nghĩ kỹ phải làm thế nào. Lúc xuất phát trong lòng anh đầy rẫy sự oán hận, chỉ muốn trả thù, muốn báo thù đám người đó một trận thật tàn khốc thôi. Nhưng nằm trên tàu hỏa mấy ngày anh lại nghĩ thông suốt vài chuyện rồi. Cứ từ từ thôi không cần vội, anh vẫn còn trẻ mà, có thừa thời gian."
Đỗ Quyên nghe mà ngẩn người, kiếp trước phải chăng anh cũng mang tâm thế như vậy nên mới có thể ẩn nhẫn mười năm trong cái nhà đó sao.
Đỗ Quyên: "Vậy bây giờ anh có suy nghĩ gì?"
Trước đây Đỗ Quyên hy vọng anh không trở về nhà họ Giản, hai vợ chồng cùng chung tay nỗ lực sống tốt những ngày tháng nhỏ bé của mình.
Nhưng rõ ràng hy vọng của cô đã tiêu tan rồi.
Có những thứ dù là hai đời cũng không tránh khỏi, anh không tìm người ta thì người ta cũng sẽ tìm đến anh.
Kể từ lúc mẹ con nhà họ Tống ra tay với Thương Dung thì có những chuyện đã bắt đầu rồi.
Thương Tiểu Quân: "Lần này qua đó anh đã kể hết mọi chuyện cho Giản Lăng Quân nghe rồi, cụ thể thế nào thì cứ xem cách bà ấy xử lý đã. Trong thời gian ngắn chắc chắn đám người đó sẽ phải thu lại móng vuốt của mình, không dám ra tay nữa đâu. Còn về những chuyện khác thì tạm thời cũng chưa có gì, bây giờ điều quan trọng nhất là phát triển việc kinh doanh của chúng ta, đợi đến khi bản thân mình đủ mạnh rồi thì chuyện gì cũng dễ nói cả."
Người ta đã bắt nạt đến tận đầu mình rồi thì chắc chắn phải qua đó chào hỏi một tiếng, nếu không sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy mình dễ bắt nạt mà càng thêm lấn tới thôi.
Lúc ăn cơm tối Thương Tiểu Quân cũng kể lại chuyện đi Thành Nam gặp Giản Lăng Quân lần này.
Thương Dung chưa từng gặp Giản Lăng Quân nên cũng khá tò mò về bà, liền hỏi rất nhiều câu hỏi.
Thương Dung: "Vậy lần này con đi cũng gặp Tống Thiên Kiều rồi à?"
Sự tồn tại của Tống Thiên Kiều thì Thương Dung chắc chắn là biết rõ, hơn nữa năm xưa hai người còn từng gặp mặt nhau.
Thương Tiểu Quân gật đầu.
Thương Dung: "Vậy còn đứa con gái của bà ta thì sao?"
"Cũng gặp rồi ạ."
"Con bé đó thế nào?"
Thương Tiểu Quân: "Chỉ nói mỗi một câu thôi ạ."
Mấy ngày đó Thương Tiểu Quân vẫn luôn bận rộn với công việc của mình, ngoại trừ lúc mới đến và lúc sắp đi cùng ăn cơm đã gặp những người đó ra thì bình thường cũng chẳng có cơ hội gì.
Tuy nhiên dù chỉ là một câu nói thôi nhưng Thương Tiểu Quân cảm thấy mình cũng hiểu sơ qua về Tống Cẩm Tố rồi, ít nhất thì cái tính bốc đồng và phù phiếm của cô ta anh cũng đã nhìn thấu được.
Thương Dung ăn xong rồi, nhìn đứa con trai ngồi đối diện hỏi: "Có muốn quay về không?"
Thương Tiểu Quân: "Tạm thời thì chưa muốn ạ."
Thương Dung: "Có suy nghĩ là tốt rồi."
Hai mẹ con một người hỏi một người trả lời, lời nói không nhiều nhưng đều hiểu rõ ý tứ của đối phương.
Thương Dung tỏ ra rất bình tĩnh và trầm ổn đối với những chuyện này, khi nhắc đến mẹ con nhà họ Tống bà không hề kích động hay c.h.ử.i bới, đối với những người nhà họ Giản kia cũng tỏ ra vô cùng hờ hững.
Nói đi cũng phải nói lại Thương Dung và nhà họ Giản thực ra cũng chẳng có tình cảm gì, thậm chí có những người bà còn chưa từng gặp mặt bao giờ, hoàn toàn không quen biết.
Năm xưa Giản Hoán Thanh được điều đến đây công tác mới quen biết Thương Dung, ngoại trừ có một năm đưa Thương Dung về Kinh Trung ăn Tết một lần ra thì sau đó cho đến lúc c.h.ế.t vẫn luôn ở lại đây, Thương Dung làm sao mà thân thiết với những người bên đó cho được.
Hơn nữa lúc Giản Hoán Thanh mất còn đã ly hôn với Thương Dung rồi, cho dù có chút liên lạc cũng đã bị cắt đứt hẳn, bà đối với nhà họ Giản thực sự là không có một chút tình nghĩa nào cả.
Nhưng những kẻ đó nếu đã tự tìm đến gây chuyện thì bà cũng không ngại để con trai mình quay về.
Tất nhiên tất cả đều tùy theo sự sắp xếp của con trai bà.
Ngày hôm sau.
Ăn sáng xong Đỗ Quyên dẫn Thương Tiểu Quân đến khu nhà xưởng bên kia xem xét một chút.
Địa điểm cũng không xa lắm, cũng ở ngoại ô thành phố, đi xe máy mất khoảng mười mấy phút thôi.
Khu xưởng này là do Lý Xuân tìm giúp, vốn dĩ có ba chỗ để lựa chọn nhưng sau khi so sánh Đỗ Quyên đã chọn chỗ này.
Những thứ khác thì không nói, quan trọng là chỗ này giá thuê khá rẻ, hơn nữa mảnh đất này có thể ký hợp đồng thuê năm mươi năm nên Đỗ Quyên đã đồng ý ngay.
Thực tế thì vị trí mảnh đất này không hề tệ chút nào, chẳng bao lâu nữa sẽ được đưa vào quy hoạch rồi, chỉ là mọi người đều không biết nên mới để cô nhặt được món hời này.
Lúc hai người đến nơi thì Hồ Đông và Tạ Tứ Muội đều ở đó, đang bận rộn giám sát công trình và đi thu mua vật liệu ở bên ngoài.
Khu xưởng này còn khá mới, các gian nhà xưởng chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể dùng được ngay, ký túc xá cũng có sẵn, chỉ là diện tích quá lớn hiện giờ chưa dùng hết được, cứ để đó để sau này phát triển dần dần.
Đứng ở khoảng sân phía trước nhà xưởng, Thương Tiểu Quân hỏi Đỗ Quyên: "Có cần anh kéo thêm cho em vài nhà đầu tư không?"
Đỗ Quyên: "Sao cơ?"
Thương Tiểu Quân: "Dù sao nhà xưởng cũng lớn như vậy, hay là trực tiếp thiết lập luôn dây chuyền sản xuất đồ ăn vặt theo kế hoạch của em đi. Dự án tuy chưa hoàn thiện nhưng sau này có thể từ từ tìm tòi cải tiến thêm, nhưng cơ hội một khi đã bỏ lỡ thì sẽ không bao giờ quay lại nữa đâu."
