Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 46
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:18
Không phải họ hàng thân thích gì, mà là hàng xóm đối diện và bên trái.
Thương Dung giới thiệu: “Quyên à, đây là bác Cừu và chị Quốc Hoa. Mấy ngày nữa nhà mình chẳng phải có hỷ sự sao, mẹ định nhờ hai người họ qua phụ một tay.”
Ngày Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân đãi tiệc cưới là bốn ngày nữa, họ hàng trong làng đã thông báo trước rồi, còn hàng xóm bên này thì chưa nói.
Trước đó Thương Tiểu Quân bảo không cần thiết, họ không phải người vùng này, chỉ là thuê nhà ở thôi, biết đâu chừng sắp sửa dời đi rồi, không cần phải làm khách sáo quá mức.
Thương Dung lúc đó không nói gì, nhưng sau khi nghĩ lại vẫn thấy phải thông báo một tiếng chứ.
Nói đi cũng phải nói lại, Thương Dung và Thương Tiểu Quân ở đây mấy năm nay, mối quan hệ với hàng xóm thực sự rất bình thường.
Chủ yếu vẫn là do cái danh tiếng không mấy tốt đẹp của Thương Tiểu Quân, khiến mọi người không dám tiếp xúc với anh.
Thêm vào đó Thương Tiểu Quân lại đẹp trai, đang độ thanh niên, những nhà có con gái cứ vô hình trung luôn đề phòng anh, sợ lúc hai nhà giao thiệp, cái tên giang hồ vặt Thương Tiểu Quân đó sẽ dụ dỗ mất con gái cưng nhà mình.
Thế nên mấy năm qua ngoài ông cháu Hồ Đông ra, hầu như chẳng có ai qua lại với nhà họ Thương.
Nhưng giờ có Đỗ Quyên rồi, chẳng bao lâu nữa biết đâu lại có tiểu Đỗ Quyên hay tiểu Tiểu Quân, Thương Dung cảm thấy không thể cứ như trước đây mãi được.
Vẫn phải đi lại với hàng xóm xung quanh, tạo ra một vòng tròn xã giao cho Đỗ Quyên, tìm thêm mấy bạn nhỏ cùng lứa cho cháu nội cháu ngoại sau này nữa.
Vì thế hôm nay sau khi Đỗ Quyên và Thương Tiểu Quân ra ngoài, Thương Dung đã sang gõ cửa nhà hàng xóm, con trai sắp kết hôn đãi tiệc rồi, đến ngày đó muốn tìm hai người giúp việc như nấu cơm thái rau gì đó.
Đầu bếp bà đã thuê rồi, chỉ cần phụ bếp là được.
Người thời này đều khá coi trọng mối quan hệ hàng xóm láng giềng, dù sao cũng có câu "Bán anh em xa mua láng giềng gần".
Thương Dung vừa gọi một tiếng là họ đồng ý ngay, còn hỏi bát đũa có đủ không, họ có thể cho mượn.
Thương Dung không ngờ hàng xóm lại nhiệt tình đến thế, nhớ tới sáng nay Đỗ Quyên có kho trứng trong nồi, bèn nói muốn tặng trứng, mời hai người vào nhà xem bát đũa các thứ có đủ dùng không.
Thị lực của Thương Dung không tốt, trước đây trong nhà có bao nhiêu thứ bà đương nhiên nắm rõ, nhưng mấy ngày nay Đỗ Quyên đến lại sắm sửa thêm một ít, trong nhà có những gì cụ thể bà cũng không rành lắm.
Bữa tiệc mấy ngày tới bà dự tính bốn bàn, lúc đó chắc chắn cần nhiều đồ đạc, nếu mượn được thì dĩ nhiên là tốt nhất, đỡ phải vì đãi tiệc mà mua sắm xong sau này lại để trong nhà bám bụi.
Có trứng mang về, hai người hàng xóm dĩ nhiên hớn hở đi theo.
Trứng kho họ nếm thử rồi, thơm vô cùng, thế là ngồi luôn ở dưới hiên nhà, bắt đầu tán gẫu chuyện phiếm, chẳng muốn về nữa.
Phải nói là hàng xóm láng giềng thực sự vô cùng tò mò về những chuyện xảy ra với nhà họ Thương gần đây.
Cái món trứng kho rẻ hời này chỉ khiến họ thấy hứng thú, còn muốn biết những chuyện "bát quái" về Thương Tiểu Quân và Đỗ Quyên mới là động lực chính đưa họ bước vào cái cổng viện này.
Chuyện lớn xảy ra với Thương Tiểu Quân trước đây họ đều đã nghe phong thanh rồi.
Cứ tưởng sẽ bị kết án, giờ đột ngột được thả ra, lại còn kết hôn nữa, mọi người làm sao mà không tò mò cho được.
Đã có người hỏi đến thì Thương Dung cũng chọn lọc một chút để giải thích.
Con trai và con dâu trước đây đang yêu nhau, chỉ là bên nhà thông gia đòi hỏi quá nhiều, trong đó có chút hiểu lầm mới xảy ra chuyện đó, thực tế là hai đứa trẻ này đều tự nguyện, nếu không thì kết hôn làm gì.
Có thật như vậy không?
Hiểu lầm, là hiểu lầm gì nhỉ?
Có những chuyện không tiện nói ra cho người khác biết, nên những lời đó của Thương Dung cũng không có sức thuyết phục lắm.
Trong thâm tâm mọi người, vẫn nghĩ là do cái tên giang hồ Thương Tiểu Quân đó đã bắt nạt cô dâu mới nên mới ra nông nỗi này.
Đồn công an không bao giờ bắt nhầm người đâu.
Chỉ là không biết gần đây lại có biến cố gì, Thương Tiểu Quân được ra ngoài, lại còn rước được cô vợ nhỏ đó về nhà.
Đỗ Quyên mấy ngày nay cũng có ra ngoài, có người đã nhìn thấy, nghe nói đẹp như minh tinh, xinh đẹp vô cùng.
Thương Dung thấy hàng xóm hiểu lầm quá sâu về chuyện của con trai, đang sốt ruột không biết giải thích thế nào thì Đỗ Quyên về.
Cô vợ nhỏ mặc chiếc áo khoác len màu cam, trên khuỷu tay xách một chiếc giỏ thức ăn, thanh thoát đứng ở cổng viện.
Dáng người cao ráo đó, khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ đó...
Trời đất ơi, cái này còn đẹp hơn cả minh tinh nữa ấy chứ.
Hèn chi Thương Tiểu Quân bất chấp rủi ro phạm tội cũng phải chiếm cho bằng được người ta, nếu mà đổi lại là người đàn ông khác, gan to một chút cũng sẽ có ý nghĩ như vậy thôi.
Chao ôi, một cô gái xinh đẹp nhường này!
Chỉ là...
Hai người nhìn Đỗ Quyên với vẻ đầy thương cảm, khiến Đỗ Quyên cảm thấy thật kỳ quặc.
Đợi hai người họ đi rồi, Đỗ Quyên liền hỏi Thương Dung chuyện là thế nào vậy?
Thương Dung thở dài một tiếng: “Cũng chẳng có gì, chủ yếu vẫn là do danh tiếng trước đây của Tiểu Quân quá tệ.”
Nếu không phải cái danh giang hồ vặt của con trai thì người ta cũng chẳng cứ nghĩ theo hướng xấu như vậy.
Đỗ Quyên nghe xong là hiểu ngay.
Nhưng cái chuyện danh tiếng này không phải một sớm một chiều là có thể thay đổi được, vẫn phải từ từ thôi.
...
Bên kia, Thương Tiểu Quân đưa Đỗ Quyên về xong liền dẫn Hồ Đông đi mua một ít xi măng và gạch, định chở đến chợ bên kia.
Chuyện chiều nay anh thực ra cũng không thật sự giận Đỗ Quyên, chỉ là trong lòng thấy khó chịu, muốn để cô rút kinh nghiệm, tránh lần sau lại tái diễn.
Bận rộn một lát ở chợ, Thương Tiểu Quân liền dẫn Hồ Đông đến nhà hàng Long Môn.
Đã đến lúc giới thiệu Hồ Đông với các anh em rồi, sau khi vợ mở cửa hàng, thằng bé này sẽ theo anh làm việc.
Đến trước cửa nhà hàng, Thương Tiểu Quân thấy trên người mình dính đầy bụi gạch, cũng chẳng để ý, tùy tiện phủi phủi mấy cái rồi đi vào phòng bao.
Trong phòng, bọn Phó Ba đã đến cả rồi, đang uống trà lá lớn miễn phí của quán để đợi anh.
Thương Tiểu Quân nhìn mấy người đang ngồi, có chút ngạc nhiên hỏi: “Sao thế, bọn Quế Sinh có việc gì à? Vẫn chưa thấy đến.”
Thương Tiểu Quân là đến đúng giờ.
Ngày thường anh là đại ca của nhóm người này, dĩ nhiên luôn là người khác đợi anh, chứ chẳng có đạo lý nào để anh ngồi đợi anh em ăn cơm cả.
Nghe anh hỏi, Phó Ba nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đập mạnh xuống bàn, giận dữ nói: “Anh Quân, đừng nhắc đến bọn chúng nữa, sau này Chu Quế Sinh, Phương Nhị Trụ, Ninh Đức Tồn và Hoàng Tuấn, bốn người đó ra sao chẳng còn liên quan gì đến em nữa. Ngày mai em sẽ chuyển nhượng hết cổ phần, rút khỏi đội vận tải.”
