Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 47
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:19
Phó Ba tức đến đỏ cả mắt.
Làm sao mà không tức cho được, anh Quân mời ăn cơm, lúc ở ngân hàng đã nói với mọi người rồi.
Đám người đó lúc ấy im như thóc, đợi đến khi anh Quân rời đi, Chu Quế Sinh thế mà cũng bảo tối nay định đặt phòng bao, mời mọi người đến vũ trường chơi, để ăn mừng anh ta trở thành cổ đông lớn nhất trong đội vận tải.
Tiên sư nó chứ, anh thích khoe khoang, anh thích thể hiện, tôi - Phó Ba đây chẳng thèm quản, nhưng anh lại chọn đúng cái giờ tối nay là có ý gì đây hả?
Nếu không có anh em ngăn lại, Phó Ba đã lao vào đ.á.n.h nhau với Chu Quế Sinh rồi.
Cậu thực sự không ngờ, những người anh em cùng nhau lớn lên từ thời cởi chuồng tắm mưa lại là hạng người như thế.
Chương 38 Đồ vong ơn bội nghĩa
Lúc ở trước cửa ngân hàng, Phó Ba đã thẳng thắn chất vấn Chu Quế Sinh.
“Chu Quế Sinh, năm đó anh bị người ta ép đến mức phải nhảy xuống mương nước, là ai đã kéo anh lên anh quên rồi sao? Chuyện làm ăn thu mua lương thực của nhà anh là ai đã giúp anh giành lại anh cũng không nhớ nữa à? Anh có thể trở thành cổ đông lớn nhất là do ai đã nhường cổ phần ra? Cái đồ vong ơn bội nghĩa nhà anh, vừa lật mặt là không nhận người thân luôn hả?”
Phó Ba mắng cho anh ta một trận tơi bời, đồng thời cũng hy vọng anh ta có thể hối cải, đừng để hư vinh che mờ mắt.
Kết quả Chu Quế Sinh chỉ cười nhạt nói: “Phó Ba, đừng có nhầm lẫn, cổ phần của tôi là bỏ tiền ra mua, không phải anh Quân cho không. Một người muốn bán, một người muốn mua, giao dịch bằng tiền tươi thóc thật, thế mà cũng bị anh nói thành vong ơn bội nghĩa, vậy thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.
Các anh em, sáu giờ tối nay, phòng Kim Tôn vũ trường Kim Thành, ai muốn đến thì đến, không đến tôi cũng chẳng ép...”
Cuối cùng Chu Quế Sinh đã kéo đi được ba người.
Thương Tiểu Quân nói: “Họ không đến thì thôi vậy. Chúng ta còn trẻ, những ngày tháng sau này còn dài, nhìn rõ được những kẻ đó sớm cũng là chuyện tốt, tránh được việc sau này bị người ta đ.â.m sau lưng mà chẳng biết tại sao.”
Thương Tiểu Quân vỗ tay một cái, giới thiệu Hồ Đông với mọi người.
Từ nay đây cũng là anh em của chúng ta rồi, tuổi tác tuy nhỏ một chút nhưng thằng bé này làm việc rất đáng tin cậy.
Hồ Đông xúc động đến đỏ cả mặt, lần lượt chào hỏi các anh, cuối cùng cậu cũng chen chân được vào cái vòng tròn này rồi.
Thương Tiểu Quân bảo phục vụ lại đây gọi món, mang lên một két nước ngọt.
Sau đó đi đến bên cạnh Phó Ba khuyên nhủ: “Giận vì hạng người đó không đáng đâu. Đừng có bốc đồng, cổ phần trong đội vận tải ngoài Chu Quế Sinh ra thì cậu là nhiều nhất rồi. Nghe anh, cứ dẫn dắt anh em làm việc cho tốt ở đó, ai mà lại chê tiền bao giờ. Cậu mà đi thì đối với người ta mới đúng là trúng kế đấy.”
Phó Ba thực sự không muốn làm việc cùng với những kẻ ghê tởm đó nữa, nhưng nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Tiểu Quân, cậu đột nhiên hiểu ra điều gì đó, gật đầu nói: “Vâng, em nghe anh.”
Không uống rượu, cả nhóm cũng tan sớm, hơn tám giờ đã thanh toán xong.
Sau đêm nay Thương Tiểu Quân và Chu Quế Sinh coi như đường ai nấy đi, tình nghĩa tan vỡ.
Mọi người tuy miệng vẫn c.h.ử.i rủa nhưng trong lòng thực sự rất buồn.
Đám người Chu Quế Sinh đó, rốt cuộc đã phụ bạc tình anh em bao nhiêu năm qua.
Lòng đầy buồn bực như vậy, cả nhóm đi xuống lầu, nhưng thật bất ngờ lại gặp Chu Quế Sinh lần nữa.
Tên này thế mà lại đến, cưỡi trên một chiếc xe mô tô phân khối lớn màu đen bóng loáng, trên tay còn xách một chiếc bánh kem thật to.
Những người vốn dĩ còn ôm chút hy vọng vào Chu Quế Sinh thấy anh ta vội vàng chạy tới còn khá vui mừng, nhưng khi nhìn rõ chiếc mô tô dưới m.ô.n.g anh ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Phó Ba chỉ vào anh ta giận dữ hỏi: “Chu Quế Sinh, anh thực sự muốn làm chuyện ghê tởm người khác đến thế sao?”
Chiếc xe Chu Quế Sinh cưỡi to hơn xe bình thường, nhìn qua là biết hàng cao cấp hiếm thấy trên thị trường, hoặc là đã được ai đó độ lại.
Đã là đàn ông thì ai chẳng muốn có một chiếc xe tốt, điều đó không có gì sai, nhưng chiếc xe anh ta đang cưỡi chính là chiếc xe mà ban đầu Thương Tiểu Quân đã bán đi để gom tiền lập đội vận tải!
Ở thời đại này xe đạp đã không còn là vật gì hiếm lạ nữa, mô tô mới thực sự là thứ oai phong lẫm liệt.
Năm đó anh Quân cưỡi chiếc xe này chạy một vòng quanh thành phố, khiến cho một đám thanh niên trai tráng thèm muốn đến phát khóc.
Chu Quế Sinh có tiền trong tay không biết dùng để mua cổ phần, nhất định phải chạy đến ngân hàng vay vốn, hóa ra là để mua lại chiếc xe này.
Đây không phải cố ý làm chuyện ghê tởm người khác thì là cái gì đây!
Nhìn thấy vẻ mặt giận đến nhảy dựng lên của Phó Ba, Chu Quế Sinh cũng tỏ vẻ bất mãn: “Phó Ba, cậu càng lúc càng không có quy tắc rồi đấy, thấy ai cũng gào thét lên là sao.”
Ai thèm giữ quy tắc với cái đồ sói mắt trắng chứ, Phó Ba định lao lên thì bị Thương Tiểu Quân giữ lại.
“Đừng có làm loạn.”
Thương Tiểu Quân đưa mắt ra hiệu một cái, Phó Ba liền không lao lên nữa, nhưng trong lòng vô cùng ấm ức.
“Anh Quân...”
Cần gì phải như vậy chứ, đã bị người ta bắt nạt đến tận đầu tận cổ rồi, còn màng gì đến tình nghĩa nữa, đúng là nên đ.á.n.h cho hắn một trận mới phải.
Thương Tiểu Quân tiến lên phía trước hỏi Chu Quế Sinh: “Có việc gì?”
Thực lòng mà nói tính tình Thương Tiểu Quân chẳng tốt lành gì, nếu trước đây gặp tình huống này anh chắc chắn đã ra tay rồi.
Bộ nghĩ ai cũng có thể trèo lên đầu anh mà đi vệ sinh được sao?
Nực cười!
Nhưng dù sao cũng là người đã kết hôn rồi, tâm thái đã không còn giống như trước nữa.
Thương Tiểu Quân đi tới, trong lòng Chu Quế Sinh thực ra cũng có chút sợ anh sẽ ra tay.
Lúc nãy ở vũ trường anh uống hơi quá chén, đầu óc nóng lên liền xách chiếc bánh kem anh em tặng chạy tới đây, cũng không mang theo quá nhiều người.
Nhưng lúc này thấy Thương Tiểu Quân chỉ hỏi han chứ không có ý nổi giận, khóe miệng anh ta liền từ từ nhếch lên.
Quả nhiên, bị nhốt bên trong nửa tháng, khi ra ngoài con người ta cũng trở nên nhút nhát hơn.
Hắn hiện giờ đã không thể muốn làm gì thì làm như trước được nữa rồi.
Hắn phế rồi.
Chu Quế Sinh: “Anh Quân, chẳng phải anh mời khách ăn cơm sao. Xin lỗi nhé, tuy mấy anh em có đến hơi muộn nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, thu mua được nhiều cổ phần quá, mọi người cứ nhất định phải ăn mừng cho tôi, tôi cũng không từ chối được. Nhưng anh cũng đừng giận nhé, nhìn xem này, chiếc bánh kem thật to mà anh em tặng đây, tôi còn chẳng nỡ động vào, cứ nhất định phải xách qua đây cho anh nếm thử đấy.”
Chiếc bánh kem hai tầng, kiểu gì cũng phải đặt trước một ngày mới có chứ.
Thương Tiểu Quân: “Cho tôi sao?”
