Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 49
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:20
...
Lúc Thương Tiểu Quân về đến nhà đã là hơn mười giờ đêm.
Thời đại này hoạt động giải trí ít ỏi, trong nhà lại không có tivi, Thương Dung đã đi ngủ từ sớm, chỉ còn phòng Đỗ Quyên là vẫn chưa tắt đèn, vẫn luôn đợi anh.
Đỗ Quyên vẫn còn canh cánh chuyện ban ngày.
Người ta đã vất vả tìm cho cô một cửa hàng tốt như vậy, thế mà cô lại đắc tội với người ta, buổi chiều càng nghĩ càng thấy hối hận, trong lòng chẳng lấy gì làm dễ chịu.
Cô vẫn luôn mong chờ Thương Tiểu Quân quay về để nói rõ mọi chuyện.
Thế nhưng người kia mãi không về, khiến lòng cô bồn chồn không yên.
Sau đó thực sự không chờ nổi nữa, cô bèn ngồi trước bàn học bắt đầu đọc báo.
Cái bàn học này của Thương Tiểu Quân bên trong chẳng có lấy một cuốn sách nào, toàn là đủ loại báo chí và tạp chí chất đống lên, thành hai chồng lớn.
Anh thích đọc báo và tạp chí, quan tâm đến tin tức thời sự, chuyện này Đỗ Quyên kiếp trước đã biết rồi.
Thương Tiểu Quân từng bước từng bước một leo lên vị trí cao từ tầng lớp đáy xã hội, tuy anh chỉ có trình độ văn hóa trung học cơ sở nhưng vô cùng nỗ lực, khả năng học hỏi cũng cực kỳ mạnh mẽ, nếu không thì làm sao có thể giữ vị trí quyền cao chức trọng, gây khó khăn cho câu chuyện để các nhân vật chính trưởng thành.
Nói đi cũng phải nói lại trình độ văn hóa của Đỗ Quyên cũng chẳng cao sang gì, năm đó ở trường làng chỉ học hết lớp ba tiểu học, người lại ngốc nghếch, thành tích luôn đội sổ cả lớp, đến mặt chữ còn chẳng nhận hết.
Nhưng sau khi c.h.ế.t cô đã theo con trai học mười mấy năm, những chuyện quá phức tạp thì không biết chứ trình độ trung học phổ thông thì cô vẫn có.
Trình độ trung học phổ thông sao?
Cái người mà kiếp trước ai ai cũng gọi là "đồ ngốc" có thể đạt được mức độ này không?
Đỗ Quyên mỉm cười nhạt, trọng sinh trở về cũng đã được mấy ngày rồi, cô phải thừa nhận rằng khả năng tư duy của mình đã trở lại mức bình thường, không còn ngốc nghếch như kiếp trước nữa.
Có lẽ đây là sự gột rửa mang lại từ cái c.h.ế.t, hoặc giả là ơn huệ của ông trời, cô cảm thấy mình đã thoát khỏi cái mác đồ ngốc rồi.
Chỉ là đột ngột chuyển đổi từ việc quan sát thế giới này sang việc tham gia vào nó, mọi chuyện ập đến khiến cô có chút không thích nghi kịp.
Xem ra khả năng tư duy của mình chỉ là bình thường thôi chứ chưa thể gọi là thông minh được.
Đỗ Quyên đang mải mê suy nghĩ thì bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của một người đàn ông, hơi thở ấm áp đó còn phả vào tai cô: “Đang xem cái gì vậy?”
Đỗ Quyên giật mình, cả người bật nhảy dựng lên, thét thẳng lên tiếng.
“A...”
Mới hét được nửa chữ đã bị Thương Tiểu Quân bịt c.h.ặ.t miệng lại.
“Cô làm cái gì vậy? Muốn đ.á.n.h thức cả hàng xóm láng giềng dậy hết hả.”
Không ngờ lại dọa cô sợ đến mức này, Thương Tiểu Quân cũng thấy hơi hối hận.
Đỗ Quyên nhìn thấy là anh, đầu tiên là ngẩn ra một lúc, sau đó tức giận vô cùng, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đ.ấ.m túi bụi vào người anh.
Nắm đ.ấ.m nhỏ rơi lên người Thương Tiểu Quân chẳng khác nào gãi ngứa.
“Anh muốn dọa c.h.ế.t người ta đúng không?”
Đôi mắt Đỗ Quyên đỏ ửng, nhìn anh trừng trừng với vẻ hồn xiêu phách lạc, lúc nãy cô thực sự đã bị dọa cho khiếp vía.
Thương Tiểu Quân tặc lưỡi: “Tôi cũng không ngờ gan cô lại nhỏ đến thế.”
Anh về rồi, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra thấy Đỗ Quyên vẫn ngồi trước bàn học cũng có chút bất ngờ, hóa ra không phải cô để đèn cho anh mà là chuyên tâm ngồi đợi anh.
Thương Tiểu Quân vốn dĩ cũng định gõ cửa nhắc nhở một tiếng, nhưng lại nghĩ đến chuyện hiểu lầm buổi chiều, những cơn giận trong lòng rốt cuộc vẫn chưa tan biến hết, nên mới bày ra trò đùa dai này.
Chỉ là phản ứng của người này cũng thái quá thật.
Đỗ Quyên: “Rõ ràng tôi đã cài then cổng viện rồi, anh đột nhiên xuất hiện như thế làm sao tôi không sợ cho được?”
Nước mắt trong mắt Đỗ Quyên sắp trào ra rồi.
Thương Tiểu Quân bất lực muốn vò đầu bứt tai: “Thôi được rồi, thôi được rồi, lần sau không dọa cô nữa.”
Đỗ Quyên vỗ vỗ vào cái l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ của mình: “Anh leo tường vào à?”
“Ừ.”
“Cổng ngõ đàng hoàng không đi, leo tường làm gì chứ?” Đây là sở thích thói quen kiểu gì vậy.
Thương Tiểu Quân cạn lời: “Chẳng phải sợ cô ngủ rồi, không muốn làm phiền sao.”
Đỗ Quyên: “Sau này đừng leo tường nữa, ngộ nhỡ có ai nhìn thấy lại tưởng anh là trộm thì khổ, gây hiểu lầm thì không tốt đâu.”
Thương Tiểu Quân rất muốn nói sao cô lại lắm lời thế nhỉ, tôi leo tường cũng chẳng phải một hai lần rồi, hàng xóm láng giềng đều biết cả.
Nhưng nghĩ đến lần trước vừa chê cô lắm lời xong là đã bị cô cho ăn "bế môn canh" nên không dám nói ra lời.
Chương 40 Cô giống như một viên ngọc bị bụi mờ che phủ
Thấy Thương Tiểu Quân nhận lỗi, Đỗ Quyên cũng không bám riết lấy một chuyện không buông, thầm ngửi một chút biết anh không uống rượu bèn hỏi: “Tối nay có ăn no không? Có đói không? Trên bếp vẫn còn chân giò hầm, chắc là vẫn còn ấm đấy.”
Cô vẫn còn nhớ phải dỗ dành người này mà.
Tuy lúc nãy anh đã dọa cô nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
Thương Tiểu Quân tựa vào bàn học, đầu nghiêng sang một bên, bất mãn liếc nhìn cô: “Không đói. Làm gì?”
Hừ, còn biết đến dỗ dành anh cơ đấy.
Thật là.
Trong lòng cô, anh lại là hạng người không ra gì đến thế sao? Hơi một chút là đ.á.n.h là g.i.ế.c.
Đỗ Quyên thầm nghĩ đúng là như vậy còn gì.
Nhưng đó là kiếp trước, cô không nên đem ấn tượng của đời trước áp đặt lên đời này.
Nghĩ vậy Đỗ Quyên khẽ kéo tay áo anh: “Chuyện buổi chiều vẫn còn giận à?”
Thương Tiểu Quân quay đầu lại nhìn cô đầy nghiêm túc: “Cô bảo sao?”
À...
Đột nhiên nghiêm túc thế để làm gì.
Đỗ Quyên trong lòng càng thấy áy náy hơn.
Xem ra đã làm tổn thương người này rất sâu rồi.
“Cái đó... xin lỗi nhé, tôi thực sự không cố ý đâu, chỉ là nghĩ lệch lạc đi một chút thôi.” Đỗ Quyên giơ tay cam đoan: “Tôi thề tuyệt đối không có lần sau. Sau này có chuyện gì tôi chắc chắn sẽ hỏi thẳng anh, tuyệt đối không đoán mò nữa.”
Đỗ Quyên nhìn Thương Tiểu Quân đầy căng thẳng, bộ dạng trông như một bé ngoan, vô cùng thành khẩn.
Thương Tiểu Quân: “Đây là chính miệng cô nói đấy nhé.”
Đỗ Quyên vội vàng gật đầu.
Thương Tiểu Quân đưa tay ra nhéo má cô thành hình cá nóc, nghiến răng nói: “Nhớ kỹ lấy đấy, đồ ngốc.”
Đỗ Quyên vội vàng giải cứu khuôn mặt mình ra.
Người này cứ nói hẳn hoi là được rồi, sao lại cứ động chân động tay thế nhỉ, còn gọi cô là đồ ngốc nữa chứ.
