Thập Niên 80: Người Vợ Xinh Đẹp Của Nhân Vật Phản Diện Thô Kệch Trọng Sinh - Chương 50

Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:20

Đỗ Quyên cảm thấy bản thân sau khi trọng sinh phản ứng não bộ rất nhanh, chẳng ngốc chút nào cả.

“Không giận nữa chứ?”

Thương Tiểu Quân thầm thở dài một tiếng: “Mau đi ngủ đi, tôi đi tắm rửa một chút.”

Giận dỗi cái gì chứ, sớm đã hết giận rồi.

Danh tiếng của mình ở bên ngoài thế nào Thương Tiểu Quân tự mình rõ nhất.

Trước đây người khác có nói anh là tên hỗn thế ma vương anh cũng chẳng thèm quan tâm, nhưng bị cô hiểu lầm thì trong lòng vẫn thấy có chút đau buồn.

Sáng sớm hôm sau lúc ăn cơm sáng Thương Tiểu Quân đã kể chuyện đi báo án.

Ban đầu anh đã nói rồi tối đa một tuần là có thể giải quyết xong vấn đề của mình.

Giờ tính lại thì cũng mới mất có bốn ngày.

Chuyện báo án Đỗ Quyên vẫn luôn chờ đợi đây.

Lúc ra khỏi cửa cô khẽ hỏi: “Chuyện bên phía anh đã xử lý xong chưa? Đã biết là ai giở trò chưa?”

Thương Tiểu Quân “Ừ” một tiếng.

Ngay từ đầu khi thấy có gì đó không ổn anh đã biết là ai rồi, chẳng qua có một số việc phải chuẩn bị trước thì mới có thể tiến hành các kế hoạch sau này được.

Đỗ Quyên thấy sắc mặt Thương Tiểu Quân có chút âm u bèn thấp giọng khuyên bảo: “Nếu chúng ta đã quyết định báo án rồi thì sau này hãy dồn tâm sức vào việc tìm chứng cứ, đừng có lén lút đi trả thù người ta nữa. Thời đại pháp trị rồi, tránh để rước họa vào thân.”

Kiếp trước cái người tên Chu Quế Sinh đó đã trực tiếp bị người của anh đem đi chôn sống.

Tuy vụ án này cuối cùng không liên lụy đến Thương Tiểu Quân nhưng một người anh em của anh vì chuyện này mà bị kết án gần mười năm.

Vì một kẻ vong ơn bội nghĩa mà phải gánh mạng người lên vai thực sự không đáng chút nào.

Thương Tiểu Quân "hừ" một tiếng nói: “Cô đang sợ cái gì vậy?”

Đây có phải là chuyện sợ hay không sợ đâu chứ?

Đỗ Quyên có chút muốn vò đầu bứt tai, tiếp tục nói: “Lần trước anh chẳng đã nói sau này không chơi bời lêu lổng nữa, phải vì tương lai, vì cái nhà này, vì mẹ mà suy nghĩ sao, sao đã quên nhanh thế rồi? Và lại không chỉ vì mẹ mà còn vì tôi nữa chứ.”

Sau này tôi và con trai chẳng phải đều trông cậy vào anh làm chỗ dựa sao.

Đỗ Quyên cảm thấy nói những điều khác thì người này đa phần sẽ không để tâm, chỉ có đ.á.n.h vào đòn tình cảm mới có hiệu quả.

Anh rất quan tâm đến người thân.

Quả nhiên...

Thương Tiểu Quân tặc lưỡi: “Thôi được rồi, thôi được rồi, đi báo án rồi tôi có thể tùy tiện làm bậy sao? Đến lúc có chuyện gì chẳng phải tôi sẽ trở thành đối tượng tình nghi sao, cái đầu nhỏ này của cô chẳng biết chịu khó suy nghĩ thêm chút nào cả.”

Anh là hạng người tùy tiện làm bậy sao?

Đã kết hôn có vợ rồi cơ mà.

Đỗ Quyên: “...” Cái miệng của người này thực sự rất đáng ghét.

Thương Tiểu Quân đạp xe đưa Đỗ Quyên đến phía đồn công an.

Thấy anh đã nghe lọt tai, lòng Đỗ Quyên nhẹ nhõm đi không ít, bèn trò chuyện về những dự định của ngày hôm nay.

Một lát nữa sau khi từ đồn công an ra cô muốn đi mua một chiếc xe đạp, loại nhỏ gọn một chút, loại yên thấp ấy, đồ cũ cũng được, sau này phải đến chợ làm kinh doanh rồi, ngày nào cũng đi đi về về chắc chắn phải có cái xe mới được, không thể lần nào cũng để anh đưa đón.

Thương Tiểu Quân: “Tôi đang xem cho cô rồi...”

Những chuyện này anh đã bắt đầu dự tính cả rồi, bởi vì chẳng bao lâu nữa anh cũng sẽ bận rộn, không thể ngày nào cũng ở bên cạnh cô như thế này được nữa.

Dưới ánh nắng ban mai chiếc váy đỏ của Đỗ Quyên khẽ tung bay theo gió.

Cô đưa tay giữ lấy váy, nghĩ về tương lai, trên mặt mang theo nụ cười, thần thái vô cùng dịu dàng.

Vẻ đẹp của Đỗ Quyên là điều không thể phủ nhận, nhưng đối với đàn ông mà nói điều chí mạng nhất vẫn là cái vẻ mặt giống như một chú thỏ trắng nhỏ không biết c.ắ.n người ngay cả khi đang vội vã.

Khiến người ta thấy ngứa ngáy trong lòng, vô thức bị thu hút, muốn được xích lại gần.

Trên chiếc xe hơi màu đen ở ngoài con ngõ nhỏ, Mã Lệ Trân chỉ vào cái bóng dáng màu đỏ đang đi xa dần nói với người đàn ông trung niên bụng phệ bên cạnh: “Thấy rồi chứ, cắt tóc rồi, thay váy đẹp rồi, cả người đã hoàn toàn thay da đổi thịt.

Ông Chu, ông chưa bao giờ thấy một Đỗ Quyên như thế này đâu nhỉ?

Cô ấy giống như một viên ngọc bị bụi mờ che phủ, càng khai thác càng thấy lộng lẫy.

Một mỹ nhân như vậy ông thực sự nỡ để cô ấy ở trong cái con ngõ đầy nước bẩn này cho đến khi mục nát, bốc mùi sao?

Cô ấy nên khoác lên mình những bộ váy lộng lẫy, trang điểm đậm đà, ở trong căn biệt thự tây của ông, một mình nở rộ vì ông.”

Mã Lệ Trân suy cho cùng vẫn không thể nào buông bỏ được cô em chồng Đỗ Quyên này.

Thực tế sau khi tên thương nhân Hồng Kông họ Chu kia biết Đỗ Quyên đã cùng người ta đăng ký kết hôn thì chuyện này vốn dĩ đã kết thúc rồi.

Bởi vì sở thích cá nhân, ông Chu thích những cô gái còn vẹn nguyên.

Trước đó vụ giao dịch của ông ta với Mã Lệ Trân đã xảy ra vấn đề, người vốn dĩ nên ở trên giường của ông ta lại đi lên giường của người khác, lúc đó ông ta đã không còn muốn nữa rồi, vừa hay lại có công việc nên đi công tác ở nơi khác, cũng không còn quan tâm đến diễn biến sau đó của sự việc nữa.

Nhưng đi loanh quanh ở nơi khác một vòng thực sự không tìm được người tiếp theo ưng ý, lần này quay trở lại đây ông ta lại nhớ đến Đỗ Quyên.

Tối hôm đó ông Chu uống rượu ở vũ trường trò chuyện với Mã Lệ Trân, nghe tin Đỗ Quyên đã bỏ trốn, ông ta lại nảy sinh ý định.

Nghĩ bụng dù không còn vẹn nguyên nữa thì thân hình đó cũng là cực phẩm nhân gian, cũng không phải là không thể thử một chút.

Mã Lệ Trân thấy ông ta xuôi lòng lập tức cam đoan sẽ đích thân đưa người đến căn biệt thự tây của ông ta.

Ông Chu vui vẻ chờ đợi, chẳng ngờ Mã Lệ Trân lại không tóm được người, còn để cô ta kết hôn với người đàn ông khác.

Người phụ nữ mình muốn ngày ngày ngủ trong chăn của người đàn ông khác, ông Chu chẳng còn hứng thú gì nữa.

Chuyện này coi như xong đi.

Nhưng Mã Lệ Trân lại không cam tâm.

Kể từ khi bị Đỗ Quyên vạch trần chuyện xấu xa trước mặt cả làng mấy ngày trước, cuộc sống của Mã Lệ Trân chẳng mấy dễ chịu gì.

Ra khỏi cửa bị người ta chỉ trỏ bàn tán không thôi, lại còn bị Đỗ Diệu Kim bòn rút một khoản đem đi cho cái bà góa họ Điền kia.

Đúng vậy, Mã Lệ Trân và Đỗ Diệu Kim hai vợ chồng họ sớm đã mạnh ai nấy chơi rồi.

Thế nên hôm đó ở sân nhà họ Đỗ, Đỗ Diệu Kim mới gọi Hướng Sơn Hoa lại để nói giúp cho Mã Lệ Trân.

Chương 41 Ý đồ lại trỗi dậy

Đỗ Diệu Kim và Mã Lệ Trân đã ngoài ba mươi tuổi, kết hôn được gần bảy năm, giờ đi đến bước đường này cả hai đều có trách nhiệm.

Một người thì lăng nhăng với đàn ông đã có vợ, lại còn thích chơi bời với trai trẻ.

Người kia thì lười biếng ham ăn, tính tình cũng trăng hoa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.