Thập Niên 80: Tiểu Đáng Thương Ở Đại Viện Là Đại Lão Huyền Học - Chương 21: Thăm Bệnh Ngô Khải, Lời Chẩn Đoán Kinh Người
Cập nhật lúc: 09/03/2026 07:06
“Ba con nói rất rõ ràng, hôn sự giữa Tô Nhan cùng Cố Dương là tuyệt đối sẽ không thay đổi. Con đối với Cố Dương cũng nên thu hồi tâm tư đi, về sau mẹ sẽ tìm cho con mối khác tốt hơn.”
Biểu tình Tô Mạt trở nên dữ tợn. Cho nên hiện tại ngay cả mẹ ruột cũng lựa chọn đứng về phía con nhỏ mù kia sao?!
*
Tô Kiến Quốc cùng Tô Nhan nhàn nhã đi về phía nhà Ngô Khải. Đặc biệt là Tô Kiến Quốc hiển nhiên cũng không vội vã, mặc kệ gặp được ai đều sẽ lôi kéo Tô Nhan nói thượng hai câu.
Người trong đại viện đã sớm biết đôi mắt Tô Nhan có vấn đề, không có bất luận kẻ nào biểu hiện ra ánh mắt dị nghị.
“Vị Ngô bá bá kia mắc bệnh gì?” Tô Nhan không muốn lãng phí thời gian, chủ động đem đề tài đặt lên người Ngô Khải.
Tô Kiến Quốc rốt cuộc nhớ tới mục đích bọn họ ra ngoài, bước chân hơi nhanh hơn một chút.
“Ông ấy kỳ thật là do tuổi trẻ làm việc quá mệt nhọc nên rơi xuống bệnh cũ, chân cẳng cùng eo đều không tốt lắm. Mỗi năm đều sẽ phát tác một hai lần, bất quá lúc này đây đặc biệt nghiêm trọng, liền giường đất đều hạ không được. Trước đó vài ngày vẫn luôn ở bệnh viện trị liệu, ngày con trở về ông ấy cũng mới xuất viện.”
Nói đến cuối cùng, ông nhịn không được thở dài.
Ngô Khải tuổi tác cũng bất quá chỉ lớn hơn ông hai tuổi, lại thường xuyên ốm đau bệnh tật.
Hai cha con vừa nói chuyện vừa đi tới cửa nhà Ngô Khải.
Tô Kiến Quốc trực tiếp dẫn Tô Nhan vào sân.
Mới đến gian ngoài cửa, Tô Nhan đột nhiên dừng bước chân.
Tô Kiến Quốc cho rằng nàng sợ người lạ, lập tức an ủi nói: “Đừng sợ, Ngô bá bá của con người rất tốt, nhìn thấy con khẳng định sẽ thích.”
Tô Nhan “Vâng” một tiếng, một lần nữa bước đi.
Người nhà họ Ngô nhìn thấy hai cha con bọn họ tự nhiên là nhiệt tình chiêu đãi. Vợ của Ngô Khải là Vương Kim Hoa còn cố ý rửa trái cây đặt vào tay Tô Nhan.
Ngô Khải cũng nghe nói chuyện vụ cướp ở Sở Dự Trữ, nề hà chính mình hiện tại không thể động đậy. Nhìn thấy vết thương trên mặt Tô Kiến Quốc, ông quan tâm một phen, sau đó mới đem ánh mắt dừng ở trên người Tô Nhan.
“Lão Tô, đây là con bé Nhan Nhan mà ông mỗi ngày nhắc mãi đó hả?”
“Đúng vậy, mấy ngày hôm trước mới đón trở về. Nhan Nhan, mau chào người lớn đi con.”
“Ngô bá bá hảo, đại nương hảo.”
Tô Nhan ngoan ngoãn chào hỏi hai người.
Tầm mắt dưới lớp vải đen trực tiếp dừng lại trên người Ngô Khải.
Ngô Khải giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng dùng sức vài lần cũng chưa thể như nguyện.
Biểu tình Tô Kiến Quốc trở nên ngưng trọng: “Ngô ca, anh không phải ở bệnh viện trị liệu sao? Như thế nào cũng không thấy đỡ chút nào vậy?”
Vợ chồng Ngô Khải đều thở ngắn than dài.
“Ai nói không phải đâu, lần này so với dĩ vãng đều nghiêm trọng hơn, t.h.u.ố.c men có thể dùng đều đã dùng hết, nhưng chính là không có hiệu quả gì. Tình huống này của tôi một chốc là vô pháp công tác, chuyện trong xưởng đều phải dựa vào ông rồi.”
Trong thanh âm của Ngô Khải tràn ngập sự áy náy cùng bất đắc dĩ. Hiện tại nhà xưởng đang là lúc bận rộn, ông lại gấp cái gì cũng không thể giúp.
“Anh em chúng ta không cần phải nói mấy lời khách sáo này, anh cứ an tâm dưỡng bệnh cho tốt, mọi người đều đang chờ anh đấy!”
Tô Kiến Quốc tăng thêm âm lượng, sợ ông ấy sẽ sốt ruột lo lắng.
“Ngô bá bá, nếu bệnh viện trị liệu không có hiệu quả, vậy ngài có hay không nghĩ tới phương pháp khác?”
Tô Nhan đột nhiên mở miệng, một câu khiến cho không khí trong phòng nháy mắt an tĩnh lại.
“Ý của Nhan Nhan là thử xem Trung y?”
Ngô Khải theo bản năng nghĩ đến chính là cái này.
Tô Nhan biết ông ấy cũng không hiểu ý nàng, mà trước mặt Tô Kiến Quốc cũng không tiện nói rõ.
“Kỳ thật có rất nhiều thời điểm bệnh tật thình lình xảy ra, lại là cái loại dây dưa không dứt, hoàn toàn có thể suy xét một chút những tình huống ở phương diện khác.”
Mặc kệ là vợ chồng Ngô Khải hay là Tô Kiến Quốc đều nghe đến không hiểu ra sao.
Vài giây sau, Ngô Khải vẫn rất hòa nhã gật đầu.
Về sau thẳng đến khi rời đi, Tô Nhan đều không có lại nói thêm cái gì.
*
Hôm sau.
Sáng sớm tinh mơ Lý Thu Hoa đã không thấy tăm hơi bóng người.
Chờ đến khi Tô Kiến Quốc định đi ra ngoài tìm người, bà ta đã thần thái phi dương trở lại.
Trong tay không chỉ xách theo sữa đậu nành cùng bánh bao, còn cầm thật dày một xấp báo chí.
“Hôm nay như thế nào bỏ được tiền đi ra ngoài mua cơm sáng vậy?” Tô Kiến Quốc khó được trêu chọc một câu.
Tiền trong nhà đại bộ phận đều ở chỗ Lý Thu Hoa. Ông là phó xưởng trưởng, tiền lương dùng để nuôi sống cả nhà tự nhiên là không thành vấn đề, nhưng mặc dù như vậy bà ta vẫn là một phân tiền bẻ thành hai, có thể tỉnh thì tỉnh.
Lý Thu Hoa cười đến đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, đem báo chí khoe khoang mở ra trước mặt ông.
“Đây đều là bỏ tiền mua?” Trên trán Tô Kiến Quốc toát ra hắc tuyến.
Nhìn qua đều là giống nhau, đến có mấy chục tờ.
“Bà đây là chịu kích thích cái gì? Nhiều báo chí như vậy dùng để dán tường sao?”
“Tôi còn ngại mua ít đâu, mình nhanh lên mở ra xem đi!” Lý Thu Hoa gấp không chờ nổi thúc giục.
Tô Kiến Quốc lúc này mới mở ra, nhìn thấy bên trong bài đưa tin về ông, rốt cuộc minh bạch sự khác thường của bà ta từ đâu mà đến.
“Kia cũng không cần mua nhiều như vậy a.”
“Mình không hiểu, lại không phải chỉ có chúng ta xem, đương nhiên cũng muốn phân cho hàng xóm láng giềng trong viện nữa chứ!” Lý Thu Hoa nói chuyện đương nhiên, cái cằm kiêu ngạo đều sắp hất lên trời.
Tô Kiến Quốc minh bạch tâm tư của bà ta, có chút hết chỗ nói.
“Bà đây là điển hình của thói khoe khoang a. Như vậy nhưng không tốt, bao nhiêu người làm việc tốt không lưu danh, bà làm như vậy đảo ngược lại có vẻ giác ngộ của chúng ta thấp.”
Trước một giây còn đang kích động, Lý Thu Hoa nghe được ông nói như vậy, thật giống như bị một chậu nước lạnh dội xuống, hứng thú toàn vô.
