Thập Niên 80: Tiểu Đáng Thương Ở Đại Viện Là Đại Lão Huyền Học - Chương 22: Khoe Khoang Báo Chí, Bí Mật Của Xưởng Trưởng
Cập nhật lúc: 09/03/2026 07:06
“Tôi…… Chính là muốn cho mọi người đều nhìn xem, sẽ không mang đến ảnh hưởng không tốt cho mình chứ?”
Tô Kiến Quốc nhìn bộ dáng lo sợ bất an của bà ta, thật là ông nói cái gì chính là cái gì, nửa điểm chủ kiến đều không có.
“Kia đảo cũng không đến mức, đống báo chí này cứ thu lại đi, đừng đi phát cho người trong đại viện nữa.”
Vẫn luôn nghe hai người đối thoại mà không lên tiếng, Tô Mạt đột nhiên liền muốn ở trước mặt Tô Kiến Quốc biểu hiện một chút.
“Ba, con cảm thấy mẹ làm khá tốt mà. Đây là vinh quang thuộc về ba, đương nhiên càng nhiều người biết càng tốt. Hơn nữa bệnh của Ngô bá bá trước sau không thấy đỡ, ba ở trong đại viện càng là đắc nhân tâm, về sau khẳng định liền càng có thể được cấp trên coi trọng.”
Lời này nói ra, Tô Mạt cảm thấy chính mình thông minh cực kỳ.
Ba nàng ta hiện tại chính là phó xưởng trưởng, Ngô bá bá nếu là nhân bệnh mà lui xuống, kia ba nàng ta là có thể được đề bạt thành xưởng trưởng.
Đây là chuyện tốt!
Vốn dĩ không khí đang nhẹ nhàng, bởi vì cái nhíu mày của Tô Kiến Quốc mà nháy mắt im bặt.
Tô Kiến Quốc có chút khó có thể tin nàng ta có thể nói ra loại lời nói này, sắc mặt dần dần nghiêm túc.
Tô Mạt lập tức liền ý thức được không thích hợp: “Ba, chẳng lẽ con nói sai cái gì sao?”
Tô Kiến Quốc nhìn về phía nàng ta, ánh mắt thanh lãnh lại thất vọng: “Mạt Mạt, con như thế nào có thể có tư tưởng như vậy đâu? Ba trước nay đều không có nghĩ tới bị ai coi trọng, duy nhất cần làm là làm tốt bản chức công tác. Hơn nữa so với thăng quan, ba càng hy vọng Ngô bá bá của con thân thể khỏe mạnh.”
Trái tim Tô Mạt run rẩy, lúc này mới ý thức được mình đã nói điều không nên nói, mặt “đằng” một cái liền đỏ bừng.
“Ba, con không phải ý đó, con cũng hy vọng Ngô bá bá có thể khỏe lại……”
Lý Thu Hoa hận không thể cho con gái hai cái tát. Bình thường là một con bé lanh lợi như vậy, như thế nào đột nhiên liền hồ đồ thế này?
“Kiến Quốc, trẻ con nói chuyện không lựa lời, về sau khẳng định không dám nữa. Chúng ta vẫn là ăn cơm trước đi?”
Bà ta mạnh mẽ dời đi sự chú ý của Tô Kiến Quốc, không muốn làm ông tiếp tục trách cứ Tô Mạt.
Tô Nhan cùng Tô Cường đã sớm bắt đầu ăn cơm, đối với cuộc đối thoại của ba người kia ngoảnh mặt làm ngơ.
Buổi sáng hôm nay bắt đầu bằng niềm vui của Lý Thu Hoa và kết thúc bằng sự nan kham của Tô Mạt.
*
“Tô Nhan, chờ một chút.”
Khi đi ngang qua cửa nhà Ngô Khải, Vương Kim Hoa đang quét sân nhìn thấy Tô Mạt cùng Tô Nhan đi qua, lập tức xách theo cây chổi đuổi theo.
Người dẫn đầu dừng bước chân ngược lại là Tô Mạt.
Trong tiềm thức nàng ta nhận định Vương Kim Hoa chính là đang gọi mình.
Ở cái đại viện này, muốn nói thân phận cao nhất chính là nhà họ Ngô, rốt cuộc Ngô Khải là xưởng trưởng. Ở nơi này trừ bỏ Cố gia ra, cơ hồ tất cả đều là công nhân xưởng dệt, cho nên mỗi người đối với vợ chồng Ngô Khải đều là phá lệ tôn trọng.
Có thể được nhà ông ấy ưu ái, tự nhiên cũng là vinh hạnh.
“Đại nương, có việc gì không ạ?”
Tô Mạt lại bày ra bộ dáng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Vương Kim Hoa nhìn về phía lại là Tô Nhan: “Tô Nhan, thím có thể hay không đơn độc cùng cháu nói hai câu?”
Nụ cười trên mặt Tô Mạt nháy mắt đọng lại, ánh mắt phẫn hận lập tức dừng ở trên người Tô Nhan.
Tối hôm qua ba nàng ta mới mang con nhỏ mù này đi Ngô gia, hôm nay đã bị cố ý gọi lại, làm sao có thể khiến nàng ta không ghen ghét.
Hơn nữa là có chuyện quan trọng bao nhiêu mà còn muốn nói riêng?!
Tô Nhan đi đến trước mặt Vương Kim Hoa. Vương Kim Hoa thật cẩn thận kéo nàng sang bên cạnh một chút, xác định cuộc nói chuyện sẽ không bị những người khác nghe được, lúc này mới đè thấp giọng nói.
“Tô Nhan, tối hôm qua cháu nói rốt cuộc là có ý tứ gì a?”
Vương Kim Hoa cân nhắc cả một buổi tối, tổng cảm thấy không quá thích hợp.
Tô Nhan là lần đầu tiên tới nhà bà, như thế nào sẽ vô duyên vô cớ toát ra một câu không đầu không đuôi như vậy?
Tục ngữ nói rất đúng, có bệnh thì vái tứ phương, bà hiện tại chính là muốn hỏi cho rõ ràng.
Khóe miệng Tô Nhan hiện ra một nụ cười như có như không: “Đại nương, có một số lời cháu nói bác không nhất định sẽ tin.”
“Chỉ cần có thể trị khỏi bệnh cho Ngô bá bá của cháu thì thế nào cũng được, cháu cứ yên tâm lớn mật nói đi!” Vương Kim Hoa trước cho một viên t.h.u.ố.c an thần, liền chờ Tô Nhan mở miệng.
“Ngô bá bá tuy rằng bệnh ở eo chân nhưng cũng không đến mức liền đứng dậy đều làm không được.”
Tô Nhan vừa mở miệng liền nói trúng tim đen Vương Kim Hoa, làm bà không ngừng gật đầu.
Trước kia tuy rằng Ngô Khải cũng thường xuyên phát bệnh, nhưng tuyệt đối không có nghiêm trọng như lần này, cho nên bọn họ mới phạm sầu.
Tô Nhan thấy bà đầy mặt chân thành, cũng không có thần sắc coi khinh hoặc là nghi ngờ, mới tiếp tục nói: “Ngô bá bá sở dĩ sẽ biến thành như bây giờ là có nguyên nhân khác.”
Hô hấp Vương Kim Hoa cứng lại, sắc mặt tức khắc liền thay đổi, nóng nảy truy vấn: “Nguyên nhân gì?”
Cách đó không xa, Tô Mạt vốn có thể đi trước đến trường, nhưng lại không rời đi mà dựng thẳng lỗ tai muốn biết các nàng rốt cuộc đang nói cái gì.
Chính là mặc kệ nàng ta nỗ lực như thế nào, trừ bỏ nhìn thấy sắc mặt Vương Kim Hoa không đúng ra, căn bản cái gì đều nghe không được.
“Nguyền rủa.”
Khi Tô Nhan nói ra hai chữ này, đầu Vương Kim Hoa “ong” một tiếng, ngay cả tư duy bình thường đều làm không được.
“Tô Mạt, vừa rồi đại nương nói gì với mày thế?”
Trên đường đi học, Tô Mạt da mặt dày chủ động dò hỏi.
“Không có gì.” Tâm tình Tô Nhan không tồi, xem ra sắp nhận được b.út sinh ý đầu tiên ở huyện thành này rồi.
Tô Mạt xụ mặt xuống tận đất: “Nói dối, tao rõ ràng nhìn thấy sắc mặt đại nương không tốt.”
