Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 111: Lời Khuyên Của Chị Dâu
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:12
Nói lời thật lòng, cô quả thực cảm thấy Trương Cát An cũng không tệ, dáng dấp đẹp trai, lại hay giúp đỡ mọi người. Nhưng cô cũng đâu có ý định yêu đương gì với cậu ta đâu.
Hiện tại cửa hàng quần áo của cô vừa mới khai trương, cô chỉ một lòng một dạ dồn hết tâm sức vào đó, muốn dựa vào bản lĩnh của chính mình để kiếm thật nhiều tiền. Chuyện tình cảm nam nữ gì đó, với cô lúc này một chút quan hệ cũng không có.
Bị người trong nhà oan uổng như vậy, cô thật sự cảm thấy tủi thân muốn c.h.ế.t.
Hạ Quân vuốt phẳng lại xấp tiền lẻ, cất gọn vào trong ngăn kéo bàn, rồi nhẹ nhàng nói:
“Tiểu Diễm, chuyện hôm nay ấy mà, thật ra đều phải trách anh cả của em. Anh ấy cũng thật là, lén lút hỏi em một tiếng thì đã sao, tự nhiên không đâu lại đi hỏi thăm linh tinh làm gì, chuyện không có bóng dáng lại làm cho mọi người đều không thoải mái.”
Cô dừng một chút rồi tiếp tục phân tích:
“Thực ra, nam nữ thanh niên giao lưu bình thường vốn chẳng có gì ghê gớm. Anh ấy và mẹ cũng chỉ là vì quá quan tâm đến em, sợ em sơ sẩy một chút là bị người ta lừa gạt. Vừa nãy chị đã cố ý hỏi kỹ anh cả em rồi. Anh ấy bảo có người bạn quen biết với cậu thanh niên hôm nay tới đây, là đồng hương với nhau.”
Hạ Quân hạ giọng, chân thành nói:
“Nghe nói hoàn cảnh nhà cậu ta khó khăn lắm. Tuy không đến mức nghèo đói không có cơm ăn, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nhà đông con do sinh đẻ không kế hoạch, anh chị em cả một đại gia đình chen chúc trong một gian phòng lớn. Hơn nữa cha mẹ tuổi đã cao, cũng không có bản lĩnh kiếm tiền gì.”
“Nghe nói cậu ta ngay cả cấp hai cũng chưa tốt nghiệp, bằng cấp so với em đã là kém xa rồi. Sau này hai đứa nếu có ở bên nhau, nói chuyện lâu dài e là vì nhận thức khác biệt mà không tìm được tiếng nói chung. Bản thân cậu ta ra ngoài làm thuê kiếm sống, phụ giúp gia đình, tuy là người hiểu chuyện nhưng gánh nặng trên vai quá lớn. Em thử nghĩ mà xem, cả một gia đình lớn phía sau cậu ta, sau này đều là gánh nặng của cậu ta cả. Cậu ta là con trai, không thể nào bỏ mặc được.”
“Tuy rằng cậu thanh niên này cũng có chí tiến thủ, biết ra ngoài tìm việc kiếm tiền, cũng rất chịu khó làm lụng, nhưng xét tổng thể các phương diện thì quả thực không phải là ứng cử viên tốt cho vị trí người chồng tương lai. Phụ nữ chúng ta ấy mà, chẳng sợ chỉ là tìm đối tượng yêu đương, thì cũng phải hướng tới mục tiêu kết hôn.”
Hạ Quân nhìn thẳng vào mắt cô em chồng:
“Em vừa mới bước chân vào xã hội chưa lâu, suy nghĩ khó tránh khỏi sẽ đơn giản. Nhưng khi tìm đối tượng, nhất định phải xem xét kỹ điều kiện gia đình đối phương, cũng như nhân phẩm của chàng trai đó. Những điều này đều rất mấu chốt, không thể để sự thích thú nhất thời làm mụ mị đầu óc. Phải biết rằng, tương lai nếu thật sự muốn kết hôn, người em phải đối mặt không chỉ riêng chàng trai đó, mà là cả gia đình phía sau cậu ta. Nhà cậu ta đông người, chuyện phiền toái chắc chắn không thiếu, em cần phải nghiêm túc suy xét cho rõ ràng, cân nhắc kỹ lợi hại rồi hãy quyết định.”
Hạ Quân thật sự là tận tình khuyên bảo.
Lưu Diễm nghe xong, nước mắt lưng tròng: “Chị dâu, sao chị cũng không tin em thế? Em mới không thèm yêu đương với Trương Cát An. Các người từng người từng người một chạy tới nói như vậy, làm như em với hắn ta có gì đó mờ ám lắm ấy! Chị yên tâm, em tuyệt đối sẽ không tìm người như vậy đâu, em biết mọi người đều muốn tốt cho em. Hiện tại em căn bản không suy xét chuyện này, em mới bao lớn chứ, vừa mới thành niên mà mọi người đã muốn tống cổ em đi lấy chồng rồi sao?”
Lưu Diễm càng khóc càng to, trong lòng đặc biệt ủy khuất. Sao tự nhiên người trong nhà đều nảy ra cái ý nghĩ kỳ quặc đó chứ? Cô mới không thèm lấy chồng, tự mình kiếm tiền sống cho sướng, cái tên Trương Cát An gây chuyện kia, sau này cô sẽ không bao giờ thèm để ý đến hắn nữa.
“Không có đâu, Tiểu Diễm, nơi này vĩnh viễn là nhà của em, chị cũng đâu muốn em lấy chồng sớm. Qua một thời gian nữa chị và anh cả em bận rộn chuyện cửa hàng, ba mẹ ở nhà còn trông cậy vào em chăm sóc đấy.”
Nghe Hạ Quân nói vậy, Lưu Diễm đột nhiên cảm thấy cũng đúng. Chính mình ngày nào cũng về nhà ở, cửa hàng cũng gần, mọi người không trông cậy vào cô thì trông vào ai. Đột nhiên cô bé cảm thấy mình như trụ cột trong nhà, nước mắt lập tức ngừng rơi.
Cô bé ngồi dậy, nhìn Hạ Quân: “Chị dâu, sao hôm nay mọi người đều nói em như vậy? Có phải Trương Cát An thật sự có ý với em không?”
Không có lửa làm sao có khói. Trước kia cô cũng đâu phải chưa từng dẫn bạn học nam về nhà chơi, hay đi xem phim này nọ, cũng chẳng ai quản. Hôm nay đột nhiên làm lớn chuyện như vậy, cả nhà đều phản đối cô qua lại với Trương Cát An, cô cũng không ngốc, trong lòng cân nhắc chắc chắn là có điềm báo gì đó.
“Đúng vậy. Hôm nay chị nhìn ánh mắt cậu ta nhìn em, thái độ đối với em đều có thể nhìn ra được. Tiểu Diễm à, lời này chị là chị dâu cũng không biết có nên nói hay không. Tìm đối tượng, tốt nhất là môn đăng hộ đối. Hoặc là nhà trai điều kiện nhỉnh hơn nhà gái một chút. Em đừng nghĩ chị thực dụng, nhưng khoảng cách giữa em và cậu nam sinh này hơi lớn, chị cảm thấy cậu ta không xứng với em. Tiểu Diễm nhà ta xứng đáng với người tốt hơn.”
Hạ Quân tiếp lời: “Cậu ta hiện tại vẫn chỉ là người làm công, còn em đã mở cửa hàng làm bà chủ rồi, tại sao không thể tìm một thanh niên ưu tú hơn em chứ? Theo chị thấy, cậu bạn học cấp ba của em, cái cậu tên Lý Mộc gì đó, cũng không tệ đâu.”
