Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 112: Gợi Ý Của Chị Dâu
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:12
“Bố cậu ấy mở cửa hàng đồ khô, cũng giống nhà chúng ta đều là dân làm ăn buôn bán, các phương diện đều sàn sàn như nhau. Nếu mà thành đôi, bố mẹ chắc chắn sẽ giơ hai tay tán thành.”
“Chị dâu, chị đừng có loạn điểm uyên ương phổ nữa. Lý Mộc là người ưu tú thế nào chứ, cậu ấy thi đậu Đại học Kinh Thị rồi, người ta làm sao mà để mắt tới em?”
Nhắc đến Lý Mộc, Lưu Diễm đột nhiên có chút ngượng ngùng. Nói đến người này, đó chính là hot boy của trường, không chỉ đẹp trai mà học hành cũng đứng đầu bảng. Nữ sinh trong trường chẳng có mấy ai là không thích cậu ấy. Đáng tiếc người ta là thiên nga, còn mình chỉ là con vịt bầu dưới đất, sao dám mơ tưởng Lý Mộc có thể trở thành bạn trai mình chứ.
“Có gì mà không được? Tiểu Diễm nhà ta xinh đẹp thế này cơ mà. Em cứ lo kiếm tiền cho giỏi đi, sau này có tiền rồi, hàng tá chàng trai ưu tú sẽ xếp hàng thích em.”
Hạ Quân nói cũng không phải là lời nói dối an ủi. Cô nhớ rõ kiếp trước Lý Mộc tuy thi đậu đại học tốt, nhưng sau này vẫn quay về đây thi vào tòa án làm công chức. Kinh Thị cũng đâu phải nơi ai cũng có thể trụ lại được. Sau này cậu ta về quê cũng đi xem mắt tìm đối tượng như thường, cưới một cô gái rất bình thường, theo cô thấy thì còn chẳng xinh bằng Lưu Diễm. Hai người lại là bạn học cấp ba, cha mẹ đôi bên cũng có quen biết, đợi thêm vài năm nữa không chừng lại thành một mối lương duyên tốt đẹp.
Nghe Hạ Quân nói vậy, mặt Lưu Diễm lập tức đỏ bừng.
“Được rồi, chị dâu, dì hai, hai người ra ngoài đi, em muốn ở một mình một lát.” Cô bé đẩy Hạ Quân và dì hai ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng cửa phòng lại.
“Cháu nói cái cậu Lý Mộc này là con trai nhà Lý Quảng Dương phải không? Trước kia nó còn tới nhà mình chơi rồi đấy, thằng bé đó quả thực khá tốt. Nếu thật sự có thể làm mai cho Tiểu Diễm, chị gái dì chắc chắn sẽ hài lòng.”
Hạ Quân vừa rồi cũng chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ dì hai Kiều Quế Vân lại để tâm thật.
“Dì hai, đúng là nhà bác ấy đấy ạ. Nhưng mà giờ người ta đang đi học đại học, tốt nghiệp xong có về hay không còn chưa biết, cháu vừa rồi chỉ lấy ví dụ thôi. Có một hình mẫu ưu tú để so sánh thì Tiểu Diễm sẽ không dễ dàng thích người khác lung tung.”
Hạ Quân cũng không biết mình nói vậy có tác dụng gì không, nhưng ít nhất hiện tại Lưu Diễm không còn ý định yêu đương với Trương Cát An nữa. Người trong nhà đều đã phản đối rõ ràng như vậy, sau này hai người có tiếp xúc thì cô bé cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
“Vẫn là Song Mỹ cháu tâm tư thấu đáo. Chị gái dì chỉ biết cứng rắn áp đặt, chẳng biết dỗ dành con cái chút nào. Tiểu Diễm cũng là đứa tính tình ăn mềm không ăn cứng, không nói chuyện nhẹ nhàng thì thế nào cũng cãi nhau to.”
Kiều Quế Vân cảm thấy chị gái mình là Kiều Quế Lan làm mẹ chẳng đủ tiêu chuẩn chút nào. Nếu chuyện hôm nay xảy ra với con gái bà, bà chắc chắn sẽ từ từ tâm sự, thương lượng, chứ ai đời lại mắng té tát vào mặt con cái, người hiền lành đến mấy cũng phải phát cáu.
Hai người ra ngoài phòng khách, thấy bát đũa vẫn còn bày trên bàn. Kiều Quế Vân qua đó dọn dẹp bàn ăn.
Hạ Quân quay đầu lại, thấy Thiên Lỗi đang dán mắt vào màn hình TV xem phim hoạt hình, chăm chú không chớp mắt. Cô vội vàng đi tới kéo thằng bé ra.
“Ngồi lên ghế sô pha mà xem, con ngồi gần TV như vậy, có muốn giữ đôi mắt nữa không hả?”
Đứa nhỏ này kiếp trước bị cận thị rất nặng. Mới học lớp một đã phải đeo kính, độ cận lên tới hơn 5 đi-ốp. Cũng chẳng phải do di truyền, mà là do thói quen sinh hoạt không tốt. Mẹ chồng cô là Kiều Quế Lan ở nhà trông cháu thì mặc kệ, Thiên Lỗi có dí sát mặt vào TV bà cũng chẳng nói một câu. Bà cũng không thích dẫn Thiên Lỗi ra ngoài chơi, vì sợ thằng bé khóc quấy nên cứ hễ rảnh là bật TV lên để dỗ cháu.
Cho nên sau này chuyển nhà, Hạ Quân tính toán sẽ không mua TV. Phải cai cái thói quen nghiện TV này cho con, sau này đọc sách viết chữ cũng phải chỉnh tư thế cho đoan chính, nếu không sớm phải đeo kính thì khổ thân thằng bé.
“Con không ngồi đấy đâu, xa quá không thấy rõ.” Thiên Lỗi miệng la oai oái, giãy giụa muốn tụt xuống khỏi ghế sô pha.
Câu nói này làm Hạ Quân thót tim. Không phải là mắt thằng bé đã bắt đầu cận rồi chứ? Không được, ngày mai dù có việc gì cũng phải gác lại, đưa con đi bệnh viện kiểm tra thị lực ngay.
“Thiên Lỗi, chúng ta không xem TV nữa, để ông nội xem thời sự. Đi, mẹ tắm cho con rồi kể chuyện cổ tích nhé.”
“Vâng ạ.”
Thiên Lỗi vốn là đứa trẻ ngoan, tuy luyến tiếc phim hoạt hình đang hay nhưng vẫn nắm tay Hạ Quân, theo mẹ lên lầu. Có điều bước đi cứ chần chừ, ngoái đầu nhìn lại đầy vẻ không nỡ. Dù sao phim hoạt hình cũng hấp dẫn thật mà. Nhưng bé là bé ngoan, không muốn làm mẹ không vui.
Lưu Trạch đã lên giường nằm, thấy Hạ Quân dẫn Thiên Lỗi đi lên liền ngồi dậy.
