[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 104: Cố Dã Mua Váy Mới, Tầm Nhìn Bất Động Sản
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:21
Ôn Phỉ Phỉ nghe xong rất ngạc nhiên: “Anh nói là cái cô Chu Dư đó á?”
Cô ta ngạc nhiên là Chu Dư thế mà lại đi bán cơm hộp?
Tuy chỉ gặp Chu Dư một lần, nhưng điều đó không ngăn cản hình tượng của Chu Dư đã được định hình trong lòng Ôn Phỉ Phỉ.
Chính là một người phụ nữ truyền thống nhu nhược.
Cũng ngạc nhiên là chỉ bán cơm hộp mà lương lại cao thế sao? Công việc lễ tân khách sạn cô ta giới thiệu cho Đặng Chí Cao cũng chỉ có tám trăm tệ một tháng, còn phải làm việc theo ba ca.
Đặng Chí Cao cười: “Đúng, chính là vợ của anh Dã, Chu Dư, chị dâu người rất tốt.”
“Anh gọi nghe thân thiết nhỉ, không biết còn tưởng là chị ruột anh đấy.” Ôn Phỉ Phỉ không nhịn được mỉa mai Đặng Chí Cao một câu.
Nhưng cô ta đổi giọng, lại nói: “Mấy ngày nữa em gái em đến chơi, trong tay anh còn tiền không? Người ta đường xa đến đây em cũng phải tiếp đãi một chút.”
Đặng Chí Cao nhíu mày: “Lương của em lại tiêu hết rồi à?”
Ôn Phỉ Phỉ đẩy Đặng Chí Cao một cái: “Anh có ý gì? Thay anh tiếp đãi người nhà em mà còn bắt em tự bỏ tiền ra à?”
Đặng Chí Cao vội lắc đầu: “Anh không có ý đó, em gái em bao giờ đến? Để anh xem.”
Ôn Phỉ Phỉ cười cười: “Thế còn nghe được, em gái em đi tàu hỏa, ngày kia mới đến, anh cũng biết quê em ở xa xôi thế nào mà.”
Đặng Chí Cao thầm nghĩ hai ngày có thể kiếm được bảy mươi tệ, đưa đi ăn một bữa chắc là đủ rồi.
Anh ta gật đầu: “Được, có anh sẽ đưa cho em.”
Ôn Phỉ Phỉ lúc này mới hài lòng, cô ta buông tay Đặng Chí Cao ra: “Vậy em đi đây, về nghỉ ngơi đây.”
Ôn Phỉ Phỉ đi rồi, Đặng Chí Cao mới chạy theo Cố Dã: “Đại ca, đợi em với!”
Cố Dã chẳng muốn quan tâm đến Đặng Chí Cao nữa, nhưng nghĩ đến việc anh ta còn phải làm việc cho vợ mình nên vẫn đợi.
“Đại ca, anh đừng giận nhé, bạn gái em cũng không có ý gì khác đâu.” Lên xe máy rồi Đặng Chí Cao còn lải nhải giải thích hai câu.
Cố Dã hỏi ngược lại: “Không có ý gì khác là ý gì?”
Đặng Chí Cao không trả lời được, chỉ cười gượng vài tiếng.
Cố Dã cũng lười so đo với anh ta, chuyển sang hỏi: “Cậu biết chỗ nào bán quần áo nữ không?”
Ngại không dám hỏi câu “váy của đối tượng cậu mua ở đâu”.
Trước kia khi mọi người đều chưa có người yêu, Đặng Chí Cao là người biết cách lấy lòng con gái nhất trong nhóm, Cố Dã, Vương mặt rỗ và Tạ lão lục đầu óc đều như một sợi gân.
Nên anh đoán cái váy của Ôn Phỉ Phỉ chắc chắn là do Đặng Chí Cao mua.
Đặng Chí Cao ngẩn ra: “Đại ca, anh định mua quần áo cho chị dâu à?”
Đặng Chí Cao cười nói: “Mua ở Bách hóa Hưng Vượng, trong đó toàn là mẫu mới nhất, phụ nữ đều thích, tháng nào em cũng qua đó xem.”
Rồi lại vội vàng bổ sung: “Không phải tự xem đâu nhé, là xem cho đối tượng của em.”
Cố Dã nhìn Đặng Chí Cao qua gương chiếu hậu, trong mắt đều là vẻ thương hại.
Sau đó lái thẳng đến Bách hóa Hưng Vượng.
Đặng Chí Cao có chút líu lưỡi: “Đại ca, anh đúng là nói mua là mua liền ha!”
Động tác này, đủ nhanh gọn.
Cố Dã có chút bị chấn động, anh không thích đi trung tâm thương mại, nên khu phố thương mại bên này cũng chưa từng đến bao giờ.
Ai mà ngờ được Bách hóa Hưng Vượng trước kia chỉ có hai tầng lầu giờ lại biến thành trung tâm thương mại lớn thế này?
“Hoành tráng không?” Đặng Chí Cao đắc ý hỏi.
Cố Dã liếc anh ta một cái: “Cũng đâu phải nhà cậu mở.”
Đặng Chí Cao cười nói: “Không thể nói thế được, tuy không phải nhà em mở, nhưng mấy tầng bán cái gì em đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”
Cố Dã: “...”
“Đại ca anh nhìn em bằng ánh mắt gì thế, em biết thật mà, anh không tin à?” Đặng Chí Cao bị ánh mắt thản nhiên nhưng mang theo vài phần cảm xúc khác lạ của Cố Dã dọa sợ.
Cố Dã im lặng một hồi lâu mới khẽ nói: “Đi thôi.”
Đáng thương, quá đáng thương. Bi t.h.ả.m, quá bi t.h.ả.m!
Nhất là cái vẻ hồn nhiên không tự biết của anh ta, càng khiến người ta thấy đáng thương hơn.
Dưới sự dẫn đường của Đặng Chí Cao, Cố Dã chọn cho Chu Dư một chiếc váy mới, nhưng anh nhìn thế nào cũng thấy không đủ nổi bật, là màu xanh sữa nhàn nhạt, cảm giác mặc vào đi giữa đám đông sẽ không nhận ra được.
Không bắt mắt.
Nhưng sau đó Cố Dã nghĩ thông suốt rồi, người khác không nhận ra thì thôi, anh nhận ra vợ mình là được.
Đặng Chí Cao nhìn túi đồ trong tay Cố Dã thở phào nhẹ nhõm.
Cũng không biết đại ca nghĩ thế nào, bao nhiêu váy đẹp anh không ưng, cứ ưng mấy cái xấu xấu, phải đợi anh ta vỗ n.g.ự.c đảm bảo chị dâu chắc chắn sẽ thích Cố Dã mới miễn cưỡng mua.
Vì không biết cỡ giày nên Cố Dã không mua xăng đan, đi dạo mấy tầng lầu, cuối cùng mua thêm một hộp kem dưỡng da mặt.
Cũng là do Đặng Chí Cao giới thiệu, nói phụ nữ bây giờ đều dùng.
Nhưng đồ phụ nữ dùng đúng là đắt thật, Cố Dã trong tay vốn còn chút tiền dư giờ tiêu sạch sành sanh, anh tính toán phải đến xưởng sửa chữa làm việc chăm chỉ mấy ngày rồi.
Lúc ra khỏi trung tâm thương mại, Cố Dã thuận miệng hỏi một câu: “Giá nhà quanh đây có tăng không?”
Anh cảm thấy cạnh trung tâm thương mại lớn thế này ở chắc chắn rất tiện.
Các loại tiện ích xung quanh đây cũng rất hoàn thiện, công viên, trường học, thậm chí cả chợ cũng có, lại còn rất lớn, bệnh viện cũng cách đây không xa lắm.
Đặng Chí Cao vì chuyện Ôn Phỉ Phỉ đòi mua nhà kết hôn nên cũng khá hiểu rõ khu vực này.
Anh ta giới thiệu: “Vẫn chưa tăng mấy, nhưng đại ca, nếu anh muốn mua nhà thì có thể đợi thêm chút, phía trước có một khu chung cư mới xây, bên trong toàn là nhà có thang máy đấy!”
“Thang máy giống cái vừa nãy á?” Cố Dã nghi hoặc.
Thang máy này lắp trong nhà ở kiểu gì?
Đặng Chí Cao cười: “Đương nhiên không phải, là loại... thang máy hình hộp ấy!”
Anh ta lại nói: “Nhưng giá hơi đắt một chút, đại ca, tiền trong tay anh có đủ không?”
Cố Dã nắn nắn cái túi quần đã trống rỗng, thản nhiên nhìn Đặng Chí Cao một cái, trong lòng có chút đau đớn.
Anh phải nói với cậu ta thế nào đây, trong tay anh bây giờ một trăm tệ cũng không móc ra nổi.
Nhưng Đặng Chí Cao nhìn biểu cảm của Cố Dã trong lòng lại như nắm chắc phần thắng, vỗ vai Cố Dã nói: “Đại ca, nhà ở khu mới rộng rãi, ánh sáng cũng tốt, em khuyên anh nên mua khu mới.”
Cố Dã gật đầu: “Được, cảm ơn cậu trước.”
Lúc đạp xe về anh còn đặc biệt lượn một vòng qua cổng khu chung cư mới, cầm một tờ rơi, sau đó nhét vào túi, rồi lái xe về nhà.
Tuy túi rỗng tuếch, nhưng không ngăn cản được Cố Dã có ý tưởng.
Đặng Chí Cao nhìn dòng chữ to đùng trên tờ rơi “Không cần hai ngàn, không cần một ngàn, chỉ cần tám trăm tám mươi tám” mà thấy tê cả da đầu.
Đắt thế á? Gần chín trăm một mét vuông rồi còn gì.
Trong lòng cũng càng thêm khâm phục Cố Dã, cảm thấy vẫn là đại ca có bản lĩnh.
Về đến nhà thì thợ sửa chữa đã đến, Cố Dã đưa túi đồ cho Chu Dư rồi cùng Đặng Chí Cao cũng tham gia vào làm.
Sửa xong sớm dùng sớm.
Chu Dư lau nước trên tay, không khỏi thắc mắc người đàn ông này lẳng lặng nhét cho mình cái gì thế.
Cô cầm cái túi trong lòng thót một cái.
Không phải lại là quần áo chứ?
