[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 105: Nhan Sắc Động Lòng Người, Cố Dã Hóa Hũ Giấm Chua
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:21
Cố Dã người ở bên ngoài, nhưng mắt cứ liếc vào trong, thấy trên mặt Chu Dư thoáng vẻ sầu muộn, lòng anh cũng thắt lại.
Không kìm được lau tay đi tới nói: “Cái lần này không đẹp bằng lần trước, nhưng chất liệu rất tốt, hay là em cứ thử xem? Không thích thì anh mang đi đổi.”
Anh cứ cảm thấy nên mua mấy bộ mình ưng ý, không nên nghe Đặng Chí Cao.
Chu Dư nghe thấy mấy chữ “không đẹp bằng lần trước” bỗng mắt sáng lên, nóng lòng mở túi ra.
“Oa.”
Cố Dã vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần an ủi Chu Dư, bất chợt nghe thấy tiếng cảm thán của cô.
Chu Dư mở chiếc váy ra ướm thử trước mặt, cực kỳ thích thú, sau đó lại ghé mũi vào ngửi ngửi: “Còn thơm nữa này!”
Không có người phụ nữ nào không thích quần áo mới, cũng không có người phụ nữ nào không thích đồ thơm tho.
Vui vẻ xong Chu Dư lại có chút do dự, lật qua lật lại tìm mác giá.
Cố Dã vội vàng che lại, nói: “Em cứ thử trước đi, vừa vặn thì anh giặt giúp em.”
Chu Dư mím môi, sau đó gật đầu, cười nói với Cố Dã: “Vậy cảm ơn ông xã nhé.”
Nói đến mức Cố Dã đỏ cả mặt, anh vội vàng đóng cửa đi ra ngoài.
Chiếc váy này không phải váy bầu gì, nhưng phần eo rộng rãi, Chu Dư vốn cũng gầy, mặc vào cũng không thấy chật chội.
Cô đâu đã từng được mặc bộ đồ nào tốt và vừa vặn như thế này, cộng cả hai kiếp lại cũng chưa từng mặc qua.
Có thì hoặc là họ hàng cho đồ cũ, hoặc là tự mua đồ rẻ tiền, quần áo trong trung tâm thương mại lớn thế này đây là lần đầu tiên cô được mặc.
Hơn nữa lần nào cũng bị rộng.
Chu Dư xoay một vòng trước gương, sau đó tết cho mình hai b.í.m tóc, nở một nụ cười nhẹ.
Đường cắt may của bộ đồ rất tốt, không có chỉ thừa, màu xanh sữa cũng rất đặc biệt, tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Vừa nãy cô đã nhìn giá rồi, chỉ cảm thấy líu lưỡi, đắt hơn nhiều so với những bộ quần áo cô từng dám mua trước kia.
Nhưng tuy đắt, cũng đáng giá.
Chu Dư cảm thấy cái tật keo kiệt của mình phải sửa thôi, đã kiếm được tiền rồi thì phải đối xử tốt với bản thân một chút, thời gian qua cô chỉ lo cải thiện ăn uống, những thứ khác vẫn không nỡ chi tiêu.
“Xong chưa?” Bên ngoài Cố Dã gõ cửa hỏi.
Chu Dư bỗng nhiên trở nên hồi hộp, cô biết mình xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ thực sự chưng diện.
Trước kia cũng thích làm đẹp, nhưng mỗi lần chỉ cần đổi kiểu tết tóc cũng sẽ bị người ta nói là điệu đà, không làm việc đàng hoàng.
Lâu dần Chu Dư cũng ngại, mỗi ngày chỉ để mặt mộc, quần áo cũng cũ kỹ, tóc tai làm nhiều nhất cũng chỉ là b.úi lên.
Cô nhìn mình trong gương, hít một hơi thật sâu, cảm thấy điểm này cũng phải sửa, sau này mở quán cơm phải đối mặt với khách hàng rồi, ăn mặc chải chuốt một chút cũng không có gì sai.
“Xong rồi.”
Chu Dư mở cửa ra.
Đừng nói là Cố Dã, ngay cả Đặng Chí Cao vào uống ngụm nước cũng sáng mắt lên.
Bị hai người đàn ông nhìn như vậy Chu Dư có chút ngại ngùng, cô rụt rè đứng bên cạnh Cố Dã, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế? Không hợp với em à?”
Đặng Chí Cao tranh giơ ngón tay cái lên: “Đẹp, đẹp quá chị dâu ơi! Chị còn đẹp hơn cả diễn viên điện ảnh ấy chứ!”
Lời này của anh ta chẳng có chút nịnh nọt nào.
Da Chu Dư rất trắng, màu sắc này tôn lên vẻ thanh thuần của cô, khiến khuôn mặt bình thường có vẻ lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng hơn, cả người toát lên một khí chất thanh tao trang nhã.
Tuy cô đang mang bầu, nhưng dáng người mảnh mai, nhìn từ phía sau vòng eo vẫn thon thả, hơn nữa vì thiết kế xếp ly ở eo váy rất khéo léo, nhìn từ phía trước cũng không hề đột ngột.
Cố Dã cũng thấy đẹp, trong mắt anh tràn đầy vẻ kinh ngạc, không kìm được lùi sang bên cạnh vài bước.
Anh cảm thấy Chu Dư cứ như tiên nữ không vướng bụi trần, anh bây giờ người ngợm bẩn thỉu, đừng để làm bẩn lây sang cô.
Tiện thể còn chắn luôn tầm mắt của Đặng Chí Cao.
Nhưng Đặng Chí Cao lại chẳng hề để ý đổi sang bên khác nhìn.
Chu Dư lần này thật sự ngại rồi, vốn dĩ cô còn muốn hỏi Cố Dã thấy thế nào, nhưng bị hai người đàn ông nhìn chằm chằm như vậy cô thấy cả người không tự nhiên.
“Vậy em vào trong thay ra đây.” Cô có chút lúng túng chỉ vào cửa phòng.
Cố Dã lúc này mới hoàn hồn, gật đầu nói: “Được, thay ra đưa cho anh.”
Vừa dứt lời, Trần Viên Viên đi vào, cô ấy nhìn Chu Dư cũng không khỏi trợn tròn mắt: “Mẹ ơi, Tiểu Dư cậu định đi làm đại minh tinh đấy à, đẹp thế này!”
Lời khen của Trần Viên Viên còn thẳng thắn hơn Đặng Chí Cao, Chu Dư không khỏi bật cười: “Phải phải phải, nhưng đại minh tinh bây giờ phải đi thay quần áo đây.”
Trần Viên Viên vội vàng sán lại: “Thế tớ phải nhìn kỹ chút đã, cậu chưng diện một lần không dễ dàng gì.”
Chu Dư mắng yêu đẩy Trần Viên Viên một cái: “Đi làm việc đi, không thì không phát lương cho cậu đâu.”
Sau đó nhanh ch.óng chui vào phòng.
Ba người đứng ở cửa còn có chút vẻ thất vọng.
Ai mà chẳng thích ngắm người đẹp? Ai nhìn thấy người đẹp mà chẳng muốn nhìn thêm hai mắt?
Tuy chỉ là thay bộ quần áo tết cái b.í.m tóc, nhưng cũng đủ đẹp rồi, Đặng Chí Cao không dám tưởng tượng nếu Chu Dư giống như Phỉ Phỉ trang điểm lên, đi giày cao gót thời thượng, uốn tóc xoăn sóng lớn, thì sẽ đẹp đến mức nào.
“Hai người còn chưa đi làm việc?” Cố Dã bất mãn giục Trần Viên Viên và Đặng Chí Cao một tiếng.
Trần Viên Viên “xì” một tiếng rồi đi ra ngoài trước, Đặng Chí Cao vội đi theo sau cô ấy, anh ta còn rất nhiều thứ phải học.
Đuổi hai người này đi rồi Cố Dã ngẩng đầu lên, thấy thợ đang làm việc bên ngoài cũng đang vươn cổ nhìn vào trong.
Thợ nhìn thấy ánh mắt như d.a.o cau của Cố Dã vội vàng cúi đầu làm việc.
Trong lòng Cố Dã cảm thấy có chút bực bội.
Sao từng người từng người một nhìn thấy người đẹp là không nhấc nổi chân thế nhỉ? Đều là cái loại người gì vậy?
Nội tâm anh bây giờ như một khối mâu thuẫn, vừa vui vừa khó chịu.
Vui là vợ mình đẹp thật, khó chịu là đẹp thì đẹp đấy, nhưng mà bắt mắt quá!
Sau này anh phải theo sát bên cạnh Chu Dư mới được.
