Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 203: Cuối Cùng Cũng Tìm Ra Manh Mối
Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:05
"Tờ giấy gì ạ?"
Tiểu Lưu nhất thời không phản ứng kịp.
Đột nhiên sếp hỏi tờ giấy nào, cậu ta đâu biết là tờ nào.
Chẳng lẽ là tờ giấy nhỏ của đoàn trưởng Ngưu viết?
Tim Tiểu Lưu đập loạn xạ lưng toát mồ hôi lạnh, sợ hãi chuyện cậu nhận lợi lộc từ đoàn trưởng Ngưu bị Kỷ Thu Bạch phát hiện.
Không đợi Kỷ Thu Bạch hỏi, Tiểu Lưu đã khai tuốt tuồn tuột:
"Sếp, tôi sai rồi, không nên bị đạn bọc đường của đoàn trưởng Ngưu dụ dỗ. Sếp, tôi đảm bảo tôi tuyệt đối không bán đứng sếp. Những chuyện đoàn trưởng Ngưu hỏi tôi, tôi đều kể những chuyện lặt vặt có vài chuyện là tôi bịa ra!"
Kỷ Thu Bạch nhíu c.h.ặ.t mày.
Ngưu Hoa Tiên lại làm sao vậy?
Nói hắn không chút động lòng với Ngưu Hoa Tiên thì cũng là lời nói dối.
Ngưu Hoa Tiên xinh đẹp, tài giỏi, theo đuổi hắn 20 năm, dù anh có sắt đá đến mấy cũng sẽ động lòng. Nhưng hắn hiện tại vẫn chưa tìm được người kia, hắn không thể đồng ý với Ngưu Hoa Tiên.
Nếu người kia đã kết hôn hoặc không muốn ở bên hắn thì hắn mới có thể bắt đầu lại.
Hắn là đàn ông nên chịu trách nhiệm thì nhất định phải chịu.
"Cậu nhận những thứ 'đạn bọc đường' đó?"
Kỷ Thu Bạch trầm giọng hỏi.
Tiểu Lưu run cầm cập tay lái lạng đi một cái, xe suýt nữa văng xuống mương. Xong rồi, xong rồi quả nhiên đã bị phát hiện rồi.
"Sếp, chỉ là socola, thịt bò khô, mực khô, còn có táo, nho, sung, quả bứa, dừa, với một thứ gọi là sầu riêng ấy ạ. Cái thứ đó thối hoắc, thối kinh khủng suýt làm tôi ngất xỉu. Khó trách người ta gọi là sầu riêng, cái đồ thối hoắc này mà còn không biết xấu hổ đòi người ta cho nó mặt sao?"
Tiểu Lưu thật thà khai báo.
Thật ra chỉ là chút đồ ăn vặt. Ngưu Hoa Tiên là đoàn trưởng đoàn văn công, thường xuyên dẫn các diễn viên đi biểu diễn khắp cả nước.
Đồ ăn vặt đưa cho Tiểu Lưu đều là đặc sản khắp nơi và Ngưu Hoa Tiên bảo Tiểu Lưu đưa cho Kỷ Thu Bạch nhưng Tiểu Lưu đã ăn sạch.
Bởi vì cậu biết, nếu Kỷ Thu Bạch mà biết đồ vật là do Ngưu Hoa Tiên đưa chắc chắn sẽ bắt cậu ta trả lại.
Hơn nữa Ngưu Hoa Tiên còn nói, nếu Kỷ Thu Bạch không cần thì cứ vứt đi.
Cậu chắc chắn không thể vứt rồi, toàn đồ ngon vứt đi tiếc lắm, lãng phí lương thực là bị trời đ.á.n.h đó.
Thế là tất cả đều vào bụng Tiểu Lưu.
Trừ sầu riêng.
Ngưu Hoa Tiên đi Hồng Kông biểu diễn mang về còn nói đặc biệt ngon. Nhưng Tiểu Lưu chịu đựng mùi thối nồng nặc mở ra, cái mùi đó suýt nữa không làm cậu ta đi gặp người cha đang làm thần tiên của mình.
Đánh c.h.ế.t cậu ta cũng không ăn nổi, cậu sợ ăn vào sẽ trúng độc c.h.ế.t, thật sự đi gặp cha mình.
Cậu vứt rồi.
Mà vứt thật xa, vứt gần quá sợ làm người ta ngộp thở.
Kỷ Thu Bạch vẫn không lên tiếng, Tiểu Lưu càng sợ hãi nhớ lại thì quả nhiên còn thiếu một thứ, vội vàng khai báo:
"Sếp, còn mấy bộ quần áo nữa, đoàn trưởng Ngưu mua cho sếp, tôi mặc rồi. Sếp, chỉ có thế thôi, tôi thật sự không lừa sếp tôi biết lỗi rồi!"
Tiểu Lưu mặt mũi ủ rũ, nhưng cậu ta không hối hận.
Bởi vì Kỷ lão gia t.ử đã lén nói với cậu rằng, phải tìm cách tác hợp sếp với đoàn trưởng Ngưu.
Cậu ta cũng cảm thấy sếp và đoàn trưởng Ngưu rất xứng đôi, hơn nữa cậu có cảm giác Kỷ Thu Bạch không phải là không có chút tình cảm nào với đoàn trưởng Ngưu. Lần trước đoàn trưởng Ngưu bị viêm ruột thừa phải phẫu thuật nhỏ, sếp cậu biết còn cố ý gọi điện thoại đến bệnh viện hỏi thăm.
Nhưng là lén lút gọi không cho đoàn trưởng Ngưu biết.
Chuyện này Tiểu Lưu đã phân tích trong lòng ít nhất một trăm lần. Tại sao sếp cậu ta có ý với đoàn trưởng Ngưu mà lại không chịu cưới?
Suy nghĩ vô số lần, Tiểu Lưu cuối cùng cũng nghĩ ra một đáp án chính xác.
Sếp cậu "không được"!
Vì cơ thể không được nên sếp cậu không muốn trì hoãn đoàn trưởng Ngưu mới có thể cứng rắn từ chối, một mình đêm đêm l.i.ế.m láp vết thương.
Tiểu Lưu còn tìm ra chứng cứ. Kỷ Thu Bạch có lần bị trọng thương hình như là ở hạ thân. Nói không chừng chính là lần đó bị thương dẫn đến nguyên nhân cơ bản là sếp cậu "không được".
Ai!
Người yêu nhau mà không thể đến được với nhau thật là nghiệt duyên!
Kỷ Thu Bạch không biết thằng nhóc này đang vớ vẩn suy nghĩ lung tung nếu không chắc chắn một cước đá thẳng lên núi cho sói ăn.
"Sau này đừng nhận nữa, trả lại hết!"
Kỷ Thu Bạch rất nghiêm khắc, Tiểu Lưu thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta biết ngay sếp có ý với đoàn trưởng Ngưu mà, đây chẳng phải là nhẹ nhàng bỏ qua sao.
"Sếp, tôi chắc chắn không nhận nữa!"
Tiểu Lưu đảm bảo, cậu ta thật sự không dám nhận nữa, sau này vẫn là trả lại thôi.
"Sếp, đoàn trưởng Ngưu đã 38 tuổi rồi, nếu mà cứ kéo dài thế này, đến cả con cũng không sinh được."
Tiểu Lưu cẩn thận nhắc nhở một câu, chỉ muốn nói cho Kỷ Thu Bạch sớm một chút nói rõ ràng với đoàn trưởng Ngưu, cơ thể không được thì cứ nói thẳng đừng trì hoãn người ta.
Đoàn trưởng Ngưu như bông hoa vậy, dù tuổi đã 38 vẫn có rất nhiều người muốn cưới. Bây giờ kết hôn vẫn còn kịp sinh con, kéo thêm vài năm nữa thì có thể thật sự không sinh được.
"Lái xe của cậu!"
Kỷ Thu Bạch trong lòng một trận bực bội, trừng mắt nhìn.
Tiểu Lưu run rẩy ngoan ngoãn lái xe không dám hé răng nữa.
Kỷ Thu Bạch bị cậu ta làm trò một hồi, đã quên mất chuyện tờ giấy.
Hắn suy nghĩ về Ngưu Hoa Tiên.
Tiểu Lưu nói đúng, hắn không thể trì hoãn cô ấy nữa, tranh thủ thời gian nói rõ ràng với cô ấy đi.
Dọc đường không có Tiểu Lưu làm trò nên yên tĩnh hơn rất nhiều, Kỷ Thu Bạch thậm chí có chút không quen. Gần đến quân khu, hắn hỏi về vụ án bắt cóc Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Mắt Tiểu Lưu sáng lên, cuối cùng cũng có thể nói chuyện rồi nghẹn c.h.ế.t cậu ta.
"Sếp, tôi đang định báo cáo chuyện này với sếp đây. Sau mười bao... à không, sau nỗ lực điều tra hết mình của tôi, cuối cùng cũng nghe được nội tình..."
"Nói trọng điểm!"
Kỷ Thu Bạch mất kiên nhẫn, thằng nhóc này còn dài dòng hơn cả phụ nữ.
"À, tôi nghe được, bắt cóc Tiểu Nguyệt Nguyệt chính là một người phụ nữ điên tên Liễu Tĩnh Nhã. Nhưng người phụ nữ điên này nghe lời mẹ cô ta. Những chuyện xấu đều do mẹ cô ta là Hà Xuân Mai làm. Hà Xuân Mai này địa vị cũng không nhỏ đâu, tập đoàn Chu thị sếp biết không?"
"Làm kinh doanh?"
Kỷ Thu Bạch hoàn toàn không biết gì về giới thương trường, tâm trí hắn đều đặt ở quân khu.
Nhưng cái tên Hà Xuân Mai này có chút quen tai.
"Đúng vậy, là bà chủ lớn nhất ở Thượng Hải. Chồng bà ta tên là Chu Lập Hành, nhưng tên này vô dụng ăn bám vợ. Tập đoàn Chu thị đều do Hà Xuân Mai quyết định. Hà Xuân Mai này có thù oán với cả bố mẹ Tiểu Nguyệt Nguyệt. Tiêu Khắc mất tích tám năm chính là do Hà Xuân Mai giở trò quỷ. Nhưng Hà Xuân Mai này phía sau cũng có người, lão Tiêu không điều tra ra được, người này che giấu rất sâu."
Tiểu Lưu tốn mười bao thịt bò khô, từ chỗ Kỷ Phi Dương tìm hiểu được không ít, cậu ta lại đến bên công an tìm hiểu thêm một chút rồi tự mình tổng kết lại, tất cả đều báo cáo cho Kỷ Thu Bạch.
"Chồng Hà Xuân Mai tên là Chu Lập Hành?"
Giọng Kỷ Thu Bạch hơi lạnh, nhiệt độ trong xe lập tức giảm xuống.
Tiểu Lưu rùng mình, gật đầu:
"Không sai, chính là Chu Lập Hành, một kẻ vô dụng!"
Kỷ Thu Bạch sắc mặt lạnh lùng.
Hắn đã nhớ ra rồi, Chu Lập Hành và Hà Xuân Mai chính là hai kẻ cấu kết làm chuyện xấu, hại người phụ nữ kia, cũng hại hắn.
Ngày đó trên núi, hắn vừa chấp hành nhiệm vụ xong bị thương không nhẹ, định đi lên núi dưỡng thương.
Kết quả phát hiện một người đàn ông xấu xí lấm la lấm lét muốn làm hại một cô gái xinh đẹp.
Cô gái xinh đẹp đó vừa nhìn đã biết là bị bỏ t.h.u.ố.c, hắn nếu đã thấy chắc chắn không thể khoanh tay đứng nhìn nên liền ra tay khống chế tên du côn đó.
Nhưng cũng khiến vết thương của hắn càng nặng hơn. Lúc đó hắn yếu đến nỗi ngay cả phụ nữ cũng không đ.á.n.h lại. Dược tính của cô gái xinh đẹp kia lại phát tác, thần trí không rõ ôm c.h.ặ.t hắn đến nỗi hắn không thể thoát ra.
Kết quả chính là như vậy mơ hồ mà chuyện đã xảy ra.
Mặc dù không phải ý muốn của hắn nhưng kết quả là hắn đã làm hại cô gái người ta.
Lúc đó thân phận hắn đặc biệt không thể bại lộ liền nói với cô gái kia sau này sẽ chịu trách nhiệm.
Nhiều lắm là hai năm, hắn nhất định sẽ đón cha mẹ về thành phố, đến lúc đó có thể quang minh chính đại cưới cô gái kia. Nhưng chờ hắn trở lại tìm người thì cô gái kia lại mất tích.
Người trong thôn nói cô ấy nhảy sông, bên công xã cũng không có tư liệu. Nhưng hắn nghe nói hai kẻ hại cô gái kia chính là Hà Xuân Mai và Chu Lập Hành.
Hắn đã điều tra hai mươi mấy năm, lại bởi vì một vụ án bắt cóc mà tìm được chút manh mối.
--
Hết chương 203.
