Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 204: Con Gái Nhà Họ Thẩm, Sinh Ra Là Để Liên Hôn
Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:05
Sau khi về lại quân khu, Kỷ Thu Bạch một mình ngồi thẫn thờ trong văn phòng. Hắn có linh cảm lần này cuối cùng cũng sắp có mhắn mối.
Người phụ nữ đó hẳn là vẫn còn sống, đúng không?
Thẫn thờ vài phút, Kỷ Thu Bạch lấy lại tinh thần gọi điện thoại:
"Tôi Kỷ Thu Bạch đây, có chuyện anh sắp xếp giúp tôi, tôi muốn gặp Hà Xuân Mai!"
Hà Xuân Mai chắc chắn biết tung tích của người phụ nữ kia.
Chuyện này cuối cùng cũng phải kết thúc.
Trong lòng Kỷ Thu Bạch nhẹ nhõm hẳn. Hắn đã bị chuyện này làm phiền 26 năm chưa bao giờ được yên ổn.
Kết thúc sớm ngày nào thì yên lòng sớm ngày đó.
Lúc này, Thẩm Kiều Kiều và Tiểu Nguyệt Nguyệt đang cùng Thẩm Anh Nam ăn cơm, còn có quản gia.
Một bàn đầy thịt đầu heo, một đĩa cua lớn, thịt bò xào tương, gà luộc, canh xương dê hầm và các món rau củ theo mùa.
Người lớn uống rượu trẻ con dùng bữa, ai nấy đều ăn uống rất vui vẻ.
"Kiều Kiều, anh cả có nhắc đến cháu, ông ấy mời cháu sang Hồng Kông ăn Tết, cháu có muốn đi không?"
Thẩm Anh Nam hỏi.
Thật ra không phải hắn chủ động đề cập, gần đây hắn qua lại với cháu gái rất thân mật nên bên ngoài lan truyền những tin đồn vớ vẩn nói hắn b.a.o n.u.ô.i tình nhân trẻ.
Những lời đàm tiếu này còn truyền đến tai vợ hắn ở nước ngoài. Vợ hắn gọi điện thoại mách chị dâu, chị dâu lại nói với anh cả, anh cả liền gọi điện thoại nhắc nhở hắn.
Thật ra không phải không cho hắn nuôi tình nhân, mà là bảo hắn tiết chế một chút đừng để ai cũng biết.
"Chú hai, đàn ông bên ngoài chơi bời là chuyện bình thường, chú muốn tìm tình nhân cũng được nhưng chú phải ổn định hậu phương chứ. Chú hay thật, làm ầm ĩ lên sợ em dâu không biết, chú làm thế ra thể thống gì!"
Thẩm Anh Dương rất bất mãn với em trai, đúng là ngốc nghếch, tìm tình nhân cũng không biết cách tìm.
Ông ta bên ngoài cũng có tình nhân nhưng đều có quy tắc, vợ bé thì vẫn là vợ bé, không thể vượt mặt chính thất. Vợ ông ta cũng biết chuyện tình nhân bên ngoài nhưng mắt nhắm mắt mở, chỉ cần không làm ồn đến trước mặt bà ấy là được.
Hơn nữa ông ta sáng sớm đã cam đoan với vợ, tuyệt đối sẽ không tạo ra con riêng. Tình nhân thì nuôi vài người chơi bời là được, sinh con thì không cần thiết làm mất hòa khí trong nhà, ông ta ở công ty cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Thẩm Anh Dương kể lại kinh nghiệm thành công của mình cho em trai nghe, khiến Thẩm Anh Nam ghê tởm vô cùng.
Ông rất không vừa mắt với lối sống cá nhân hỗn loạn của anh cả.
Ngày xưa cưới vợ lẽ là hợp pháp nhưng cha hắn còn chưa cưới, đến đời anh cả này, lại công khai nuôi tình nhân.
Nếu cha họ mà biết, chắc chắn sẽ bật nắp quan tài mà nhảy ra dạy dỗ anh cả.
Giải thích với anh cả nửa ngày nhưng Thẩm Anh Dương không tin, còn cười ông dám làm không dám nhận.
Thẩm Anh Nam tức điên, liền nói ra thân phận của Thẩm Kiều Kiều, Thẩm Anh Dương lúc này mới tin.
"Năm nay chắc chắn không được rồi, cháu đã hứa với ông nội Tiểu Nguyệt Nguyệt là năm nay sẽ về khu quân đội ăn Tết."
Thẩm Kiều Kiều khéo léo từ chối.
Cô không có chút hứng thú nào với việc gặp Thẩm Anh Dương.
Bên Hồng Kông cô chắc chắn sẽ đi nhưng không phải bây giờ.
Chờ sau Tết cô sẽ đi, cô muốn qua đó làm một phi vụ lớn.
Năm 1998 Hồng Kông có một cuộc chiến tài chính cực kỳ khốc liệt, cô vừa đúng lúc đã nghiên cứu kỹ có thể kiếm một khoản lớn từ đó.
Cô cũng không tham lam, kiếm vài trăm triệu là sẽ dừng tay, số tiền đó đều sẽ đầu tư mua tòa nhà và cửa hàng ở Hồng Kông.
Làm sao có thể bỏ lỡ Hồng Kông khi mua bất động sản chứ!
Còn về Thẩm Anh Dương, tạm thời cô không muốn gặp sau này rồi tính.
Thẩm Anh Nam cũng không bất ngờ.
Cháu gái hắn cũng không muốn nhận họ hàng, cũng không hề động lòng với tài sản của nhà họ Thẩm. Ai bảo cháu gái tự mình có năng lực cơ chứ.
Dựa vào bản thân cũng có thể sống rất tốt, căn bản không cần phải dựa vào nhà họ Thẩm.
"Vậy được, Kiều Kiều, cái này cho cháu!"
Thẩm Anh Nam vào thư phòng lấy một cuốn sổ đỏ ra, đặt trước mặt Thẩm Kiều Kiều.
Đó là một căn biệt thự ở khu Long Nguyên, chủ sở hữu là Thẩm Kiều Kiều.
"Cháu không cần!"
Thẩm Kiều Kiều không muốn. Cô có thể hợp tác dự án với Thẩm Anh Nam nhưng sẽ không nhận bất cứ thứ gì.
"Cứ nhận lấy đi, đây là phần trăm của cháu. Nhờ những ý tưởng vàng của cháu mà khu Long Nguyên mới bán chạy như vậy, cậu đã kiếm không ít. Căn biệt thự này là thưởng cho cháu."
Thẩm Anh Nam cười híp mắt.
Giai đoạn một của biệt thự đã bán hết sạch, trừ 30 căn ông giữ lại để làm ngoại giao.
Hiện tại các căn hộ ở khu Long Nguyên đã được thổi giá lên ba vạn một mét vuông, còn có người tranh nhau mua. Rất nhiều người đang nhăm nhe 30 căn trong tay ông.
Giai đoạn hai ông chỉ tung ra một phần ba nhưng tất cả đều đã được đặt trước.
Khu căn hộ bán chạy nhất Thượng Hải hiện tại chính là khu Long Nguyên của ông, kiếm lời quá nhiều, tài chính cho giai đoạn hai cũng đủ rồi, tất cả đều nhờ những ý kiến hay của cháu gái.
Thẩm Kiều Kiều cuối cùng vẫn nhận lấy căn nhà. Nếu là tiền hoa hồng vậy thì nhận lấy một cách yên tâm thoải mái.
"Cháu không cần lo về việc trang trí, tự cháu thiết kế phần còn lại cậu sẽ tìm người làm."
Thẩm Anh Nam cười nói.
Hắn có cả một đội ngũ nhân viên nên trang trí chỉ là chuyện nhỏ.
"Vâng, cháu cảm ơn cậu."
Thẩm Kiều Kiều cũng không khách sáo.
Trang trí tốn thời gian và công sức, cô thật sự không muốn làm. Dù sao cũng đã nhận một căn hộ rồi nhận thêm việc trang trí cũng chẳng sao.
"Khách sáo gì với cậu chứ, nào, cạn ly!"
Thẩm Anh Nam giơ ly lên cụng. Ông đã ở Đông Bắc mấy năm, nói chuyện thỉnh thoảng sẽ xen vào vài câu giọng Đông Bắc.
Quản gia thong thả ung dung uống rượu, ông không thích cụng ly, thích tự mình chậm rãi uống nên không tham gia vào cuộc rượu của hai cậu cháu này.
Rượu đủ cơm no, Thẩm Kiều Kiều cáo từ.
Mang theo sổ đỏ và Tiểu Nguyệt Nguyệt cô trở về nhà.
Sau khi hai người họ đi rồi, Thẩm Anh Nam gọi điện thoại cho anh cả:
"Kiều Kiều năm nay muốn về nhà họ Tiêu ăn Tết, sang năm rồi tính."
"Nhà họ Tiêu nào?"
Thẩm Anh Dương không mấy vui vẻ.
Ông ta còn đang định giới thiệu đối tượng cho cháu gái.
Gia tộc Trịnh ở Hồng Kông, tài sản ít nhất cũng nằm trong top 5 Hồng Kông.
Đại thiếu gia nhà họ Trịnh trẻ trung khỏe mạnh, là người thừa kế của gia tộc Trịnh.
Ông ta có không ít hợp tác với nhà họ Trịnh. Lão nhị nói cháu gái rất giống mẹ hiển nhiên là cực kỳ xinh đẹp.
Thiếu gia cả nhà họ Trịnh này thích mỹ nhân. Người vợ đời trước của hắn ta chính là một mỹ nhân hiếm có nhưng vì tình cảm không hợp nên ly hôn.
Lần trước ông ta đã thử hỏi thiếu gia cả nhà họ Trịnh, hắn ta không ngại nhà gái có con hay không chỉ cần đủ xinh đẹp là được.
Điểm này cháu gái hoàn toàn phù hợp!
Cũng chính là hai cô con gái của ông ta đều đã kết hôn, lại sinh ra không đủ đẹp, nếu không có chuyện tốt như vậy, ông ta còn tiếc không muốn nhường cho cháu gái đâu.
Thẩm Anh Dương là một người có ham muốn kiểm soát cực kỳ mạnh. Những lời ông ta nói ra, người bên dưới nhất định phải chấp hành nếu không ông ta sẽ không vui.
Thẩm Kiều Kiều từ chối đến Hồng Kông, ông ta cảm thấy cháu gái này không được ngoan ngoãn cho lắm. Dù sao cũng lớn lên bên ngoài, rất nhiều quy tắc cũng không hiểu, sau này phải để vợ ông ta tốn công dạy dỗ một chút.
Thân là con gái nhà họ Thẩm, điều quan trọng hàng đầu là phải nghe lời.
"Chính là nhà họ Tiêu đó, Tiêu Cẩm Phong, anh còn nhớ không?"
Thẩm Anh Nam nói.
"Đương nhiên nhớ, chức vụ của ông ta bây giờ thế nào?"
Thẩm Anh Dương hỏi thăm một cách không chút động chạm.
Ông ta đã dần dần quay lại làm ăn ở nội địa không ít, mở rộng thêm một chút mối quan hệ ở nội địa là cần thiết.
"Cũng được, coi như là có công. Đối tượng trước đây của Kiều Kiều chính là con trai út của Tiêu Cẩm Phong."
"Vậy Kiều Kiều tính sao? Cô bé không hòa hợp lại với đối tượng đó à?"
Thẩm Anh Dương nhíu mày, nếu có thể gả vào nhà họ Tiêu thì cũng không tệ.
"Kiều Kiều nói con bé bây giờ chỉ muốn làm sự nghiệp, những chuyện khác không tính đến!"
Thẩm Anh Nam rất ủng hộ cháu gái. Cái tên Tiêu Khắc khốn nạn đó, không cần thiết phải quay lại.
"Vớ vẩn! Con gái không kết hôn thì ra thể thống gì? Chú cũng để con bé làm loạn sao?"
Thẩm Anh Dương vừa nghe đã đau đầu.
Tác dụng quan trọng nhất của con gái nhà họ Thẩm chính là liên hôn.
Cháu gái có tướng mạo tốt như vậy, không liên hôn thì quá lãng phí. Huống hồ một người phụ nữ làm sự nghiệp gì chứ có thể làm ra trò trống gì?
Thật là làm bừa bãi!
--
Hết chương 204.
