Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 210: Lại Mất Một Nhúm Tóc
Cập nhật lúc: 04/04/2026 09:07
“Phụt”
Tề Hạnh Nhi lúc này thật sự không nhịn được, toàn bộ số canh vừa uống vào đã phun hết ra khăn giấy, may mắn cô ta hành động nhanh kịp thời lấy khăn giấy che lại, nếu không cả bàn thức ăn đã bị cô ta hủy hoại rồi.
Cô ta bây giờ thật sự muốn nằm sát đất quỳ lạy Thẩm Kiều Kiều.
Dám nói những lời bất kính lớn như vậy với cậu cả.
Thật là ngầu!
Đầu dây bên kia Thẩm Anh Dương sắp tức ra viêm màng não, hắn ta trong nhà lẫn công ty đều nói một là một không ai dám chống đố, vậy mà cô cháu gái này lại câu nào cũng chống đối còn toàn chọc vào chỗ hiểm của hắn ta.
Quả nhiên là lớn lên bên ngoài không hề có chút quy củ nào.
Cũng may lớn lên không tệ nếu không hắn ta cũng không muốn nhận.
“Kiều Kiều, cháu nói chuyện kiểu gì vậy, ta là cậu của cháu còn có biết chút quy củ nào không?”
Thẩm Anh Dương quở mắng.
“Cháu không hiểu quy củ, ai bảo cháu không cha không mẹ lớn lên nhờ gió thổi đâu. Thẩm tiên sinh, loại người không quy củ như cháu trèo cao không nổi nhà họ Thẩm, về sau chúng ta đừng liên lạc kẻo làm mất mặt Thẩm tiên sinh!”
Thẩm Kiều Kiều không gọi cậu cả nữa mà trực tiếp cúp điện thoại.
Căn bản không cho Thẩm Anh Dương cơ hội nói ra chuyện hôn sự, nhưng dù có nói cô cũng sẽ không đồng ý.
Hơn nữa nghe Thẩm Anh Dương nói chuyện nhiều sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của cô.
“Kiều Kiều, là cậu của cô à?”
Tề Hạnh Nhi nhỏ giọng hỏi.
Cảm giác như là kẻ thù vậy.
“Ừm, cậu cả tiện nghi, còn chưa nhận sau này cũng sẽ không nhận.”
Thẩm Kiều Kiều cười lạnh một tiếng, đối với cô không có chút ân nuôi dưỡng nào vậy mà lại muốn lợi dụng cô để kiếm lợi, nghĩ cũng hay thật.
Qua năm sau đi Hương Cảng, cô cũng không cần thiết phải đến nhà Thẩm Anh Dương.
Tề Hạnh Nhi thấy cô không hứng thú liền chuyển đề tài, hai người ăn xong bữa tối, Thẩm Kiều Kiều đưa cô về khách sạn còn mình thì về nhà.
Về Thẩm Anh Dương, cô đã sớm quên béng rồi.
Nhưng Thẩm Anh Dương lại tức giận đến mức gọi điện thoại cho em trai liên tục mười cuộc, mỗi lần gọi đến đều nói Thẩm Anh Nam đang họp, lửa giận của hắn ta càng bùng lên.
Mãi đến khi Thẩm Anh Nam họp xong, nghe thư ký nói anh cả đã gọi mười cuộc điện thoại liên tiếp, còn tưởng công ty bên Hương Cảng sắp phá sản bèn vội vàng gọi lại.
“Mày bây giờ càng ngày càng làm cao, họp hành còn bí mật hơn cả Tổng thống, điện thoại cũng không thể nghe, về sau tao tìm mày có phải còn phải đặt lịch hẹn trước không?”
Thẩm Anh Dương mở miệng là mắng, dồn nén một bụng lửa giận.
“Anh cả lại sao vậy? Em họp hành từ trước đến nay không nghe điện thoại, anh không phải cũng vậy sao?”
Thẩm Anh Nam bị mắng đến không hiểu ra sao, trong lòng cũng rất bực.
Thẩm Anh Dương bị chặn họng đến không nói nên lời cũng nhớ ra, quy tắc này thật sự là do hắn ta đặt ra.
Micro im lặng một lúc.
“Vừa nãy tao gọi điện thoại cho Kiều Kiều, con bé này quá vô lễ không biết lớn nhỏ, bất kính với trưởng bối vô pháp vô thiên…”
Thẩm Anh Dương nói một hồi dài, lửa giận cũng vơi đi chút ít.
“Kiều Kiều khá tốt, đối với em rất tôn kính, anh cả đã nói gì với Kiều Kiều?”
Thẩm Anh Nam trong lòng giật thót, lo lắng anh cả làm cháu gái giận, nói chuyện giọng cũng nặng hơn không ít.
“Tao có thể nói gì? Tao cái gì cũng chưa nói, là nó mồm mép tép nhảy, nói cuộc sống lý tưởng nhất của phụ nữ là thăng quan phát tài chồng c.h.ế.t, còn nói chị dâu mày ôm lòng làm Hoàng hậu, tao nên cho bà ấy mũ phượng và ấn ngọc, mày nghe xem nó nói có phải tiếng người không? Nếu nó là con gái tao thì tao sớm đã mời gia pháp!”
Lửa giận vốn đã vơi đi chút của Thẩm Anh Dương lại bị em trai chọc cho bùng lên.
“Phụt”
Thẩm Anh Nam không nhịn được cười phun, Kiều Kiều thật biết nói, một lời trúng đích.
“Kiều Kiều đâu có nói sai, chị dâu lo lắng nhiều hơn Hoàng hậu, những người phụ nữ bên ngoài của anh ai không phải do chị dâu dọn dẹp, những phi tần trong hoàng cung còn ngày ngày đến thỉnh an Hoàng hậu, bề ngoài ít nhất cũng cung kính nhưng những người phụ nữ của anh thì ai nấy đều kiêu ngạo hết!”
Thẩm Anh Nam cũng lười giữ thể diện cho anh cả, trước đây anh cả cặp với một hoa hậu cảng, cưng chiều đến như tim gan vậy, cô hoa hậu này còn tưởng có thể đuổi được chính thất xoay người làm Thẩm phu nhân.
Thậm chí còn gọi điện thoại đến chỗ chị dâu nói chị dâu đã tàn hoa ít bướm nên tự biết điều, mau ch.óng tự mình rời đi nhường chỗ khiến chị dâu tức giận đến suýt lên cơn đau tim.
Người chị dâu hiền lành dịu dàng từ trước đến nay lần đó đã cãi nhau một trận lớn với anh cả, còn buông lời tàn nhẫn, sau đó anh cả mới thu liễm chút nhưng cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.
“Mày… Mày theo Thẩm Kiều Kiều, cũng học được cái thói không quy củ!”
Thẩm Anh Dương nổi trận lôi đình nhưng lại thiếu tự tin, chỉ có thể mắng to hơn muốn thể hiện khí thế của mình.
“Tí nữa em còn có cuộc gặp khách hàng, anh cả không có việc gì thì em cúp máy đây.”
Thẩm Anh Nam trợn trắng mắt, dứt khoát cúp điện thoại.
Ngày nào cũng nói quy củ nhưng chính mình mới là người không quy củ nhất.
--
Thẩm Kiều Kiều căn bản không để Thẩm Anh Dương trong lòng, cô đi đăng ký công ty điện ảnh và ký hợp đồng đầu tư với Tăng Phong, trước tiên chuyển 2000 vạn đến đoàn phim, 2000 vạn còn lại sẽ chuyển làm hai lần.
Nói cách khác, bộ phim này gần như là do cô đầu tư toàn bộ, Tăng Phong và đạo diễn cũng đầu tư một ít tiền nhưng không nhiều lắm, nhà đầu tư lớn nhất là Thẩm Kiều Kiều.
Nhưng đầu tư nhiều thì tiền lời chia ra cũng nhiều.
Ngày mùng tám tháng Chạp đến, Thẩm Kiều Kiều chuẩn bị nguyên liệu nấu một nồi cháo mùng tám tháng Chạp đặc sánh chia cho hàng xóm một ít, phần còn lại chuẩn bị mang đi khu Đại viện.
Lần này Tiêu Khắc đi cùng cô.
Tiêu Khắc lái xe, hắn đỗ xe xong đi ra đỡ nồi cháo trong tay Thẩm Kiều Kiều, một nồi rất nặng.
“Anh Thu Bạch!”
Tiêu Khắc vừa đỡ lấy nồi liền gọi một tiếng về phía chiếc xe phía trước.
Xe của Kỷ Thu Bạch cũng vừa đến đang tìm chỗ đỗ xe.
Mặc dù Kỷ Thu Bạch lớn hơn Tiêu Khắc khá nhiều tuổi nhưng hai ông cụ trong nhà xưng huynh gọi đệ, thế hệ con cháu tự nhiên cũng phải xưng huynh gọi đệ, tuy nhiên Tiêu Khắc từ nhỏ đã sợ Kỷ Thu Bạch.
Nếu hắn là tiểu ma vương của khu Đại viện thì Kỷ Thu Bạch chính là Diêm Vương mặt lạnh, không ai không sợ.
Xe đỗ xong, Kỷ Thu Bạch và Tiểu Lưu đi xuống.
“Về rồi à?”
Kỷ Thu Bạch nhìn Thẩm Kiều Kiều một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.
Lại liếc nhìn Tiêu Khắc ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.
“Vâng, về ăn Tết Đoan Ngọ, anh Thu Bạch lát nữa em mang cháo Đoan Ngọ qua cho anh nhé, cháo Đoan Ngọ của Kiều Kiều nấu thơm lắm.”
Tiêu Khắc đứng thẳng tắp cung kính.
Thẩm Kiều Kiều đứng yên lặng không chen vào nói.
Cô và Kỷ Thu Bạch không thân, không có gì để nói.
Nhưng không hiểu sao cô lại có một cảm giác rất đặc biệt với Kỷ Thu Bạch, không thể diễn tả được dù sao cũng không phải ác cảm.
“Ngửi thơm thật, hôm nay tôi có lộc ăn rồi.”
Tiểu Lưu cười hì hì nói.
Kỷ Thu Bạch lại nhìn Thẩm Kiều Kiều một cái hơi gật đầu, giọng nói cũng không lạnh lùng như thường lệ,
“Ngoài trời gió lớn, đi nhanh chút đi!”
“Lát nữa sẽ mang cháo qua!”
Tiêu Khắc cũng lo cháo nguội, bước nhanh đi cũng không quên quay đầu lại vẫy tay với Thẩm Kiều Kiều.
Thẩm Kiều Kiều mỉm cười với Kỷ Thu Bạch liền chạy nhanh theo sau.
Kỷ Thu Bạch ra hiệu cho Tiểu Lưu, Tiểu Lưu ngầm hiểu, khi Thẩm Kiều Kiều đi ngang qua cố ý đá ra một cục đá, vừa đúng lúc vướng vào chân Thẩm Kiều Kiều.
“A…”
Thân thể Thẩm Kiều Kiều đổ về phía trước không thể giữ thăng bằng được.
Tiểu Lưu nhanh ch.óng giữ cô lại, nhưng tay vô tình nắm lấy tóc cô giật mạnh một cái, da đầu đau nhói.
“Không sao chứ?”
Tiểu Lưu lặng lẽ giấu một nhúm tóc nhỏ vào túi quần rồi nhanh ch.óng đỡ Thẩm Kiều Kiều dậy, quan tâm hỏi.
“Cảm ơn anh, không sao.”
Thẩm Kiều Kiều vẫn còn hoảng sợ đưa tay ấn vào da đầu, cô cũng không nghĩ nhiều, vừa nãy sự việc xảy ra đột ngột, Tiểu Lưu có thể tóm được cô phản ứng rất nhanh.
Nắm nhầm chỗ cũng rất bình thường, chỉ là da đầu này thật sự rất đau.
--
Hết chương 210.
