Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 211: Chưa Từng Làm Cha, Càng Chưa Từng Làm Ông Ngoại, Hoảng Quá!
Cập nhật lúc: 05/04/2026 03:02
“Kiều Kiều, không bị ngã chỗ nào chứ?”
Tiêu Khắc kinh hãi chạy ngược lại.
“Không sao đâu, đi thôi!”
Thẩm Kiều Kiều lại cảm ơn Tiểu Lưu rồi cười với Kỷ Thu Bạch sau đó liền rời đi.
Đợi họ đi xa, Tiểu Lưu từ túi quần móc ra một nhúm tóc nhỏ, khoe công nói:
“Chú, cháu lấy được rồi!”
“Tôi bảo cậu giật một hai sợi, cậu giật nhiều vậy làm gì?”
Kỷ Thu Bạch nghiến răng nghiến lợi muốn bóp c.h.ế.t thằng ngốc này.
Nhiều tóc như vậy, da đầu phải giật đến chảy m.á.u.
“Chú, trong tình huống đó cháu làm sao mà giật chính xác từng sợi được chứ!”
Tiểu Lưu cảm thấy oan ức, trong nháy mắt đó cậu ta còn có thể đếm từng sợi sao?
Chắc chắn là phải giật cả nắm chứ!
Cũng không biết thủ trưởng đột nhiên bị thần kinh gì, bảo cậu ta đi giật tóc đồng chí nữ lại còn là đối tượng của người khác nữa chứ.
Tim Tiểu Lưu đập thình thịch, ánh mắt cảnh giác không ngừng đ.á.n.h giá Kỷ Thu Bạch.
Không thể nào?
Không phải như cậu ta nghĩ chứ?
“Đưa tóc đây!”
Kỷ Thu Bạch chìa tay ra, lát nữa hắn sẽ mang đi bệnh viện giám định.
Tay Tiểu Lưu rụt lại phía sau, lấy hết can đảm khuyên:
“Chú ơi, cháu không thể làm chuyện hồ đồ được, đồng chí Thẩm có đối tượng còn sinh con rồi, đoàn trưởng Ngưu tốt vậy mà sao chú không buông bỏ mà tìm người khác đi, cứ nhất định phải chọn kết quả này sao?”
Tuy đồng chí Thẩm rất đẹp, cậu ta nhìn cũng rung động nhưng người ta đã có chủ rồi!
Chuyện trái pháp luật cũng không thể làm.
Kỷ Thu Bạch đen mặt, giật lấy tóc trừng mắt nhìn:
“Mỗi ngày huấn luyện tăng thêm mười cây số, mấy cái phim tình cảm vớ vẩn không được xem nữa!”
Tiểu Lưu gần đây mê mệt mấy bộ phim tình cảm vớ vẩn, tối nào cũng thức đêm xem làm cho đầu óc không bình thường,
Thằng nhóc này vẫn là quá nhàn nên đầu óc mới có thể nghĩ lung tung, về sau mỗi ngày tăng thêm mười cây số huấn luyện.
“Chú, lời thật thì mất lòng mà!”
Tiểu Lưu bi phẫn kêu to, tăng thêm mười cây số nữa cậu ta sẽ c.h.ế.t mất.
Kỷ Thu Bạch không để ý đến cậu ta, lạnh mặt đi trước.
Hắn đã điều tra được không ít, chỉ cần kết quả giám định sợi tóc này ra là có thể xác định.
Chỉ là hắn còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, chỉ một lần mà thôi sao lại…
Kỷ Thu Bạch lần đầu tiên cảm thấy hoảng hốt, trước đây dù đối mặt với khó khăn lớn đến mấy cũng chưa từng hoảng, giờ hắn thật sự luống cuống.
Dù sao chưa từng làm cha, càng chưa từng làm ông ngoại.
Thẩm Kiều Kiều và Tiêu Khắc trở về khu nhà lớn, liền nghe được một tin tốt lành, Tiêu Cẩm Phong nói.
“Liễu Tĩnh Nhã đã c.h.ế.t!”
Vừa rồi công an gọi điện đến, nói Liễu Tĩnh Nhã rất có thể c.h.ế.t vì ngộ độc thực phẩm, pháp y đang kiểm tra có kết quả sẽ thông báo.
“Ngộ độc thực phẩm? Đồ ăn của Liễu Tĩnh Nhã không phải được chuẩn bị riêng sao?”
Thẩm Kiều Kiều nhíu mày, thật ra cô muốn hỏi hơn bên công an có phải có đồng bọn của Tiêu Kiệm không.
Liễu Tĩnh Nhã bị giam giữ riêng, thức ăn nước uống đều được chuẩn bị riêng sao lại đột nhiên trúng độc?
Hơn nữa bên công an tăng cường thẩm vấn Liễu Tĩnh Nhã còn mời chuyên gia tâm thần hỗ trợ, miệng Liễu Tĩnh Nhã rất nhanh sẽ được cạy ra vậy mà vào thời điểm mấu chốt này lại đột nhiên c.h.ế.t.
Nói không có uẩn khúc, quỷ cũng không tin.
Trong lòng Thẩm Kiều Kiều buồn bã, Tiêu Kiệm quá lão luyện khó đối phó, kéo dài thời gian lâu như vậy cũng chưa bắt được cái đuôi hắn ta, kéo dài nữa rất có thể sẽ kéo sang năm sau.
Cái Tết này cũng không ăn yên tâm được, thật là khốn nạn.
Tâm trạng Tiêu Cẩm Phong cũng không tốt, ông ta trước mặt Tiểu Thẩm đã khen ngợi rằng trong vài ngày có thể bắt được kẻ chủ mưu nhưng đã qua gần nửa tháng, kẻ chủ mưu vẫn chưa bắt được, nhân chứng chủ chốt lại c.h.ế.t mất một người.
C.h.ế.t ngay dưới mí mắt ông ta, cái mặt già này cũng không biết giấu vào đâu.
“Ông già được không vậy? Không được thì để tôi đi điều tra!”
Sắc mặt Tiêu Khắc rất khó coi, hắn cảm thấy ông già đang bao che Tiêu Kiệm cho nên mới chậm chạp không điều tra ra chân tướng, bây giờ ngay cả nhân chứng cũng làm c.h.ế.t mất, lòng tin của hắn đối với ông già đã không còn.
“Lão t.ử không được chẳng lẽ lại là mày? Trong vòng 3 ngày lão t.ử khẳng định điều tra ra!”
Sắc mặt Tiêu Cẩm Phong đỏ bừng lập quân lệnh trạng.
Mẹ kiếp, trong vòng 3 ngày ông ta mà không tóm được thằng khốn nạn kia thì ông ta sẽ theo họ của thằng nhóc thối này!
Tiêu Khắc hừ lạnh một tiếng, rõ ràng bày tỏ sự không tin tưởng của mình, Tiêu Cẩm Phong tức giận đến muốn c.h.ế.t nhưng lại không thể phản bác, càng căm hận kẻ chủ mưu, đừng để ông ta bắt được!
Thẩm Kiều Kiều đứng ra giảng hòa, cô không nghi ngờ Tiêu Cẩm Phong bao che chỉ có thể nói Tiêu Kiệm quá xảo quyệt, cô lại không thể nói thẳng là Tiêu Kiệm làm cần phải để Tiêu Cẩm Phong tự mình điều tra ra.
Cô hâm nóng nồi cháo mùng tám tháng Chạp, múc một bát lớn bưng đến nhà họ Kỷ.
Khoảng thời gian này, Tiểu Nguyệt Nguyệt thường xuyên đến nhà họ Kỷ chơi, chơi muộn thì ở lại nhà họ Kỷ ăn cơm, cô mang chút cháo mùng tám tháng Chạp qua bày tỏ lòng biết ơn.
“Ông Kỷ, bà Lưu, cháo mùng tám tháng Chạp mẹ cháu nấu thơm lắm!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt chạy phía trước, xông vào sân nhà họ Kỷ liền lớn tiếng kêu, cứ như ở nhà mình vậy rất tự nhiên.
“Chạy chậm một chút, cẩn thận ngã!”
Bà Kỷ họ Lưu, tên là Lưu Thải Hồng, đặc biệt thích Tiểu Nguyệt Nguyệt nên nghe thấy tiếng cô bé thì lập tức ra đón cô bé đang chạy như bay đến, thân thiết vuốt ve đầu Tiểu Nguyệt Nguyệt, ánh mắt đặc biệt hiền từ.
“Cháu không ngã đâu, cháu đâu phải Kỷ Phi Dương!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt nhào vào lòng bà Lưu làm nũng, cô bé rất thích bà Lưu, hiện tại trong lòng cô bé thì mẹ là số một, ông nội số hai, bà Lưu số ba, Kỷ Phi Dương số bốn, Chiêu Tài Tiến Bảo số năm, chú Tiêu… ừm, xếp thứ sáu đi.
“Ai ngã? tôi là ngứa m.ô.n.g, lăn vài cái trên đất thôi!”
Kỷ Phi Dương nhảy dựng lên phản bác, cậu bé tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình bị ngã.
“Đúng vậy, làm quần rách toạc lỗ, m.ô.n.g cũng lộ ra rồi kìa!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt vạch trần lời nói dối của thằng nhóc này, ngã một cú dập m.ô.n.g thủng hai lỗ trên quần, ngay cả quần thu bên trong cũng rách làm thằng nhóc này một đường che m.ô.n.g về nhà.
“Cậu… cậu đ.á.n.h rắm, tôi muốn tuyệt giao với cậu một tiếng!”
Kỷ Phi Dương vừa xấu hổ vừa tức giận, cảm thấy Tiểu Nguyệt Nguyệt quá không nể mặt cậu ta, cậu ta dù sao cũng là nam nhi chín tuổi ra ngoài cũng cần thể diện.
Nhất định phải tuyệt giao một tiếng, nam nhi đại trượng phu, một lời nói ra như đinh đóng cột!
“Vậy thì cậu đừng ăn cháo mùng tám tháng Chạp mẹ tôi nấu!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt mở nắp ra, một mùi hương quyến rũ lan tỏa xộc thẳng vào mũi thằng nhóc mập, nước miếng cậu bé liền ứa ra.
Thằng nhóc mập nuốt nước miếng ừng ực, cố sức quay đầu đi nhưng mắt vẫn không ngừng liếc nhìn qua, nước miếng chảy ra càng nhiều.
Má ơi, cháo mùng tám tháng Chạp của dì Thẩm thơm quá, cậu bé sắp không chịu nổi rồi!
Mấy người lớn đều cười khúc khích nhìn hai đứa trẻ đùa giỡn, không quản chúng.
Không lâu sau, liền nghe thấy giọng nói yếu ớt của thằng nhóc mập:
“Vậy tuyệt giao năm phút thôi, hết giờ rồi chúng ta lại là bạn tốt.”
“Được thôi!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt rất hào phóng đồng ý, dù sao cô bé chỉ là chọc ghẹo thằng nhóc mập này thôi.
“Chị Nguyệt Nguyệt, em muốn một bát lớn, bát to như thế này nè!”
Thằng nhóc mập vui vẻ chạy về lấy ra một cái bát to hơn mặt cậu ta liền bị Kỷ Thu Bạch một cái tát vỗ sang một bên.
“Đổi cái bát nhỏ!”
Giọng Kỷ Thu Bạch nhàn nhạt nhưng nhóc mập không dám phản kháng, rụt cổ ngoan ngoãn đi đổi bát, ở nhà cậu bé không sợ trời không sợ đất chỉ sợ chú út.
Cả nhà cũng chỉ có Kỷ Thu Bạch có thể quản cậu bé, ngay cả ông Kỷ cũng cưng chiều cậu vài phần.
Vì nhóc mập là con của cặp cha mẹ đã lớn tuổi, mẹ cậu hơn bốn mươi tuổi bất ngờ mang thai, vốn định phá bỏ nhưng bác sĩ nói cơ thể mẹ Kỷ Phi Dương phá t.h.a.i quá nguy hiểm, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên lúc này mới giữ lại.
Hơn nữa trong quá trình m.a.n.g t.h.a.i mẹ Kỷ Phi Dương rất nhiều lần suýt sảy thai, cơ bản là nằm viện dưỡng t.h.a.i nhưng nhóc mập vẫn sinh non một tháng.
Vì sinh ra quá gian nan nên cả nhà đều cưng chiều cậu bé, may mắn còn có một Kỷ Thu Bạch có thể chế ngự nếu không tên nhóc này thật sự sẽ vô pháp vô thiên.
Thẩm Kiều Kiều ngồi ở nhà họ Kỷ một lúc, cô cảm thấy hai vợ chồng già nhà họ Kỷ rất thân thiện giống như người lớn trong nhà mình vậy, vốn dĩ chỉ định ngồi một lát rồi cáo từ kết quả vừa trò chuyện đã vượt quá một giờ.
--
Hết chương 211.
