Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 290: Diệt Gọn Ba Tên
Cập nhật lúc: 09/04/2026 02:03
Tên đàn em Giáp và Bính tuy không nói gì nữa nhưng trong lòng ngày càng bất mãn. Rõ ràng có thể cập bờ vậy mà Văn Tứ lại nhất quyết nghe theo mụ đàn bà xấu xí kia, cố thủ ở vùng biển quốc tế này mặc kệ sống c.h.ế.t của anh em.
“Tối nay mày lái thuyền, chúng ta tiền trảm hậu tấu!”
Tên đàn em Bính chạy vào buồng lái, thì thầm với tên đàn em Giáp.
Bọn chúng phải tự cứu mình nếu không chỉ có con đường c.h.ế.t.
Tên đàn em Giáp do dự một lúc rồi gật đầu đồng ý, khởi động thuyền hướng về phía Hương Cảng.
Dương Linh Linh đã ngủ nhưng Văn Tứ thì không. Hắn ta không yên tâm về những kẻ khác, buổi tối hắn ta và Dương Linh Linh phải có một người thức.
Ngay khi con thuyền chuyển động Văn Tứ đã nhận ra. Hắn ta không lên tiếng, lặng lẽ đi đến buồng lái, quả nhiên là tên đàn em Bính và Giáp đang giở trò.
Hơn nữa, bọn chúng còn đang nói chuyện với nhau.
“Bây giờ Tứ ca chỉ nghe lời mụ đàn bà xấu xí kia, chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của chúng ta. Theo tao thấy không chừng chuyện của thằng Ất cũng là do Tứ ca làm.”
Người nói chính là tên đàn em Bính.
Tên đàn em Giáp đang lái thuyền, bán tín bán nghi vẫn còn bênh vực cho đại ca:
“Chắc không phải đâu, Tứ ca rất nghĩa khí, ngày thường có chuyện gì tốt đều nghĩ đến anh em mình.”
“Đó là trước kia thôi. Bây giờ trong lòng Tứ ca chỉ có mụ đàn bà xấu xí đó. Chúng ta đã đề nghị về lại Hương Cảng bao nhiêu lần, Tứ ca có đồng ý đâu. Mụ ta đắc tội với Thẩm Anh Dương về Hương Cảng chỉ có c.h.ế.t. Hừ, Tứ ca vì mụ ta nên mới mặc kệ sống c.h.ế.t của chúng ta. Mày lái nhanh lên, rạng sáng là chúng ta có thể về đến Hương Cảng rồi. Dù sao chúng ta cũng không phải chủ mưu, chắc không bị tù mấy năm đâu!”
Tên đàn em Bính cười lạnh một tiếng, giọng điệu không còn chút cung kính nào đối với Văn Tứ.
Nấp ngoài cửa nghe lén, khuôn mặt Văn Tứ chìm trong ánh đèn u tối âm u khó tả, đôi mắt ánh lên sát khí lạnh thấu xương.
Văn Tứ lặng lẽ giơ d.a.o lên. Hắn ta quyết định ra tay trước, g.i.ế.c c.h.ế.t hai kẻ phản bội này.
…
Vài phút sau, Văn Tứ từ buồng lái bước ra trên người dính không ít m.á.u.
Hắn kéo lê xác hai tên đàn em thờ ơ đi ra boong tàu. “Tõm, tõm” hai tiếng, hai cái xác bị ném xuống biển. Một con sóng lớn ập tới cuốn phăng những cái xác mất dạng.
Văn Tứ múc một thùng nước biển, rửa sạch vết m.á.u trên người và dọn dẹp buồng lái. Hắn ta không thích ngửi mùi m.á.u tanh.
Không còn tên đàn em Giáp lái thuyền, Văn Tứ dứt khoát cho thuyền dừng lại. Hắn ta cần bàn bạc với Dương Linh Linh về kế hoạch tiếp theo.
Còn về tên đàn em Ất đã tàn phế, đã đ.â.m lao thì phải theo lao, hắn ta cũng ném xuống biển cho cá ăn.
Như vậy vừa hay tiết kiệm được nước ngọt, hắn và Dương Linh Linh có thể trốn trên biển thêm vài ngày nữa. Hắn ta không tin đám cảnh sát biển có thể canh chừng mãi được.
Nửa giờ sau Văn Tứ và Dương Linh Linh cùng nhau khiêng tên đàn em Ất ra boong tàu.
Tên đàn em Ất tuy đang sốt cao nhưng vẫn còn tỉnh táo. Hắn biết chuyện gì sắp xảy ra, mặt mày lộ rõ vẻ sợ hãi, miệng ú ớ kêu la cầu xin hai người tha mạng. Nhưng hắn đang cầu xin hai con rắn độc không có trái tim.
“Tõm!”
Tên đàn em Ất bị ném xuống biển cả mênh m.ô.n.g, chỉ làm b.ắ.n lên vài bọt nước nhỏ, ngay sau đó một con sóng lớn ập đến cuốn phăng cái xác đi.
Văn Tứ phủi tay nói với Dương Linh Linh:
“Bây giờ tiết kiệm nước ngọt thì đủ cho chúng ta dùng mười ngày. Mười ngày sau chúng ta về lại Hương Cảng, đến một làng chài ở tạm vài hôm đợi tình hình bớt căng rồi sẽ đi Việt Nam.”
“Được.”
Dương Linh Linh gật đầu đồng ý.
Đây là cách tốt nhất lúc này.
May mắn là vẫn còn có Văn Tứ giúp cô ta.
Hai người đứng trên boong tàu lặng lẽ nhìn ra mặt biển vô tận, không ai nói một lời cũng không biết đối phương đang nghĩ gì trong lòng.
Họ càng không biết rằng trong một góc khuất trên thuyền, có một đôi mắt đang dõi theo họ.
Đó chính là Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Cô bé vẫn luôn ở trên thuyền. Con thuyền này nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ, cô bé lại là trẻ con, tìm một chỗ để trốn không hề khó.
Thực ra trên thuyền có xuồng cứu sinh nhưng Tiểu Nguyệt Nguyệt không muốn trốn. Cô bé đã phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, hơn nữa mụ đàn bà xấu xí kia còn đá vào m.ô.n.g Kỷ Phi Dương, đá rất mạnh khiến Kỷ Phi Dương phải bật khóc.
Mặc dù cô bé cũng rất thích đá vào m.ô.n.g Kỷ Phi Dương nhưng người khác thì không được phép.
Ai đá cậu ấy, cô bé sẽ đòi lại công bằng.
Hơn nữa trốn trên thuyền chơi trò trốn tìm với kẻ thù, thật là vui!
Tiểu Nguyệt Nguyệt rất thích trò chơi này, cô bé không muốn đi đâu hết.
Cô bé muốn giống như mèo vờn chuột tiêu diệt bọn chúng từng đứa một!
“Ba đứa rồi!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt giơ ba ngón tay lên, khóe miệng nhếch cười.
Chỉ còn lại mụ đàn bà xấu xí và gã đàn ông gầy như que củi, cô bé sẽ từ từ xử lý bọn chúng.
Văn Tứ và Dương Linh Linh quay người định trở vào khoang thuyền. Tiểu Nguyệt Nguyệt như một bóng ma khom người nhanh ch.óng rời đi.
Khi Văn Tứ và Dương Linh Linh vào trong, Tiểu Nguyệt Nguyệt đã biến mất không dấu vết.
Dương Linh Linh nhìn quanh, cô ta cảm thấy bất an như thể có ai đó đang theo dõi họ.
“Kẻ bí ẩn kia liệu có còn ở trên thuyền không? Chúng ta hãy soát lại toàn bộ con thuyền một lần nữa đi.”
Dương Linh Linh ngày càng thấy bất an. Lần trước dù đã tìm kiếm một lần và không thấy kẻ bí ẩn nhưng cảm giác bị theo dõi không hề biến mất, ngược lại càng lúc càng rõ rệt.
Văn Tứ không phản đối, hắn ta cũng cảm thấy bất an.
Con thuyền không lớn lắm, họ lần lượt tìm kiếm từng ngóc ngách nhưng không phát hiện ra bất cứ điều gì. Họ gần như đã lật tung cả con thuyền lên, nếu có người ẩn nấp chắc chắn không thể thoát được.
“Không có ai. Thuyền chỉ có từng này, không giấu người được.”
Văn Tứ chau mày, hắn ta chỉ thiếu nước cạy cả ván sàn lên. Nếu có người trốn chắc chắn đã tìm ra rồi. Có lẽ là do họ quá căng thẳng tự dọa mình mà thôi.
“Buổi tối chúng ta thay phiên nhau ngủ.”
Dương Linh Linh vẫn không yên tâm, cảm giác đó vẫn còn đó và cô ta tin vào trực giác của mình.
Văn Tứ gật đầu.
Hai người vào phòng nghỉ. Xăng không còn nhiều họ phải tiết kiệm. Mười ngày tới họ sẽ đậu thuyền trên biển sau đó sẽ cập bờ. Lúc đó họ sẽ giả dạng thành một cặp vợ chồng ngư dân đi biển gần đó, chắc là có thể qua mặt được mọi người.
Sau khi họ rời đi từ dưới mặt nước biển cạnh thuyền có một cái đầu nhỏ nhô lên, đó chính là Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Cô bé đã trốn dưới nước. Ông ngoại đã dạy cô bé cách nín thở dưới nước, bây giờ đã có lúc dùng đến.
Tiểu Nguyệt Nguyệt lấy tay quệt mạnh nước trên mặt, nhổ ra ngụm nước biển vừa mặn vừa đắng rồi nhẹ nhàng bơi đến phía sau thuyền như một con cá. Lúc này trời đã tối hẳn trên thuyền chỉ còn một ngọn đèn le lói.
Cô bé khom người lanh lẹn leo lên thuyền mà không gây ra tiếng động nào rồi đi thẳng vào nhà bếp. Bụng đã đói phải kiếm chút gì đó ăn.
Tiểu Nguyệt Nguyệt ung dung vào bếp ăn không ít đồ ăn, uống cũng không ít nước ngọt. Ăn uống no nê xong cô bé xuống khoang dưới nghỉ ngơi. Ngày thường cô bé đều nghỉ ở dưới đó.
Nếu có ai đến gần cô bé có thể nhảy xuống biển bất cứ lúc nào.
Tiểu Nguyệt Nguyệt l.i.ế.m môi, đồ ăn trên thuyền chẳng ngon chút nào.
Cô bé thèm món giò hầm của mẹ, còn có cá kho, gà luộc, vịt quay, bánh nướng…
Cô bé nuốt nước bọt đ.á.n.h ực khẽ thở dài. Đợi khi diệt hết đám người xấu này, về nhà nhất định cô bé phải ăn một bữa no căng.
Hơn nữa lần này cô bé đâu có ra tay g.i.ế.c người, chỉ cắt vài sợi gân thôi mà. Người g.i.ế.c chúng là Văn Tứ và Dương Linh Linh. Mẹ chắc chắn sẽ không mắng cô bé đâu.
Tiểu Nguyệt Nguyệt nhếch môi, hàm răng trắng sáng lên trong bóng tối.
Trước tiên phải ngủ một giấc đã, nửa đêm sẽ dậy dọa mụ đàn bà xấu xí kia.
Tiểu Nguyệt Nguyệt nằm xuống nhưng rồi lại ngồi dậy đốt một nén hương. Cô bé tìm thấy một bó hương trên thuyền. Sau khi đốt cô bé kẹp nén hương vào tay rồi ngủ. Khi hương cháy hết sẽ làm bỏng tay khiến cô bé tỉnh giấc. Cách này vừa đảm bảo được giấc ngủ lại không lo ngủ say quá giấc.
Đây cũng là do ông ngoại dạy cô bé.
--
Hết chương 290.
