Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 291: Bảy Ngày Sau, Một Chấm Đen Nhỏ Trên Ngọn Sóng
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:11
Ông ngoại đã dạy cho cô bé rất nhiều kinh nghiệm sinh tồn thực tế nơi hoang dã và tất cả chúng đều phát huy tác dụng.
Tiểu Nguyệt Nguyệt cảm thấy mình học vẫn chưa đủ, đợi sau khi trở về cô bé nhất định sẽ nhờ ông ngoại dạy thêm nhiều nữa.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ Tiểu Nguyệt Nguyệt nằm xuống ngủ. Chỉ có điều giấc ngủ không mấy thoải mái, quần áo ướt sũng dính vào người rất khó chịu nhưng trong tình thế đặc biệt này khó chịu cũng đành phải chịu đựng.
Tiểu Nguyệt Nguyệt ngủ chập chờn cho đến nửa đêm. Tiếng sóng biển ngày một lớn hòa cùng mùi nước biển vừa mặn vừa tanh chẳng dễ chịu chút nào.
Cô bé lặng lẽ bò dậy, vươn vai ném đi mẩu hương đã cháy hết trên tay rồi nhếch miệng cười rón rén bò lên trên.
Trăng trên biển đêm nay đặc biệt sáng. Tiểu Nguyệt Nguyệt nằm úp sấp trên boong tàu, ngắm trăng một lúc rồi mới chuẩn bị hành động.
Đêm nay phải xử lý mụ đàn bà xấu xí trước.
Văn Tứ đang gác đêm ở bên ngoài. Vốn dĩ đã bàn bạc là hắn ta và Dương Linh Linh sẽ thay phiên nhau, hắn ta canh nửa đêm đầu Dương Linh Linh canh nửa đêm sau. Nhưng đến nửa đêm Dương Linh Linh lại ngủ say như c.h.ế.t, Văn Tứ cũng không nỡ đ.á.n.h thức đành tự mình canh tiếp.
Chỉ là mấy ngày nay hắn ta không được ngủ ngon, sức khỏe cũng chưa hồi phục nên đến nửa đêm về sáng thì bắt đầu ngủ gật.
Khi Tiểu Nguyệt Nguyệt đến gần, cô bé thấy đầu Văn Tứ cứ gật gà gật gù.
Cô bé khẽ nhếch mép lặng lẽ đi đến trước mặt Văn Tứ trên tay đã cầm sẵn một cây kim dài.
Khi ra ngoài, cô bé luôn mang theo hai thứ: lưỡi d.a.o và kim.
Văn Tứ đang mơ, hắn ta mơ thấy em gái mình vẫn còn sống, đang mặc chiếc váy xinh đẹp mà hắn ta đã mua cho, một chiếc váy đính đầy kim sa lấp lánh. Em gái mặc vào trông rất vui xoay vài vòng xinh như một đóa hoa.
Trong mơ em gái hắn ta vui vẻ đi dự tiệc sinh nhật. Đến 11 giờ đêm hắn ta đi đón em về, con bé mặt mày rạng rỡ vui vẻ kể rằng ở bữa tiệc có một bạn nam mời nó khiêu vũ và còn khen nó nhảy đẹp. Văn Tứ cũng vui lây cho em gái, khóe miệng bất giác cong lên.
Hắn ta không muốn tỉnh lại từ giấc mơ này.
Bỗng một cơn đau nhói truyền đến từ trên đầu.
Giấc mơ của Văn Tứ đột ngột vỡ tan. Hắn ta vô cùng hoảng hốt vì em gái đã biến mất thay vào đó là cái xác không còn nguyên vẹn. Hắn ta ôm lấy t.h.i t.h.ể em gái mà gào khóc t.h.ả.m thiết…
Giấc mơ đẹp đã biến thành ác mộng.
Văn Tứ muốn thoát ra khỏi cơn ác mộng nhưng không thể. Hắn ta như bị nhốt trong một căn phòng tối om cùng với em gái mình.
Tiểu Nguyệt Nguyệt phủi tay.
Chiêu này cũng là do ông ngoại dạy.
Trên đỉnh đầu người có một huyệt đạo rất quan trọng, chỉ cần châm vào đó người đó sẽ tạm thời biến thành kẻ ngốc.
Ông ngoại nói, chiêu này chỉ được dùng để đối phó với những kẻ tội ác tày trời.
Gã đàn ông gầy như que củi này chắc chắn là kẻ tội ác tày trời, cô bé đây là đang thay trời hành đạo.
--
Tính đến nay, Tiểu Nguyệt Nguyệt đã bị bắt cóc được năm ngày. Cảnh sát Hương Cảng và đại lục ngày nào cũng ra biển tìm kiếm nhưng không thu được kết quả gì.
Kỷ Thu Bạch thậm chí đã nhờ đến những người bạn trong hải quân, tìm kiếm khắp các vùng biển lân cận Hương Cảng nhưng vẫn không có kết quả.
Kỷ Kiều Kiều và Tiêu Khắc cũng đang tìm kiếm trên biển nhưng vẫn không có tin tức gì. Biển cả quá rộng lớn bốn bề là nước, không ai biết Văn Tứ và Dương Linh Linh đã đi về hướng nào. Chỉ cần lệch đi một chút có thể là đã sai một ly đi một dặm.
“Kiều Kiều, em ăn chút gì đi!”
Tiêu Khắc bưng một bát mì đến, Kỷ Kiều Kiều đã hai ngày nay không ăn chút cơm nào chỉ uống một ít nước.
“Cảm ơn anh!”
Lần này Kỷ Kiều Kiều không từ chối nữa. Thực ra cô không hề thấy đói nhưng cô không thể gục ngã, cô còn phải cứu Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Cố gắng ăn hết nửa bát mì tinh thần Kỷ Kiều Kiều khá hơn một chút.
Tiêu Khắc cũng yên tâm phần nào dù chính hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Tiểu Nguyệt Nguyệt đã mất tích năm ngày sống c.h.ế.t không rõ, hắn và Kỷ Kiều Kiều đều chẳng có tâm trạng nào để ăn uống.
“Đi tiếp nữa là sang hải phận của nước khác, bọn Văn Tứ chắc sẽ không đi xa đến vậy đâu.”
Thuyền trưởng cho thuyền dừng lại không dám đi tiếp. Xâm phạm hải phận nước khác sẽ bị hải cảnh tấn công.
“Qua bên kia xem thử đi, bọn chúng chắc chắn vẫn còn ở vùng biển quốc tế.”
Tiêu Khắc chỉ tay về một hướng khác.
Vùng biển quốc tế rất rộng có lẽ Văn Tứ và Dương Linh Linh đang lẩn trốn ở đó.
Họ cứ tìm kiếm từng chút một sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy.
Trời tối dần trăng trên biển đêm nay đặc biệt sáng, mặt biển tĩnh lặng vô cùng đẹp đẽ.
Nhưng Kỷ Kiều Kiều không có tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp này. Cô đứng trên boong tàu nhìn ra mặt biển mênh m.ô.n.g xa xăm trong lòng là nỗi đau vô tận.
Tiểu Nguyệt Nguyệt rốt cuộc đang thế nào rồi?
“Nguyệt Nguyệt chắc chắn không sao đâu. Ba em đã dạy con bé rất nhiều kỹ năng, nó nhất định có thể trốn thoát được. Nói không chừng con bé đang ở ngay phía trước đợi chúng ta đến cứu!”
Kỷ Kiều Kiều nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, không cần quay đầu lại cũng biết là Tiêu Khắc. Cô tự nói với chính mình.
“Đúng vậy, Nguyệt Nguyệt lợi hại như thế, con bé chắc chắn sẽ không sao!”
Tiêu Khắc nói một cách dứt khoát, hắn đang cố gắng thuyết phục chính mình nếu không anh sợ mình sẽ gục ngã.
Khó khăn lắm mới tìm được con gái còn chưa kịp ở bên con cho trọn vẹn. Tiểu Nguyệt Nguyệt tuyệt đối không thể có chuyện gì được.
Ánh trăng dần di chuyển, mặt biển bắt đầu nổi sóng.
Kỷ Kiều Kiều và Tiêu Khắc lại một đêm không ngủ. Họ ngồi trên boong tàu ngắm trăng cho đến hừng đông.
Ngày thứ sáu.
Vẫn không có tin tức gì.
Ngày thứ bảy.
Thuyền trưởng nói dù có tìm thấy hay không cũng phải cập bờ để tiếp tế.
Họ vẫn đang tìm kiếm trên vùng biển quốc tế ngày càng xa Hương Cảng. Thời gian trôi qua từng giây trời lại sắp tối.
Mọi người đều nghĩ rằng hôm nay lại là một ngày công dã tràng ai nấy đều thở dài. Thực ra những người khác đều không dám nói ra rằng Tiểu Nguyệt Nguyệt có lẽ đã dữ nhiều lành ít.
Một cô bé bị những kẻ bắt cóc hung ác tàn bạo bắt đi mất tích đã bảy ngày. Kẻ bắt cóc không đòi tiền tự nhiên là muốn lấy mạng.
Hơn nữa ở vùng biển quốc tế, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Cái ác của con người ở nơi không có pháp luật như vùng biển quốc tế sẽ bị phóng đại lên vô số lần.
Nhưng Kỷ Kiều Kiều vẫn chưa từ bỏ. Trực giác mách bảo cô rằng Tiểu Nguyệt Nguyệt vẫn còn sống. Ngày mai sau khi quay về tiếp tế cô vẫn sẽ ra biển tìm kiếm. Không tìm thấy Tiểu Nguyệt Nguyệt cô sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Cô cầm lấy ống nhòm nhìn ra xa. Mấy ngày nay cô đều làm như vậy chỉ là mắt đã hoa đi mà vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Nguyệt Nguyệt đâu.
Trong ống kính lướt qua vài con hải âu. Kỷ Kiều Kiều vẫn đứng bất động. Đàn hải âu bay đi rồi lại có vài con khác bay đến.
Biển bắt đầu nổi sóng, hôm nay gió có vẻ lớn sóng cũng ngày một to hơn.
Kỷ Kiều Kiều định đổi hướng quan sát. Cô di chuyển ống nhòm nhìn về một phía khác, nhưng một lát sau sắc mặt cô thay đổi rồi lại quay ống nhòm về hướng cũ.
Trong ống kính vẫn là những con sóng lớn và đàn hải âu nhưng cô đã nhìn thấy một chấm đen nhỏ xíu trên đầu ngọn sóng.
Đúng vậy.
Chỉ là một chấm đen nhỏ nhấp nhô theo những con sóng lớn, nhiều lần suýt bị sóng cuốn chìm.
“Lại gần hướng đó đi, nhanh lên!”
Kỷ Kiều Kiều đột nhiên như phát điên lao vào buồng lái. Cô không nói được kinh độ hay vĩ độ chỉ hét lên bảo thuyền trưởng nhìn vào chấm đen qua kính viễn vọng.
Mặc dù nhìn không rõ nhưng cô mơ hồ thấy đó là một chiếc thuyền nhỏ.
Chắc chắn là Tiểu Nguyệt Nguyệt của cô.
“Là con gái tôi, nó chưa c.h.ế.t nó đã trốn thoát được rồi! Ông lái nhanh lên!”
Kỷ Kiều Kiều kích động la lớn chỉ hận không thể tự mình lái thuyền.
Thuyền trưởng tuy bán tín bán nghi nhưng vẫn lái thuyền về hướng đó. Tuy nhiên ông cho rằng Kỷ Kiều Kiều có lẽ sẽ phải thất vọng sớm thôi. Sóng lớn như vậy một cô bé mới chín tuổi làm sao dám một mình ngồi thuyền trốn thoát?
Hơn nữa còn có năm kẻ bắt cóc, một cô bé thì làm gì có bản lĩnh đó?
--
Hết chương 291.
