Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 297
Cập nhật lúc: 25/01/2026 11:23
An Họa nói: "Nhưng anh Tiêu Chính đã nói rồi, bảo bố cứ ăn Tết xong rồi mới tính chuyện về, chúng con cũng đã thông báo cho Phương Phương và Tiểu Thúy rồi, bảo cả hai gia đình họ đều tới đây."
Tiêu Mãn Thương do dự: "Chuyện này..."
An Họa đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Ngư Nhi.
Tiểu Ngư Nhi lập tức làm nũng: "Ông nội ơi ông nội, cứ ở lại nhà cháu đi, cháu không nỡ xa ông đâu..."
Ai mà chịu đựng nổi cái chiêu này chứ.
Tiêu Mãn Thương nhanh ch.óng bại trận, đồng ý ở lại cho đến sau khi ăn Tết mới về. Tuy nhiên chuyện đi chơi thì ông thực sự không có hứng thú, An Họa cũng không ép buộc thêm.
Tiêu Chính mỗi ngày vẫn đi làm về như thường lệ, vừa về đến nhà là có thể nghe thấy tiếng cười của Tiêu Mãn Thương và Tiểu Ngư Nhi.
Nếu không nói ra thì thực sự không nhìn ra Tiêu Mãn Thương là một bệnh nhân u.n.g t.h.ư, hơn nữa cụ còn lo lắng cho sức khỏe của Tiêu Chính.
"Thiết Trụ à, con phải chú ý nghỉ ngơi, công việc là làm không bao giờ hết đâu, phải biết lười biếng một chút cho phù hợp."
Tiêu Chính cũng không phản đối, mỉm cười gật đầu: "Con biết rồi bố ạ."
Tiểu Ngư Nhi ngơ ngác nhìn Tiêu Mãn Thương: "Ông nội ơi, sao ông lại gọi bố cháu là Thiết Trụ ạ?"
Tiêu Mãn Thương nói: "Bố cháu trước kia tên là Tiêu Thiết Trụ mà, cái tên hiện tại là sau này mới đổi đấy."
Tiểu Ngư Nhi lẩm nhẩm cái tên Thiết Trụ vài lần, sau đó rất hào hứng nói: "Cháu cũng muốn đổi tên, cháu không gọi là Tiêu Lý nữa, cháu muốn gọi là Tiêu Thiết Kiêu (Cái xẻng sắt)."
An Họa cười cậu bé: "Khó nghe quá, còn chẳng hay bằng Thiết Trụ đâu."
Tiểu Ngư Nhi nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy gọi là Thiết Côn (Cái gậy sắt)!"
Tiêu Chính: "Cũng khó nghe."
Tiểu Ngư Nhi lại nghĩ một hồi: "Gọi là Thiết Chùy (Cái b.úa sắt), cháu muốn gọi là Tiêu Thiết Chùy."
Tiêu Chính cười mắng: "Cái thằng trời đ.á.n.h này, Tiêu Thiết Chùy là bác hai của con đấy!"
Tiêu Thiết Chùy cũng cười nhìn Tiểu Ngư Nhi, không hề giận chút nào.
Tiêu Mãn Thương cười hì hì nói: "Cháu không được gọi là Thiết gì đó đâu, nếu không sẽ bị xung với bố cháu đấy."
"Nhưng cháu muốn cùng hàng chữ với bố ạ." Tiểu Ngư Nhi nói lời gây kinh ngạc.
Tiêu Thiết Chùy cười ha hả: "Tiểu Ngư Nhi, cháu có biết hàng chữ là ý nghĩa gì không? Cháu và bố cháu làm sao mà cùng một hàng chữ được."
Tiêu Chính cũng cười mắng con trai.
Bầu không khí vui vẻ đã che lấp đi khía cạnh không may mắn trong cuộc sống.
Tiêu Phương Phương sau khi biết bệnh tình của Tiêu Mãn Thương thì lập tức lên tỉnh.
An Họa dặn cô đừng lộ ra vẻ khác thường trước mặt Tiêu Mãn Thương, cô cố nén nước mắt, sau khi điều chỉnh xong cảm xúc mới bước tới trước mặt Tiêu Mãn Thương.
"Sao các con lại tới đây?" Tiêu Mãn Thương thấy gia đình ba người Tiêu Phương Phương thì rất ngạc nhiên.
Tiểu Bình An nhìn mẹ một cái rồi ngoan ngoãn nói: "Ông ngoại ơi, sắp Tết rồi, cậu ba bảo chúng cháu lên tỉnh ăn Tết ạ."
Cảnh Bưu cũng nói: "Đúng vậy bố ạ, chúng con nghĩ cũng lâu rồi không về thăm bố, nên cứ đến sớm vài ngày."
"Cũng quá sớm rồi, còn hai tháng nữa mới Tết mà." Tiêu Mãn Thương hỏi Cảnh Bưu: "Con không đi làm nữa sao?"
Cảnh Bưu cười nói: "Con đưa Phương Phương và con bé đến trước, ngày mai con về, sắp Tết con lại sang."
Tiêu Mãn Thương vẫn rất vui khi thấy Tiêu Phương Phương và Cảnh Bình An nên nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa.
An Họa đặt đĩa trái cây đã gọt sẵn xuống, mời vợ chồng Cảnh Bưu ăn, sau đó vui mừng nắm tay Tiểu Bình An hỏi: "Nghe nói cháu đã đi làm rồi, có thích nghi không?"
Tiểu Bình An thẹn thùng mỉm cười, gọi một tiếng "mợ ba" rồi đáp: "Thích nghi ạ, nơi cháu làm việc xung quanh đều là người quen nên rất quan tâm cháu."
Tiểu Bình An tốt nghiệp cấp ba không đậu đại học nên đã được Cảnh Bưu sắp xếp vào nhà máy thực phẩm. Cuộc sống của gia đình ba người tuy không giàu sang phú quý nhưng ổn định ôn hòa, chỉ số hạnh phúc rất cao.
Ngược lại, Tiêu Tiểu Thúy thì trông quý phái hơn nhiều.
Tiêu Tiểu Thúy cũng dẫn cả gia đình tới, ba cô con gái cô nào cô nấy đều xinh đẹp, vừa đứng trước mặt Tiêu Mãn Thương là Tiêu Mãn Thương suýt nữa không tin nổi đây là giống của nhà anh cả.
Mỹ Đồng, Mỹ Lệ, Mỹ Viện ngọt ngào gọi "cụ ngoại", Tiêu Mãn Thương không ngừng gật đầu khen tốt.
Trong ba cô bé thì xinh đẹp nhất phải kể đến cô hai Mỹ Lệ, tuy mới mười hai tuổi nhưng đôi lông mày và đôi mắt đó quá đỗi kinh diễm, toàn nhặt những ưu điểm của bố mẹ mà lớn, đúng chuẩn là một mĩ nhân.
Tiêu Thiết Chùy khen ba cô bé Mỹ vài câu, rồi trêu Tiêu Tiểu Thúy: "Tiểu Thúy à, cháu bây giờ là phát đạt rồi, trên người đều mặc cả áo lông chồn rồi cơ đấy."
Tiêu Tiểu Thúy cởi chiếc áo lông chồn đặt sang một bên, lại mở hai túi hành lý to đùng mình mang tới: "Cháu phát đạt rồi nhưng cháu cũng không quên ông nội đâu, nhìn xem, đây là áo lông chồn cháu tặng ông nội này." Nói rồi, cô choàng một chiếc áo lông chồn lên người Tiêu Mãn Thương.
Làm Tiêu Mãn Thương hoảng hốt xua tay liên tục: "Tôi không mặc cái này đâu, tôi không mặc cái này đâu, tôi là một lão nông dân, không mặc được cái thứ này..."
Tiêu Tiểu Thúy nói: "Sao lại không mặc được ạ? Ông nội ơi, nhà chúng ta bây giờ cuộc sống cũng tốt rồi, mặc cái áo lông chồn cũng chẳng sao cả, ông mặc về quê để cho bọn họ đều ngưỡng mộ ông một phen!"
Tiêu Thiết Chùy cũng nói: "Đúng thế bố ạ, đây là tấm lòng hiếu thảo của Tiểu Thúy, bố cứ nhận lấy đi."
"Tôi không lấy đâu, tôi không mặc được." Tiêu Mãn Thương cứ lặp đi lặp lại mấy câu này, ai khuyên cũng không nghe.
Cuối cùng Tiêu Phương Phương bảo mọi người đừng khuyên nữa, Tiêu Mãn Thương lúc trẻ đã trải qua những ngày tháng khổ cực, về già tuy con cái thành đạt nhưng cuộc sống vẫn rất tiết kiệm, cụ đã quen với sự giản dị rồi nên không thay đổi được thói quen đâu.
Tiêu Phương Phương ra hiệu bằng tay với Tiêu Mãn Thương: "Con làm một chiếc áo bông lớn cho bố mặc."
Tiêu Mãn Thương cười rất tươi nhưng vẫn nói: "Thế cũng không cần đâu, chị dâu hai của con năm nay vừa làm cho bố một chiếc mới rồi, cộng thêm mấy chiếc cũ nữa thì mặc sao hết. Bố cũng tầm tuổi này rồi, biết đâu ngày nào đó đã vào quan tài rồi, quần áo làm nhiều cũng là lãng phí."
Tiêu Phương Phương cũng không nói gì nữa, quyết định tự mình làm việc của mình.
Tiêu Tiểu Thúy mang tới không chỉ một chiếc áo lông chồn mà còn tặng cho An Họa và Tiêu Phương Phương mỗi người một chiếc.
An Họa hỏi cô: "Cháu chuyển sang bán áo lông chồn rồi à?"
Tiêu Tiểu Thúy lắc đầu xua tay: "Không phải ạ. Là một đối tác của cháu nợ tiền cháu nên đã lấy mấy chiếc áo lông chồn này để gán nợ, anh ta khởi nghiệp từ việc bán áo lông chồn mà."
Tiêu Phương Phương cũng không muốn lấy, nơi họ ở cũng không lạnh đến mức phải mặc áo lông chồn.
An Họa khuyên cô cứ nhận lấy: "Mang về nhà không mặc thì cất dưới đáy rương, sau này để lại cho Tiểu Bình An."
Tiêu Tiểu Thúy: "Đúng thế. Mấy đứa con gái nhà cháu đứa nào cũng thích ăn diện hết, mỗi đứa một tủ quần áo lớn mà đều nhét đầy ắp luôn. Đặc biệt là cô hai, ở nhà còn lén dùng son môi của cháu nữa cơ."
Tiêu Phương Phương mỉm cười nhận lấy chiếc áo lông chồn.
Gia đình Tiêu Tiểu Thúy đến thăm Tiêu Mãn Thương được hai ngày rồi về, nhưng họ ở gần nên có thể qua bất cứ lúc nào.
Cảnh Bưu cũng trở về huyện Vân, để Tiêu Phương Phương và Tiểu Bình An ở lại đây bầu bạn với Tiêu Mãn Thương.
Điều đáng kinh ngạc là bệnh tình của Tiêu Mãn Thương mãi mà không thấy chuyển biến xấu.
Đến khi Tết đến, cả một đại gia đình coi như đã thực sự tụ họp đông đủ.
Gia đình ba người Tiêu Nãi, Tống Dực và Tư Hiền, Tiêu Chính tuy không có mặt (chỗ này bản gốc viết là Tư Tề/Tiêu Chính tùy ngữ cảnh) nhưng trước đó đã về thăm ông nội rồi.
Cộng thêm gia đình Tiêu Phương Phương và gia đình Tiêu Tiểu Thúy, cùng với Tiêu Thiết Chùy, trong nhà suýt nữa không còn chỗ chứa.
Nhiều người như vậy chắc chắn là không đủ chỗ ngủ, An Họa đã sắp xếp phòng ở nhà khách từ trước.
"Bố ơi, nhìn xem, đây là con gái của Đông Đông, tên là T.ử Hạ." An Họa bế đứa cháu nội sáu tháng tuổi cho Tiêu Mãn Thương xem.
"Đây là chắt nội của tôi sao?" Tiêu Mãn Thương run rẩy bàn tay định bế đứa bé.
Tuy nhiên T.ử Hạ vừa mới lại gần cụ ngoại là lập tức khóc toáng lên, quay đầu tìm mẹ.
"Ngoan nào, đừng khóc nhé, đây là cụ ngoại mà, chúng ta để cụ ngoại bế một cái được không?" Hạ Tùng Quân dỗ dành một lúc lâu T.ử Hạ mới nín khóc, mở to đôi mắt sũng nước nhìn Tiêu Mãn Thương, sau đó phì một cái, từ mũi phun ra một cái bong bóng nước mũi.
Dáng vẻ ngộ nghĩnh làm mọi người đều bật cười.
Tiêu Mãn Thương càng hài lòng hơn nữa, an lòng nhìn Tiêu Chính: "Nhà Thiết Trụ chúng ta đã có thế hệ thứ ba rồi, tôi yên tâm rồi, yên tâm rồi..."
Tiêu Chính cũng cười theo nhưng trong lòng cứ thấy xót xa.
Tiêu Mãn Thương lại lôi bao lì xì ra phát cho con cháu mỗi đứa một cái, Hạ Tùng Quân và Tống Dực thì đặc biệt hơn, một người là con dâu mới về nhà, một người vừa trở thành cháu rể nên đã đưa cho mỗi người hai bao lì xì.
"Vợ của Đông Đông à, lúc các con thành thân bố cũng không đến thăm con được, con đừng để bụng nhé, chân tay bố không thuận tiện..."
Hạ Tùng Quân vội nói: "Ông nội ơi ông đừng nói thế ạ, lẽ ra phải là chúng con về thăm ông mới đúng, xin ông đừng trách chúng con mới phải ạ."
Tiêu Mãn Thương cười ha hả nói: "Không trách không trách, bố biết các con đều bận."
"Lúc các con kết hôn, bố vốn dĩ muốn qua lắm, quần áo mới cũng làm xong cả rồi nhưng đến lúc đi thì bệnh phong thấp lại tái phát, chân đau dữ dội nên không còn cách nào khác." Tiêu Thiết Chùy giúp giải thích thêm.
Tiêu Mãn Thương vì đi lại khó khăn cộng thêm bản thân cụ cũng không thích đi ra ngoài nên bình thường ngay cả huyện lị cũng chẳng muốn đi. Tiêu Chính đã nhiều lần bảo cụ lên tỉnh ở một thời gian nhưng cụ đều không đồng ý.
Thực ra lần này Tiêu Mãn Thương có thể dễ dàng đồng ý lên tỉnh, Tiêu Thiết Chùy cũng thấy khá bất ngờ. Trước đó Tiêu Chính còn nói với anh rằng nếu lần này Tiêu Mãn Thương vẫn không đồng ý ra khỏi nhà thì dù có phải khiêng cũng phải khiêng cụ đi.
Tiêu Chính về nhà vào đúng đêm ba mươi Tết, một bộ quân phục đứng trước mặt Tiêu Mãn Thương, thực hiện một cái chào quân đội chuẩn chỉnh.
"Ông nội ơi, cháu nội của ông về rồi đây ạ."
"Viên Viên à..." Tiêu Mãn Thương vui mừng nắm tay cháu gái, "Hồi nhỏ con đến nhà ông nội chơi nghịch lắm, lúc đó ông nội đã thấy con giống bố con như đúc rồi! Quả nhiên là con đã nối nghiệp bố con rồi nhỉ!"
Tiêu Chính (con) cười nói: "Ông nội ơi, nói chuyện nối nghiệp thì vẫn còn hơi sớm ạ, dù sao cháu cũng chẳng biết khi nào mới ngồi được vào vị trí của bố cháu nữa."
Tiêu Chính (cha) cười mắng: "Mới là con nhóc vắt mũi chưa sạch mà đã bắt đầu dòm ngó vị trí của bố rồi sao?"
Tiêu Chính (con) làm mặt quỷ: "Không được sao ạ? Thủ trưởng?"
Tiểu Ngư Nhi hỏi bố: "Bố ơi, bố ở vị trí gì ạ?"
Tiêu Chính (con) ôm lấy em trai nói: "Vị trí của bố, ừm... chính là vị trí thủ trưởng, rất nhiều người đều phải nghe theo lệnh của bố."
Tiểu Ngư Nhi hỏi: "Rất nhiều người là những người nào ạ?"
"Ơ..."
Tiểu Ngư Nhi chỉ vào An Họa nói: "Mẹ đâu có nghe lời bố đâu, ngược lại là bố phải nghe lời mẹ cơ. Hơn nữa bây giờ ông nội tới rồi, ông nội cũng chẳng cần nghe lời bố."
