Thập Niên Xuyên Thư: Vợ Cả Pháo Hôi Mang Theo Con Theo Quân Rồi - Chương 298
Cập nhật lúc: 25/01/2026 11:23
Tiêu Mãn Thương cười ha hả.
Tiểu Ngư Nhi lại lần lượt đọc tên từng người trong nhà: "Anh cả cũng đâu phải lúc nào cũng nghe lời bố, chị và chị Đoàn Đoàn thỉnh thoảng còn cãi lại bố nữa, em thì càng khỏi phải nói rồi~"
Mọi người đều nín cười nhìn về phía Tiêu Chính.
An Họa trêu ông: "Tính ra thì địa vị của anh trong cái nhà này thực sự không cao nhỉ."
Tiêu Chính bất lực mỉm cười: "Chẳng phải sao..."
"Đó là vì bố yêu chúng con mà, nên mới không hung dữ với chúng con, chúng con cũng không cần phải sợ bố nữa." Tiểu Ngư Nhi lại nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu, lập tức làm Tiêu Chính mỉm cười rạng rỡ.
Tiêu Mãn Thương lại càng ôm lấy đứa cháu nội nhỏ đáng yêu không nỡ buông tay, cứ thơm lấy thơm để, còn trêu cậu bé: "Ông nội không nỡ xa con rồi, hay là theo ông nội về quê đi?"
Tiểu Ngư Nhi đáp lại với chỉ số EQ cực cao: "Tiểu Ngư Nhi cũng không nỡ xa ông nội mà, nhưng Tiểu Ngư Nhi còn phải đi học nên không thể đi quá xa được, đợi khi nào nghỉ hè cháu sẽ về quê tìm ông nội, ông nội phải ngoan nhé, phải uống t.h.u.ố.c bác sĩ kê đúng giờ, Tiểu Ngư Nhi đến lúc đó sẽ kiểm tra đấy ạ."
"Được, được, được..." Tiêu Mãn Thương mãn nguyện mỉm cười, hứa với cháu nội.
An Họa tranh thủ lúc rảnh rỗi vào bếp xem thử, Tư Hiền đi theo sau hỏi thăm bệnh tình của ông nội: "Mẹ ơi, hay là con liên hệ một chuyên gia đến xem cho ông nội nhé?"
An Họa nói: "Chuyên gia nào thì chắc cũng thế thôi, ông nội con đã tầm tuổi này rồi, làm rình rang quá cũng chẳng phải chuyện tốt."
Cũng đúng. Tư Hiền gật đầu.
"Đúng rồi, con và Tống Dực đi du lịch ở đâu thế?"
"Đi Tân Cương ạ, ở đó đẹp lắm, tụi con tổ chức một đám cưới nhỏ ở hồ Sayram, không có váy cưới hay nghi lễ rườm rà, tụi con chỉ nói những lời thề nguyện với nhau thôi, lúc đó xung quanh thực sự rất tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức như có thể nghe thấy tiếng rừng cây và sông băng đang nói chuyện vậy."
"Tiếng rừng cây và sông băng đang nói chuyện sao?"
Tư Hiền gật đầu: "Chúng đang nói rằng, chúc mừng hai con đã trở thành vợ chồng, hy vọng hai con có thể yêu thương nhau không đổi, bách niên giai lão."
An Họa và con gái nhìn nhau rồi cùng cười.
"Thật là tuyệt vời, vậy hai đứa có chụp ảnh không?"
"Con vốn không định chụp nhưng anh Tống Dực cứ nằng nặc đòi chụp để làm kỷ niệm nên có chụp vài tấm, sau này con đưa mẹ xem nhé."
"Được."
"Mợ ba." Tiêu Tiểu Thúy cũng bước vào bếp, tìm việc gì đó để làm, vừa nói chuyện với An Họa: "Mợ ơi, có chuyện này cháu muốn nghe ý kiến của mợ."
"Cháu nói đi."
"Là về con bé Mỹ Lệ nhà cháu, từ nhỏ nó đã không thích học hành, chỉ thích ca hát nhảy múa thôi, nên từ lúc nó năm tuổi cháu đã đưa nó đi học nhảy rồi, nhưng cũng chẳng thể nhảy cả đời được đúng không mợ, kiểu gì thì cũng phải học lấy cái bằng trung cấp để sau này ra ngoài dễ tìm việc chứ..."
Tiêu Tiểu Thúy thở dài một tiếng.
"Nhưng con bé đó ngay cả học cấp hai cũng thấy khó khăn, nhà cháu còn thuê gia sư dạy kèm riêng cho nó mà cũng không cách nào làm cho thành tích của nó tăng lên dù chỉ một chút, học không vào mợ ạ! Mợ ơi, cháu chính là muốn hỏi mợ, nghe nói cũng có học viện múa chuyên biệt, vẫn là đại học, học cái đại học đó có tương lai không mợ?"
"Tương lai mà cháu nói là gì? Có thể giúp con bé tìm được một công việc tốt? Thành đạt hơn người? Học múa mà muốn đi theo con đường chuyên nghiệp là rất khó khăn, những người thành công cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, cụ thể thế nào thì cũng phải xem thiên phú của đứa trẻ nữa, cái này mợ không phải chuyên gia nên không thể đưa ra quá nhiều ý kiến cho cháu được..."
"Tuy nhiên mợ nói thật lòng, dù sao cháu cũng có khả năng kiếm tiền, có thể làm chỗ dựa cho con cái mình, tại sao không để con bé thử sức với con đường mà nó yêu thích? Bất kể con đường đó có vất vả đến đâu nhưng bản thân nó đam mê thì có thể hóa giải được rất nhiều khó khăn."
Tiêu Tiểu Thúy nghe xong thì trầm tư suy nghĩ.
Tư Hiền hỏi: "Chị Tiểu Thúy ơi, Mỹ Lệ học thể loại múa nào ạ?"
Tiêu Tiểu Thúy đáp: "Lúc đầu học múa dân gian gì đó, sau này lại chuyển sang học ba lê."
Tư Hiền: "Bất kể là loại múa nào thì những thứ mang tính nghệ thuật như vậy, giáo viên là rất quan trọng, nếu Mỹ Lệ muốn đi theo con đường này thì chị phải lên kế hoạch thật tốt cho con bé rồi."
Tiêu Tiểu Thúy gật đầu: "Chị biết rồi, để chị cân nhắc thêm..."
Bữa cơm tất niên ngồi thành ba bàn, cũng may là nhà đủ rộng nên có chỗ kê được ba bàn ăn.
Tiêu Mãn Thương ngồi ở vị trí trang trọng nhất, Tiêu Chính và Tiêu Thiết Chùy bầu bạn hai bên, con cháu lần lượt lên chúc rượu Tiêu Mãn Thương, nói những lời tốt đẹp.
Tất nhiên Tiêu Mãn Thương hiện tại không được hút t.h.u.ố.c cũng không được uống rượu, trong ly là nước trà.
Bên ngoài pháo hoa rực rỡ, tivi đang phát chương trình Xuân vãn vui tươi rộn rã, bên cạnh là con cháu quây quần.
Cái Tết này của Tiêu Mãn Thương thực sự rất khó quên.
Sau khi ăn Tết xong, Tiêu Mãn Thương không muốn ở lại thêm chút nào nữa, nhất quyết đòi về.
Cụ kéo Tiêu Chính sang một bên nói: "Thiết Trụ à, bố cả đời này chẳng có tiền đồ gì nhưng bố tốt số, sinh được một đứa con trai tốt như con, bao nhiêu năm nay con tuy không ở bên cạnh bố nhưng phúc bố được hưởng đều là nhờ con cả.
Ở quê nhà, bất kể bố đi đến đâu người ta cũng đều nể trọng bố, bất kể nhà ai có tiệc tùng gì cũng đều mời bố đến ngồi vị trí trang trọng nhất, chuyện này ở chế độ cũ chỉ có những vị hương thân địa chủ mới được đãi ngộ như vậy thôi! Còn có anh hai và chị dâu hai của con chăm sóc bố tốt như vậy chẳng phải cũng là nể mặt con sao..."
Tiêu Thiết Chùy tuy có khá hơn Tiêu Thiết Ngưu một chút nhưng nếu không phải vì muốn lấy lòng Tiêu Chính thì anh cùng lắm cũng chỉ như đa số những người làm con khác ở trong làng, cho ông già một miếng cơm ăn, trong phạm vi khả năng thì đưa ông già đi khám bệnh, chứ làm sao có thể giống như hiện tại, coi Tiêu Mãn Thương như một vị lão thái gia mà chăm sóc chu đáo như vậy chứ.
Điểm này trong lòng Tiêu Mãn Thương hiểu rất rõ.
"Con trai à..." Đôi mắt đục ngầu của Tiêu Mãn Thương rưng rưng nước mắt, "Bố cả đời này sống đến mức này là mãn nguyện rồi."
"Bố?" Tiêu Chính ngơ ngác nhìn Tiêu Mãn Thương.
Tiêu Mãn Thương vỗ vai ông cười nói: "Con cũng đã tầm tuổi này rồi, cháu nội cũng đã có rồi, bố chẳng càm ràm gì con nữa, bố chỉ hy vọng con chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng quá lao lực, đừng để bị bệnh."
...
Tiêu Mãn Thương đi rồi.
Tiêu Chính ngồi đó gục đầu xuống, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Vợ ơi, anh cảm thấy có lẽ bố biết bệnh của mình không hề nhẹ."
An Họa hơi ngạc nhiên hỏi: "Anh có căn cứ gì không?"
Ông lắc đầu: "Cảm giác thôi."
Tiêu Chính đưa tay ra ôm lấy eo vợ, thở dài một hơi thật dài.
Kể từ đó Tiêu Chính càng quan tâm hơn đến tình hình ở quê nhà.
Cũng may là Tiêu Mãn Thương không biết là do tâm thái tốt hay là do t.h.u.ố.c đông y có hiệu quả mà cụ mang theo cơ thể u.n.g t.h.ư đó vậy mà đã vượt qua cột mốc tuổi thọ tám mươi.
Mùa hè hai năm sau, tin Tiêu Mãn Thương lâm trọng bệnh truyền tới.
Do tin tức đến bất ngờ, Tiêu Chính lại vừa mới vào kinh nên không cách nào thông báo cho ông được. An Họa suy nghĩ một chút rồi quyết định thay mặt Tiêu Chính về trước.
An Họa gọi điện cho bộ phận hậu cần yêu cầu xe, đồng thời lôi Tiểu Ngư Nhi đang đi học ở trường về.
Tiểu Ngư Nhi hai năm nay đã cao lớn lên không ít, đôi lông mày rậm mắt to da trắng, áo sơ mi trắng khăn quàng đỏ, chuẩn chỉnh là một cậu học sinh tiểu học.
"Mẹ ơi, gọi con về gấp thế này để làm gì ạ? Trong nhà có chuyện gì xảy ra sao mẹ?"
"Theo mẹ về nhà ông nội."
"Nhưng vẫn chưa nghỉ hè mà mẹ." Tiểu Ngư Nhi nhớ là nghỉ hè năm ngoái mới về nhà ông nội, cháu trai của bác hai còn dẫn cậu lên núi bắt thỏ chơi nữa, sau đó còn nướng thịt ăn giống hệt như mấy vị đại hiệp trong phim võ thuật vậy.
"Tiểu Ngư Nhi à, ông nội bệnh rất nặng, bố lại không có nhà, chúng ta phải về xem trước."
"Ồ..." Tiểu Ngư Nhi lập tức cũng trở nên nghiêm túc, một khuôn mặt giống Tiêu Chính như đúc cố gắng lộ ra vẻ chín chắn, "Mẹ đừng lo, bố không có nhà thì còn có con mà."
An Họa mỉm cười: "Được."
Hai mẹ con ngồi xe gần mười tiếng đồng hồ mới tới được công xã địa phương, lúc này đã là nửa đêm rồi.
Con đường trong làng đã được sửa sang rất bằng phẳng, xe có thể lái trực tiếp đến cửa nhà Tiêu Thiết Chùy.
Cả gia đình Tiêu Thiết Chùy đều chưa ngủ vì ông cụ đang ở trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
"Em dâu..." Tiêu Thiết Chùy nhìn quanh bên cạnh An Họa, "Chú ba không về sao?"
"Không còn cách nào khác, anh ấy vừa mới đi Bắc Kinh..."
Tiêu Thiết Chùy vội nói: "Không sao không sao, em và Tiểu Ngư Nhi vào trước đi, bố cứ nhắc mãi là muốn gặp mọi người đấy."
Nói rồi Tiêu Thiết Chùy lại có chút do dự: "Tiểu Ngư Nhi tuổi còn nhỏ, đến trước mặt bố thì có hợp không?"
Người già qua đời, cảnh tượng đó có thể gây ra ảnh hưởng nhất định đến tâm lý của trẻ nhỏ.
An Họa ngập ngừng nhìn về phía Tiểu Ngư Nhi.
Chưa đợi An Họa lên tiếng, Tiểu Ngư Nhi đã nói: "Bác hai ơi, cháu không sợ đâu ạ, ông nội đối xử tốt với cháu."
Mặc dù thời gian chung sống với ông nội không dài nhưng một người có đối xử chân thành với mình hay không thì Tiểu Ngư Nhi có thể cảm nhận được một cách chính xác. Vì vậy cho dù ông nội sau khi c.h.ế.t có biến thành ma thì cậu cũng chẳng sợ.
Tiêu Mãn Thương nằm trên giường, miệng há ra, hơi thở đã ở trạng thái hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, trước giường vây quanh đầy người, gia đình Tiêu Thiết Ngưu cũng có mặt, còn có gia đình ba người Tiêu Phương Phương.
An Họa nhìn thấy vậy trong lòng hoảng hốt, vội vàng đẩy Tiểu Ngư Nhi lên phía trước.
"Ông nội ơi?" Tiểu Ngư Nhi gọi một tiếng.
Tiêu Mãn Thương như thể nghe thấy tiếng của đứa cháu nội nhỏ, bàn tay khô héo từ từ nhấc lên. Tiểu Ngư Nhi vội vàng nắm lấy nói: "Ông nội ơi cháu là Tiểu Ngư Nhi đây ạ, bố cháu đang ở phía sau, sẽ tới sớm thôi ạ."
Đôi mắt đục ngầu của Tiêu Mãn Thương nhìn Tiểu Ngư Nhi một cách lờ mờ, duy trì được mười mấy giây rồi mí mắt khẽ khép lại.
Tiêu Thiết Chùy dùng ngón tay thăm dò trước mũi Tiêu Mãn Thương, sau đó khép miệng Tiêu Mãn Thương đang hơi há ra lại.
"Bố đi rồi."
Tiêu Thiết Chùy bảo mọi người trong phòng đi ra ngoài hết, anh cùng Tiêu Thiết Ngưu lấy ra bộ quần áo liệm và giày đã chuẩn bị sẵn từ lâu để thay cho Tiêu Mãn Thương.
Bên ngoài, Tiêu nhị tẩu bước tới bên cạnh An Họa mỉm cười nói: "Đi đường vất vả mệt rồi phải không, chị biết em là người sạch sẽ, chị đã đun nước rồi, lát nữa tắm rửa một chút rồi hãy lên giường ngủ."
An Họa khách khí gật đầu: "Làm phiền chị dâu hai rồi."
Không có cảnh tượng khóc lóc t.h.ả.m thiết như tưởng tượng, mỗi người đều đang làm công việc của mình một cách có trật tự, hai đứa cháu nội nhỏ của Tiêu Thiết Chùy còn đang nô đùa ở đó, bị Tiêu nhị tẩu mắng một tiếng mới yên lặng lại.
Dường như đây chỉ là một ngày hết sức bình thường.
Chỉ có Tiêu Phương Phương là đang lặng lẽ rơi nước mắt ở đó, Cảnh Bưu đang an ủi cô bên cạnh.
