Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 20
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04
Mã Hữu Tài đ-á giày lên giường đi ngủ:
“Mấy người phụ nữ ở đại đội ngày nào cũng ngồi dưới gốc cây nói, còn nói tên què cưới vợ đưa 10 tờ Đại đoàn kết làm sính lễ.”
Góa phụ họ Mã tặc lưỡi kinh ngạc, 10 tờ Đại đoàn kết đấy, hèn gì tên què có thể cưới được cô gái xinh đẹp như hoa, nếu con gái bà ta mà được nhắm trúng thì tốt biết mấy.
Ngay sau đó bà ta lại âm thầm vui mừng, đợi bà ta kết hôn với Văn Nhị Sơn thì đòi 5 tờ Đại đoàn kết làm sính lễ là được, bà ta không tham lam như Lương Hảo.
Mã Ái Đệ ngủ cùng phòng với bà nội, vừa mơ màng ngủ thiếp đi đã bị bà nội véo mạnh một cái.
“Tối nay ăn được món ngon gì?”
Mã Ái Đệ mếu máo khai báo, bà cụ Mã thèm đến nuốt nước bọt.
“Hữu Tài thật có tiền đồ, không hổ là cháu đích tôn nhà họ Mã của tôi.”
Văn Nhị Sơn chắp tay sau lưng lầm lũi đi về nhà.
Anh vừa từ sau nhà góa phụ họ Mã đi ra.
Bình thường anh toàn gõ cửa sổ để liên lạc, không dễ bị người ta nhìn thấy.
Anh vốn định nói với cô ta tuần sau đại đội phát lương thực, anh sẽ không gửi khoai lang cho nhà cô ta nữa.
Kết quả nghe được cuộc đối thoại giữa góa phụ họ Mã và con trai, anh làm sao không hiểu mình bị coi là kẻ đại gia bị xỏ mũi.
Anh chịu thiệt không sao, nhưng ai cũng không được tơ tưởng đến túi tiền của anh tư, đó là tiền m-áu của anh tư dùng mạng đổi về.
Văn Nhị Sơn ấm ức về nhà, hiếm khi trong sân thắp đèn dầu, mọi người đều chưa vào phòng ngủ.
Văn Khê mừng rỡ ra mặt, độ cong nơi khóe miệng hoàn toàn không giấu được.
Mã Hữu Tài có giỏi đến đâu thì sao, chẳng phải vẫn không đấu lại Lương Hảo sao.
Bây giờ cậu nhìn Lương Hảo càng nhìn càng thuận mắt, cô có thể khiến Mã Hữu Tài chịu thiệt.
Văn Nhị Sơn gãi gãi sau đầu:
“Các chú sao vẫn chưa ngủ?”
“Anh hai, chúng em muốn nói chuyện với anh.”
Văn Nhị Sơn cười khổ:
“Anh hiểu ý các chú, các chú yên tâm, anh và cô ấy không thành được đâu.”
Văn Tam Hà lập tức hoảng hốt:
“Anh hai, đường đời rộng mở, sao anh lại như bỗng dưng nhìn thấu hồng trần thế, đừng làm bọn em sợ.”
Văn Nhị Sơn duỗi chân đ-á cậu:
“Đi chỗ khác chơi, anh biết hôm nay trên bàn cơm làm mọi người khó chịu, anh không ngờ sẽ là tình hình này.
Vì các chú không thích, anh sẽ không để cô ta vào cửa nhà mình.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm đồng thời lại không khỏi cảm thấy xót xa cho anh hai.
Nếu góa phụ họ Mã tính tình tốt một chút, nói không chừng anh hai sẽ rất hạnh phúc.
Tình hình hiện tại không phải là mọi người không muốn anh hai hạnh phúc, mà là nhân phẩm góa phụ họ Mã có vấn đề, con cái không dạy được, dung túng con trai khinh thường con gái, loại phụ nữ như vậy gả vào thì tình anh em sẽ tan vỡ.
Văn Nghiêm nhớ lại kiếp trước anh hai sống thanh bần, nhưng gia đình hạnh phúc mỹ mãn.
Cậu an ủi:
“Anh hai, sau này anh sẽ gặp được người phụ nữ đáng trân trọng hơn.”
Dù sao cũng qua lại ba năm, Văn Nhị Sơn không buồn là giả.
Để nói là đau đớn xé lòng thì cũng không có cảm giác đó, chỉ là trong lòng trống rỗng, làm việc gì cũng không còn động lực.
Đêm đó hai anh em ngủ chung một giường, Văn Khê ngủ say sưa trên giường anh hai.
“Anh, chúc mừng anh thoát khỏi bể khổ.”
Văn Nhị Sơn giọng trầm đục:
“Đừng nói lời châm chọc nữa, ngủ đi.”
Văn Tam Hà đột nhiên bắt đầu cười, cười đến mức khóe mắt đầy lệ.
“Em nói thật đấy, trước đây không tiện nói với anh, góa phụ họ Mã ban đầu muốn tiếp cận em, cố tình ngã vào lòng em.”
Văn Nhị Sơn lười biếng nhướn mí mắt, ném cho em trai ánh mắt khinh bỉ.
“Sao không bảo sớm?”
Nói không chừng lúc đó cắt đứt sớm, cũng không đến nỗi đau lòng thế này.
“Anh lúc đó đang xuân tâm dạt dào em đâu dám nói?
Hơn nữa em mỗi lần gặp cô ta đều không có sắc mặt tốt, anh còn không nhìn ra sao?”
Nếu nói người trong nhà sợ góa phụ họ Mã gả vào nhất chính là Văn Tam Hà.
Cậu thật sự sợ đối phương nghĩ quẩn lại đến câu dẫn cậu, anh hai thích cô ta như vậy, đến lúc đó cậu nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Văn Nhị Sơn chậm chạp trả lời:
“Ồ, anh còn tưởng là chú ghét anh cứ đói bụng mà mang đồ ăn cho cô ấy.”
“Có lý do đó, gia đình họ lần nào cũng dựa vào anh tiếp tế, cũng không thấy thương anh lấy một lần.
Anh, anh đừng ủ rũ nữa, bọn mình dậy uống r-ượu đi.”
Lương Hảo và Văn Nghiêm đang học dưới ánh đèn dầu.
Văn Nghiêm học rất nhanh, hiện tại có trình độ tốt nghiệp cấp hai.
Điều làm cậu thắc mắc là Lương Hảo rất có thiên phú về các môn tự nhiên, chỉ cần lật sách liếc qua là nhớ hết các công thức.
Cậu thử kiểm tra cô, kết quả cô đều trả lời đúng hết.
Theo lý mà nói cô chưa từng đi học thì sao có thể biết nhiều như vậy?
Cậu không biểu lộ sự nghi ngờ trong lòng ra ngoài.
Điểm yếu chung của hai người là môn Ngữ văn, dù là văn cổ hay cảm thụ thơ ca và văn nghị luận đều khiến cả hai đau đầu, xem ra cậu thật sự phải tranh thủ thời gian viết một lá thư gửi bạn thân nhờ giúp đỡ.
Cửa bị gõ, ngoài sân truyền đến tiếng anh ba.
“Anh tư, anh nhớ chú mua một chai r-ượu, anh hai trong lòng không thoải mái, anh em mình uống một chút.”
Lương Hảo xua tay với cậu:
“Anh đi đi, người bị tổn thương tình cảm để anh ấy say một trận trút bỏ là xong.”
Văn Nghiêm bất đắc dĩ cười:
“Đây là r-ượu trắng anh mua về nấu ăn, anh ba mũi thính quá.”
Kiếp trước cậu không ít lần uống r-ượu, khi bàn công việc các loại r-ượu đắt tiền như nước lã đổ vào bụng, đối tác mới hài lòng ký hợp đồng.
Bệnh u-ng th-ư dạ dày sau này không tách rời được với r-ượu.
Tối nay anh hai thất tình, cậu và anh ba uống cùng anh ấy một chút chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Văn Nhị Sơn thấy r-ượu, chộp lấy chai r-ượu dốc vào miệng.
Văn Nghiêm và anh ba nhìn nhau.
Văn Tam Hà đau lòng thấy rõ, mình sợ là một giọt cũng không chạm được vào.
Anh hai t.h.ả.m thế này, cậu không tranh r-ượu với anh nữa.
Ba anh em ngồi trên ngưỡng cửa, Văn Tam Hà khoác vai em trai.
“Gánh nặng trên vai anh hai nặng lắm, lúc trước bố trước khi tắt thở bắt chúng ta nhất định phải tìm chú về, nhà ta không thể tan, đây là di ngôn của bố.
Chú từ nhỏ chưa gặp mẹ, lại vì anh cả hại chú lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, người mệnh khổ nhất nhà ta chính là chú.
Khó khăn lắm mới đợi được chú về nhà, bất cứ ai ảnh hưởng đến mối quan hệ anh em chúng ta, anh hai là người đứng mũi chịu sào không cho phép người khác phá hoại tình anh em của chúng ta.”
Văn Nghiêm ngước nhìn bầu trời đêm, tâm tư trong lòng rối bời như những ngôi sao phân tán trên trời, cảm giác tội lỗi dâng trào.
“Anh ba, r-ượu còn không?”
Văn Tam Hà cướp chai r-ượu từ tay anh hai, tự mình uống một ngụm trước.
