Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên - Chương 21
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04
“Có, cho chú đây.”
Văn Nghiêm lần này không để ý đến sự sạch sẽ, uống một ngụm lớn vào bụng.
Cậu buông thõng vai, cúi đầu chậm rãi thuật lại:
“Em chưa bao giờ quên quê quán của mình, sau này đơn vị xác minh lý lịch giúp em tra ra công xã của chúng ta.
Lúc đó em có cơ hội viết thư báo bình an cho các anh, nhưng em lòng đầy oán hận, hận các anh coi em là gánh nặng mà bán em đi.”
Sau đó là cậu bị thương xuất ngũ, không chấp nhận được thực tế tàn tật, chọn cách trở về quê cũ.
Một mặt làm cho anh em ruột thịt áy náy, lạnh lùng đứng xem họ chịu khổ cực.
Cậu có khoản tiền xuất ngũ và trợ cấp thương tật không nhỏ, chỉ cần rò rỉ một chút từ kẽ móng tay cũng đủ để cho hai anh em ruột thịt sống tốt hơn.
Cậu đã không nhớ rõ kiếp trước mình đã làm gì ở quê, dù sao thì hai người anh đều không kết hôn.
Sau này chính sách mở cửa cậu ra ngoài làm ăn, từ đó không còn liên lạc với người thân ở quê nữa.
Văn Tam Hà khoác vai em trai:
“Chú nên hận bọn anh, nếu lúc đó anh và anh hai để tâm một chút thì đã không để anh cả mang chú ra ngoài.”
Khi đó cậu và anh hai ngày ngày lên núi xuống sông kiếm cái ăn, anh cả từng học tiểu học nên thường xuyên đi lên thành phố tìm việc làm thuê.
Cậu và anh hai sợ em tư bị nước cuốn trôi nên không bao giờ cho cậu theo ra cửa, không ngờ em tư lại theo anh cả ra cửa.
Văn Nghiêm hiểu rõ, nếu lúc đó cậu không bị anh cả bán đi, bố cũng không bị tức đến nằm liệt giường, cậu đại khái sẽ được nhận làm con nuôi nhà người khác.
Dù sao nhà bốn người con trai sao có thể nuôi nổi hết.
Chỉ có thể nói vận số cậu không may bị người thân bán đi, đứa trẻ con thì làm sao nghĩ được người anh trai thường ngày đối với mình và anh hai ôn hòa lại có thể tàn nhẫn bán mình đi.
Cậu từng chịu khổ, nhưng rất nhanh đã được nhận nuôi đến năm mười ba tuổi nhập ngũ.
Từ đó về sau không còn thiếu ăn thiếu mặc.
Dù huấn luyện gian khổ, chiến trường tàn khốc, nhưng ít nhất không cần lo chuyện ăn uống.
Nhà đất hầu như không có cách âm, Lương Hảo ở trong phòng có thể nghe rõ cuộc đối thoại ngoài sân, không khỏi sinh lòng đồng cảm với Văn Nghiêm.
Bình thường hoàn toàn không nhìn ra cậu trải qua tuổi thơ bi t.h.ả.m như vậy, có lẽ cậu có lẽ sau khi trải qua sinh t.ử trên chiến trường thì đã xem nhẹ mọi thứ, cho nên mới luôn là dáng vẻ vân đạm phong khinh như vậy.
Chương 11 Mã Hữu Tài trúng độc
Hai anh em trò chuyện rất nhiều, Văn Nhị Sơn uống xong r-ượu thì bất tỉnh nhân sự, gã đàn ông vạm vỡ cao lớn t.ửu lượng kém đến mức vô lý.
Trò chuyện đến cuối cùng, Văn Nghiêm như trút được gánh nặng.
“Anh ba, nếu anh hai còn muốn tranh thủ, cứ để anh ấy được như ý nguyện đi.”
Cậu và Lương Hảo sẽ không ở lại nhà mãi, có anh ba đầu óc tỉnh táo trấn giữ, góa phụ họ Mã dù có gả vào cũng không làm nên trò trống gì.
Anh hai những năm này chịu không ít khổ cực, hy sinh hôn nhân để chống đỡ cả nhà, tổng phải để anh ấy được toại nguyện.
Văn Tam Hà sau khi nói chuyện với em trai thì thông suốt.
Anh hai vì cái nhà này mà kéo dài chuyện đại sự cả đời đến ba mươi mấy tuổi chưa kết hôn, khó khăn lắm mới có người mình thích, đối phương dù có tệ hại thế nào bọn họ cũng không có tư cách ngăn cản anh hai theo đuổi hạnh phúc.
“Được, cùng lắm thì anh tránh mặt cô ta là được.”
Văn Nghiêm người mang mùi r-ượu nhạt bước vào phòng.
Lương Hảo gọi cậu đi ngủ:
“Không còn sớm nữa, ngày mai còn phải dậy sớm cùng họ đi thành phố bán thủy sản.”
“Em ngủ trước đi, trên người anh có mùi r-ượu, ra cửa tản mùi đã.”
Lương Hảo đắp chăn mỏng, hai tay đặt trên bụng nằm thẳng tắp chìm vào giấc ngủ.
Ngay khi Văn Nghiêm tưởng cô đã ngủ, Lương Hảo nói:
“Khí trường chúng ta không hợp với góa phụ họ Mã, anh hai thấy hợp là được.”
Anh hai nếu thật lòng thích góa phụ họ Mã, mấy người bọn họ đều trở thành kẻ ác ngăn cản nhân duyên của anh hai.
Đây là kết luận Lương Hảo đúc kết được sau khi nghe toàn bộ quá trình trò chuyện đêm khuya.
Văn Nhị Sơn vì các em trong nhà mà trì hoãn chuyện đại sự cả đời, với điều kiện của anh có khối người tranh nhau bắt anh ở rể.
Dù tối nay xảy ra tranh cãi không vui, nhưng không can thiệp vào lựa chọn của người khác là sự tôn trọng cơ bản nhất.
“Ừm, đợi nhà sửa xong xây tường dày một chút, đến lúc đó cô ta không can thiệp được vào chỗ chúng ta.”
Văn Nghiêm không nhắc đến sau này, thi đỗ đại học chắc chắn phải rời nhà, đến lúc đó chỉ gặp mặt vào dịp lễ tết, anh hai kết hôn với ai cũng được.
Mùi r-ượu trên người tan hết, Văn Nghiêm vừa lên giường nằm xuống, cửa lớn đã bị người ta đ-ập “bình bình” vang dội.
Cánh cửa gỗ vốn không chắc chắn đã sắp sập.
Văn Nghiêm lập tức đứng dậy, Lương Hảo ngái ngủ dụi mắt ngồi dậy.
“Ai đ-ập cửa thế?”
Nửa đêm nửa hôm xảy ra chuyện gì sao?
Hai người giữa cách một cái chăn, Văn Nghiêm cài khuy áo sơ mi.
“Anh ra ngoài xem.”
Ngoài cổng lớn, một nhóm người cầm đuốc, bà cụ Mã ngồi bệt xuống đất khóc lóc ỉ ôi kêu “ông trời”, không biết còn tưởng nhà họ Văn làm chuyện gì táng tận lương tâm với nhà bà ta.
Người xã đại đội không ai dám lên đỡ bà ta.
Văn Nghiêm kéo cửa lớn, Văn Tam Hà và Văn Khê đều dậy rồi, Văn Nhị Sơn say mèm nằm trên giường không biết gì, không ai đ-ánh thức anh.
Bà cụ Mã bò dậy liền muốn ra tay với Văn Nghiêm, vội vàng bị Văn Đa Bảo ngăn lại.
“Mọi người bình tĩnh, bọn tôi qua đây hỏi chuyện, đừng ra tay.”
Văn Nghiêm nhìn về phía Quách Thụy, Quách Thụy nhanh miệng giải thích:
“Con trai góa phụ họ Mã nửa đêm đột nhiên nôn mửa tiêu chảy, đại đội đang mắc xe bò chuẩn bị đưa cậu ta đi thành phố, bà cụ Mã nói chú hạ độc nhà họ.”
Văn Nghiêm cảm thấy vô lý:
“Tôi với một đứa trẻ không oán không thù hạ độc nó làm gì?
Hơn nữa một bàn cơm tất cả chúng tôi đều ăn qua, bây giờ đều đứng đây bình an vô sự.”
Bà cụ Mã chỉ vào Văn Nghiêm c.h.ử.i bới:
“Hồ Tú Phương nói, nhà các người hầm một nồi gà đều không động đũa, Hữu Tài nhà tôi không đề phòng ăn nhiều, Tú Phương và Ái Đệ cũng kêu đau bụng, chú còn dám nói các người không hạ độc!”
Văn Nghiêm suýt nữa bị bà già này chọc tức cười.
Cách cuộc nói chuyện đêm khuya của cậu và anh ba kết thúc chưa đầy một tiếng, gia đình góa phụ họ Mã đã đến gây sự, hôn sự của anh hai sao mà lắm chông gai thế này.
Cậu quay sang hỏi Văn Đa Bảo:
“Đại phu đại đội nói sao?”
Văn Đa Bảo vẻ mặt nặng nề:
“Nói là phải đưa đến bệnh viện, nếu còn trì hoãn nữa có thể sẽ mất nước.”
Văn Nghiêm tỏ ý đã hiểu:
“Tôi cũng đi xem.”
Bà cụ Mã xông tới muốn ôm chân Văn Nghiêm, Văn Nghiêm kịp thời tránh ra.
“Không còn thiên lý nữa rồi, cả nhà toàn đàn ông ức h.i.ế.p mẹ góa con côi chúng tôi.
Tú Phương còn nói Văn Nhị Sơn tốt với nó, nó muốn gả cho Văn Nhị Sơn, tôi từ tận đáy lòng hy vọng Tú Phương có thể sống tốt.
Tôi còn nói thử thách nhà các người, quay người lại các người đã muốn hại ch-ết dòng độc đinh nhà họ Mã tôi, các người có ý đồ gì hả!”
