Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương - Chương 40: Cương Thi Nghìn Năm (1)

Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:32

Linh Huỳnh ngây ngô, chẳng hề nhận ra mình đang bị Khích Sảnh trêu chọc. Thằng bé trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, gương mặt non choẹt hiện lên vẻ nghiêm túc đến lạ, rồi bỗng vỗ tay cái "bép", dõng dạc tuyên bố:

“Cô đừng có chê con nha! Chờ con lớn thêm xíu nữa, chân tay dài sọc ra giống mẹ con rồi, con sẽ tự tay dọn cơm cho cô ăn mỗi ngày luôn!”

Khích Sảnh nhìn cái mỏ chu lên của nhóc con mà tim muốn tan chảy. Cô thầm mắng mình đúng là "tội lỗi", sao lại nỡ lòng đi trêu một đứa trẻ đáng yêu đến thế. Cô bật cười, xoa đầu cậu nhóc:

“Cô đùa thôi mà. Thế nhóc con đã ăn cơm chưa?”

Linh Huỳnh gật đầu, cái mũi chun lại đầy vẻ lém lỉnh:

“Dạ con ăn rồi, nhưng con muốn đợi cô dậy để ăn cùng. Mẹ con bảo cô ngủ lâu lắm, nên con định chờ lát nữa ăn thêm với cô "một xíu xiu" nữa cũng được ạ.”

Vừa lúc đó, dì giúp việc thấy Khích Sảnh đã tỉnh hẳn thì nhanh nhẹn bưng lên một mâm cơm nóng hổi, khói tỏa nghi ngút mang theo hương thơm của lúa mới. Khích Sảnh quay sang cảm ơn dì một tiếng rồi hỏi nhỏ Linh Huỳnh:

“Vậy giờ có muốn ăn thêm "xíu xiu" với cô không?”

Thằng bé gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Khích Sảnh thả cậu nhóc xuống đất, không quên dặn dò:

“Vậy con nắm tay dì Tám nè, nhờ dì lấy cho con cái chén nhỏ, rồi nhớ phải cảm ơn dì đó nha.”

“Dạ con biết rồi! Cô ăn trước đi, không cần chờ con đâu!”

Dì Tám đứng cạnh bên, nhìn cái khung cảnh ấm áp ấy mà cười hiền từ. Trong lòng bà thầm nghĩ, khách phương xa tới vùng này không thiếu, nhưng người đâu mà vừa đẹp người vừa đẹp nết, đối đãi với phận làm thuê như bà bằng sự chân thành, lịch thiệp như cô Khích Sảnh đây quả là hiếm thấy.

“Cô đẹp gái ơi, cô cứ gọi tôi là dì Tám cho gần gũi nhen. Ở đây đừng khách sáo quá, cứ tự nhiên như ở nhà mình vậy.”

Khích Sảnh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi:

“Dạ, con biết rồi dì Tám. Con tên Khích Sảnh, có gì dì cứ bảo con nhé.”

Đúng lúc ấy, Y Y vừa đi chợ về, trên tay xách theo mấy túi bánh quê còn thơm mùi lá. Thấy Khích Sảnh cư xử hòa nhã, bà không lấy làm lạ, bởi bà đã sớm nhận ra cái chất "ngông" của cô gái này chỉ dành cho những thứ tà ác, còn với người thường, cô luôn giữ một sự lễ độ, không kiêu ngạo cũng chẳng xu nịnh.

Đợi Linh Huỳnh lăng xăng theo dì Tám xuống bếp, Y Y mới bước vào, đưa mấy túi bánh nhỏ ra:

“Chào cô Khích Sảnh, tôi có mua ít bánh quê, cô dùng thử cho biết vị quê mình.”

Khích Sảnh đón lấy, ánh mắt dịu lại:

“Cảm ơn chị nhiều, chị thật có lòng.”

Nhận ra không khí giữa cả hai đã bớt phần xa lạ, Y Y mới mở lời, giọng pha chút hóm hỉnh:

“Cô xem, thằng bé Huỳnh gọi cô bằng cô, mà cô lại gọi tôi bằng dì, nghe nó cứ "râu ông nọ cắm cằm bà kia" thế nào ấy. Nếu cô không chê, hay là cứ gọi tôi là chị đi. Nhìn tôi hơi "cứng" vậy thôi chứ cũng vừa mới chạm ngõ hàng bốn thôi à.”

Khích Sảnh bật cười, gật đầu đồng ý. Xưng hô thế này quả thật bớt phần câu nệ, nhất là khi hành trình sắp tới của họ chắc chắn sẽ còn dài:

“Được, vậy em chào chị Y Y.”

Tiếng "chị" ngọt xớt khiến lòng Y Y vui như mở hội. Một người đàn bà đơn độc nuôi con, vốn chẳng dám mong kết giao với người thành phố giàu sang vì sợ cái thói "đạp nghèo kết bạn giàu", giờ đây lại thấy thật ấm lòng trước sự chân thành của Khích Sảnh.

Chị Y Y lúi húi dọn bánh ra đĩa, vừa làm vừa liến thoắng giới thiệu nào là bánh ít lá gai, bánh bò thốt nốt vàng ươm... Khích Sảnh ngồi bên bàn gỗ, nhìn đĩa bánh mà thấy lòng mình cũng dịu lại. Ở cái vùng quê này, dường như từ lòng người đến cái bánh đều mang một vị ngọt thật thà, không pha tạp.

“Em ăn thử miếng bánh ít này đi, bà bán hàng thề với chị là ngon nhất vùng này đấy!”

Khích Sảnh nhấp ngụm trà gừng nóng, vị cay nồng hòa cùng miếng bánh ngọt thanh làm cô thấy thư thái lạ kỳ. Dưới bếp, tiếng cười giòn tan của Linh Huỳnh hòa cùng tiếng dì Tám đang dạy cậu nhóc lột tỏi tạo nên một bản nhạc gia đình giản dị. Cô thầm nghĩ, nếu cuộc đời cứ mãi dừng lại ở những bữa cơm thanh đạm thế này thì tốt biết mấy...

Nhưng, "nghiệp" của cô chẳng bao giờ cho phép sự bình yên kéo dài.

Đang nhâm nhi miếng bánh, Khích Sảnh bỗng khựng lại. Đôi tai cô nhạy bén bắt được một luồng t.ử khí lạnh lẽo vừa lướt qua hiên nhà, dù lúc này đang là giữa trưa nắng gắt. Ánh mắt cô lập tức lấy lại vẻ sắc lạnh như băng, chiếc nhẫn trên tay cũng khẽ rung lên một nhịp cảnh báo.

Chị Y Y lo lắng hỏi:

“Sao vậy em? Bánh không ngon hay em thấy trong người không khỏe?”

Khích Sảnh lắc đầu, cố thu lại sát khí để không làm người chị mới quen phải sợ:

“Không có gì đâu chị, em chỉ chợt nhớ ra vài việc cần chuẩn bị thôi.”

Cô đứng dậy bước ra hiên, nhìn về phía bãi bắp đang xào xạc theo từng cơn gió độc. Bóng tối nghìn năm đang bắt đầu rục rịch chuyển mình, và nó đang thách thức cô. Khích Sảnh lôi một nắm gạo nếp từ trong túi ra, khẽ tung nhẹ lên không trung. Những hạt gạo trắng ngần rơi xuống đất, bình thản nhưng mang theo sức mạnh trấn áp ngầm.

“Muốn phá quấy nơi này sao? Để xem bản lĩnh của ngươi tới đâu!”

Chiều hôm đó, giữa tiếng cười nói của mẹ con Y Y, Khích Sảnh lẳng lặng chuẩn bị bùa chú. Cô biết, sau bữa cơm ấm áp này, sẽ là một trận chiến sinh t.ử. Vị ngọt của miếng bánh quê khi nãy dường như đã trở thành liều t.h.u.ố.c an thần quý giá nhất, tiếp thêm sức mạnh cho cô trước khi bước vào nơi đìu hiu tối tăm nhất của vùng quê này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.