Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương - Chương 41: Cương Thi Nghìn Năm (2)

Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:32

Celli đã nói rõ, bà cho phép Khích Sảnh toàn quyền sử dụng những người giúp việc trong nhà mà không cần hỏi qua ý kiến của bà ấy để vây bắt cương thi, nhưng hiển nhiên Khích Sảnh cũng không mang theo bọn họ để làm gì, cô chỉ liệt kê những thứ cần thiết và nhờ mọi người chuẩn bị giúp cô một bàn cúng.

Đồng thời Khích Sảnh đã kêu mọi người rải gạo nếp quanh nhà, đưa họ một xấp bùa để bọn họ chia đều ra cất ở trong người, phòng khi có trường hợp bất trắc xảy ra thì còn có thứ để sử dụng mà giữ mạng.

Dù chưa có ai chứng kiến được thực lực của Khích Sảnh ra sao, nhưng nhìn cô bình tĩnh sắp xếp tất cả mọi thứ như vậy khiến mọi người cảm thấy vô cùng đáng tin. Ngó thấy chiếc xe chở Khích Sảnh dần dần khuất, trong lòng mọi người đều thầm giật thót một cái.

Ngay cả Y Y cũng rất lo lắng, cương thi nghìn năm không phải là một danh xưng chỉ dùng để gọi cho vui. Sở dĩ vì nó đã nghìn năm tuổi nên con cương thi đó đã tự khai mở được thần trí, khôn ngoan không thua gì một con người, thành thử ra nó mới được gọi là cương thi nghìn năm.

Bây giờ nó đã c.ắ.n người đầu tiên rồi, nếm lại được mùi vị ngon ngọt của m.á.u tươi sau bấy nhiêu năm dài bị phong ấn, nhất định nó sẽ vô cùng hưng phấn. Nếu Khích Sảnh không thể đuổi kịp nó, kế tiếp đây nhất định sẽ là một màn gió tanh mưa m.á.u vô cùng t.h.ả.m khốc ở vùng thôn quê yên ả này.

"Sao rồi cô? Cô nhắm có bắt được nó không?"

Khích Sảnh đang nhắm mắt, nói chuyện với Si thì nghe chú tài xế hỏi vọng xuống. Giọng điệu của chú bộc lộ rõ sự bất an và cả nỗi sợ.

"Phải bắt được thôi ạ, nếu không thì số người c.h.ế.t sẽ không thể nào đếm xuể được."

Chú tài xế cười hiền: "Nghe cô nói vậy thì tôi cũng mừng, cố gắng lên nghen cô, người dân ở vùng này đều nhờ hết vào cô đó."

Khích Sảnh mím môi khẽ dạ một tiếng, nghe những lời này sao cô lại cảm thấy có chút nặng nề. Từ trước đến nay Khích Sảnh trừ ma chỉ vì có người thuê thì cô làm. Còn những trường hợp khác cô làm là do muốn cố gắng áp chế tâm ma của mình xuống, hướng mình tốt hơn mà thôi, cô chưa từng không đặt bất cứ trọng trách nhân văn nào lên vai của mình.

Thấy đã đến nơi, Khích Sảnh kêu chú tài xế dừng xe. Vì cô đã kêu mọi người chuẩn bị một túi gạo nếp nhỏ để mang theo bên người, nên chú tài xế cũng có một túi gạo nếp bên hông: "Chú dừng xe ở đây được rồi, để con tự đi vào. Chú nhớ là nếu gặp phải con cương thi thì nhất định phải ném gạo nếp vào nó."

Tài xế gật đầu: "Cảm ơn cô nhiều, tôi nhớ rồi. Cô cũng cẩn thận nhen."

Khích Sảnh thưa vâng, cô lấy đèn pin ra soi đường, đi xuyên qua cánh đồng trồng bắp, đi thẳng một mạch vào ngôi nhà nhỏ nằm đìu hiu phía cuối dải đất trồng trọt um tùm.

Trời tối đen như mực, ngôi nhà nhỏ hẹp nằm trơ trọi ở chỗ thế này, vừa nhìn qua không khỏi có phần thê lương và hiu quạnh. Lúc này trong mái nhà lá đơn sơ đang truyền đến tiếng khóc than rấm rứt: "Ông nó ơi, sao ông bỏ tui mà đi vậy ông nó? Ông ơi, ông tỉnh lại đi ông, ông nó nỡ lòng bỏ tui đi như vầy sao?"

Khích Sảnh mím môi, cô đi thẳng vào nhà: "Xin lỗi, tôi là thầy trừ ma. Nghe được tin có người bị cương thi c.ắ.n nên tôi đến đây."

Người phụ nữ trung niên với mái tóc đã ngả bạc quay phắt người nhìn Khích Sảnh, bỗng bà ta chạy nhanh tới níu c.h.ặ.t lấy cô: "Thầy ơi. Thầy giúp ông nhà tui dùm với thầy. Ông nhà tui mới chiều nay còn nói ngày mai đi chợ, ổng mua cho tui cái lược dày mới để chải tóc cho nó suông."

Bên trong ngôi nhà bày trí vô cùng đơn sơ, phía bên trái là chiếc giường tre giống như sắp gãy đến nơi, bên phải có hai chiếc ghế đẩu và một cái bàn nhỏ được kê bằng tấm ván. Đi chưa đến chục bước chân thì đến nơi nơi để một cái lò củi, chắc là nơi nấu nướng.

Bên trên lò củi có một trang thờ nhỏ, chứa một bát hương nhỏ xíu và hai cái chung có phần sứt mẻ. Trang thờ được treo lên bằng hai sợi dây nylon để thờ ông Táo. Còn bên phải có hai vách gỗ ngăn lại với nhau, bên ngoài che thêm một tấm mành được đan từ lục bình để làm màn che cho nhà tắm.

Nhìn những giọt nước mắt của người phụ nữ trung niên lăn dài trên mi má, ánh sáng của chiếc đèn dây tóc duy nhất ở giữa phòng le lói soi rọi lên thân thể bất hạnh của người phụ nữ, tạo nên một chiếc bóng siêu vẹo.

Mà chiếc bóng ấy, giống như đang giẫm đạp từng cơn vào trong lòng của Khích Sảnh. Mắt cô bỗng cay cay, cổ họng dâng lên sự đắng chát hiếm gặp.

Khích Sảnh cố gắng hít thở vài hơi thật sâu, cứng rắn ép những giọt nước mắt đang chực trào nơi vành mắt, cô cất giọng đều đều: "Chồng của bà không thể cứu được nữa, ông ấy đã bị cương thi c.ắ.n khá lâu rồi. Nếu bây giờ không nhanh ch.óng hỏa thiêu thì ông ấy cũng sẽ trở thành cương thi và đi hại những người khác."

Khích Sảnh khẽ nhắm mắt, bước đến bên cạnh t.h.i t.h.ể của người đàn ông để xem xét vết tích cương thi đã để lại. Khích Sảnh không an ủi người đàn bà này, vì cô biết rõ điều đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì với bà ta cả. Theo cô quan sát thì bọn họ là hau vợ chồng gì nương tựa nhau mà sống, sống đến tuổi này không chỉ là tình yêu mà còn là tình nghĩa, sự đồng hành xen lẫn gắn bó cùng nhau qua bao tháng năm thăng trầm.

Giờ đây, điều mà bà ấy muốn chỉ là mong chồng mình có thể sống lại, nên bắt buộc Khích Sảnh phải nói rõ để bà ấy hiểu rõ được thực tế và chấp nhận nó.

Thà đau một lần còn hơn không nói rõ ràng, cứ gieo cho bà ấy một niềm hy vọng rằng chồng bà ấy sẽ sống lại. Điều đó còn tàn nhẫn hơn gấp bội, hơn nữa nỗi niềm mất mát người mà mình yêu thương nhất, Khích Sảnh cũng đã từng nếm trải rồi.

Cho dù là ai, dẫu cho bất cứ câu từ nào đi chăng nữa cũng không thể nào giúp người đó khâu vá được vết thương đang in hằn trong tim. Chỉ có thể để người đó tự mình vượt qua mà sống tiếp, khi họ đã đủ dũng khí chấp nhận thực tại.

Khích Sảnh lấy một lá bùa dán vào vết c.ắ.n trên cổ của người đàn ông, t.h.i t.h.ể của ông ta sớm đã cạn sạch m.á.u, da hóp vào xương giống như một bộ xương khô đang được bọc da vào bên ngoài, căn bản là không thể nhìn rõ dung mạo ra sao.

Khích Sảnh thoáng trầm ngâm, con cương thi nghìn năm này có thần trí vô cùng khôn ngoan, nó biết có một người như cô đang truy đuổi nó. Thế nên nó mới uống sạch m.á.u, nhằm muốn xóa đi vết tích của bản thân, cũng muốn nói cho cô biết không hề dễ dàng để có thể bắt được nó.

Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, con cương thi nghìn năm này đáng ghét thật đấy, nhưng dường như nó hơi xem thường cô rồi thì phải. Khích Sảnh lấy lá bùa ở cổ người đàn ông ra, lúc này trên lá bùa có những vệt đen đang cô đọng lại.

Khích Sảnh khẽ liếc mắt qua, nhìn người phụ nữ đang ngồi lặng thinh dưới mặt đất như một con rối không hồn. Khích Sảnh đi ngược trở ra kêu chú tài xế đưa người phụ nữ này về nhà trước dùm cô, còn cô sẽ tự lo liệu.

Chú tài xế không do dự gật đầu ngay lập tức. Ông nhìn ra được Khích Sảnh không phải là người thích nói khoác, cô gái này rất trầm ổn, làm việc đâu ra đấy. Cô ấy nói có thể tự lo thì ông cũng không cần làm việc dư thừa nữa.

Đến khi chú tài xế tiến đến dìu người phụ nữ, bà ấy giống như bị phát điên, muốn chạy đến ôm t.h.i t.h.ể của chồng mình chứ không chịu đi đâu cả, miệng cứ kêu gào. Khích Sảnh khẽ liếc về t.h.i t.h.ể của người đàn ông, trông thì sắp biến thành cương thi rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa.

Nghĩ vậy, Khích Sảnh lập tức tiến lên ném một lá bùa về phía người phụ nữ. Chú tài xế nhìn người phụ nữ ngất xỉu thì có chút kinh ngạc, Khích Sảnh bèn lên tiếng giải thích cho ông hiểu: "Chỉ là bùa an thần giúp cho bà ấy sẽ ngủ một giấc dài thôi. Không có gì đáng lo ngại cả, chú đừng bận tâm."

Đợi chú tài xế cõng người phụ nữ đi khuất, Khích Sảnh lập tức lấy một túi gạo nếp ra rải khắp nơi trên t.h.i t.h.ể của người đàn ông, Khích Sảnh rải gạo nếp đến đâu thì da ở chỗ đó liền phát ra những âm thanh xèo xèo như đang nướng thịt. 

Đây chính là dấu hiệu của việc thi hóa, ông ấy sắp trở thành một cái xác không hồn và bật dậy đi c.ắ.n người rồi đấy. Rải gạo nếp xong, Khích Sảnh lấy tấm chiếu trên chiếc giường tre quấn t.h.i t.h.ể của người đàn ông lại.

Khích Sảnh mang t.h.i t.h.ể được cô cuốn sẵn trong chiếu ra ngoài khu đất trống kế bên nhà. Khích Sảnh lấy một hũ rượu gạo ra, cô uống một ngụm vào miệng sau đó phun sương sương lên chiếc chiếu đang quấn t.h.i t.h.ể của người đàn ông. Khích Sảnh niệm chú, trên đầu hai ngón tay của cô liền xuất hiện một đốm lửa, Khích Sảnh không hề chần chờ, lập tức vung tay ném đóm lửa xuống chiếc chiếu.

Phừng phực một tiếng, ngọn lửa hừng hực nhanh ch.óng bốc lên cao và thiêu rụi đi tất cả. Khích Sảnh khẽ thở dài, cô cất hũ rượu rồi lấy ra một que kem, có nhẫn không gian thật sự rất tiện lợi, để thứ gì vào bên trong cũng có thể lưu lại được trạng thái ở lúc ban đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.