Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 104: Sạt Lở Đất Đá

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:22

Ngô Đình Ngôn kéo quần còn không kịp, cuống cuồng chạy vào hang, hô hoán lớn: "Mau đừng ngủ nữa! Sạt lở đất rồi!"

Hang động này là nơi người nhà họ Cố ở, Tạ Lăng ngủ nông, lập tức bừng tỉnh. Tiếng ầm ầm vang rền từ xa vọng tới bên tai, chấn động đến mức làm người ta hoa mắt choáng váng.

Nàng thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ, đã lôi cái loa lớn từ trong không gian ra, gào toáng lên: "Tỉnh lại mau! Có sạt lở đất!"

Sau đó dốc sức lay tỉnh Cố Nguy ở bên cạnh: "Nhanh, Cố Nguy, dậy sơ tán mọi người!"

Ngô Đình Ngôn gào xong hang này, liền ba chân bốn cẳng chạy tiếp sang hang kế! Bây giờ là lúc phải tranh thủ từng giây từng phút! Chậm trễ một bước, liền táng mạng!

Nghe tiếng loa vang dội người nhà họ Cố bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Tạ Lăng lạnh giọng ra lệnh: "Tất cả mọi người, lập tức ra khỏi hang! Không được chậm trễ!"

Mọi người ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, ai nấy đều bật dậy nhanh như chớp. Thấy có người còn định nán lại mặc y phục, Tạ Lăng sốt ruột gào lớn: "Đừng mặc y phục, chạy thẳng ra ngoài!"

Âm thanh cái loa chìm lấp trong tiếng ầm ầm long trời lở đất. Trước thiên tai, tốc độ dường như chỉ là một khái niệm hư vô, sức mạnh con người cũng chỉ nhỏ bé hệt như chiếc lông hồng.

Bọn Tạ Lăng vừa thoát ra, lũ bùn đã mang theo khí thế sấm sét không kịp bưng tai, nháy mắt đã san phẳng hang động. Dòng nước đục ngầu cuồn cuộn tựa như con thú hoang giương nanh múa vuốt, dù mọi người đã kịp chạy ra ngoài, xung lực khổng lồ vẫn cuốn phăng tất cả Tạ Lăng và những người khác vào dòng hồng thủy.

Hang động bên cạnh cũng chẳng khá khẩm gì hơn, đá lớn lăn lông lốc, cây cối bị cuốn phăng bay tán loạn, lũ bùn gào thét tiếp tục trút xuống phía dưới.

Trong phút chốc, dường như toàn bộ thế giới đều chìm trong dòng nước lũ đục ngầu, vạn vật vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Đến khi lũ bùn lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng khóc xé ruột xé gan và tiếng rên rỉ đau đớn.

"Mẫu thân ta bị đá tảng đập trúng rồi!"

"Huynh trưởng ta bị cây đè trúng, ai tới giúp với!"

……..

Dù đã được Ngô Đình Ngôn cảnh báo, nhưng lũ bùn ập xuống quá đỗi dữ dội, vẫn có không ít người bị thương.

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi lũ ập xuống, Tạ Lăng cảm nhận được mình bị kéo lấy bởi một đôi cánh tay đầy vững chãi, cẩn thận bảo bọc ôm ấp vào lòng. Nàng biết đó là Cố Nguy.

Sau khi lũ bùn dịu đi, nàng vội vã chui ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Nguy, vỗ vỗ vào má hắn: "Cố Nguy? Cố Nguy?"

Cố Nguy phun ra một b.úng m.á.u, từ từ hé mở hai mắt, khàn khàn thốt lên: "Mặc kệ ta, đi xem mẫu thân họ thế nào."

Tạ Lăng bắt mạch một chút, biết Cố Nguy chỉ bị thương ngoài da, lập tức xoay người đi kiểm tra những người khác.

Những dòng nước nhỏ nhặt vẫn đang len lỏi chảy, Tạ Lăng bước hai chân giẫm lên mặt đá gập ghềnh, đế hài thêu hoa mỏng manh nháy mắt bị rạch ra một đường, lòng bàn chân truyền tới từng trận đau rát. Tạ Lăng bỏ ngoài tai, gấp rút xem xét những người nằm la liệt dưới đất.

Càng xem, cõi lòng càng thêm trĩu nặng.

Thư Kiếm ôm c.h.ặ.t hai đứa trẻ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, một tảng đá khổng lồ đè ngang chân trái hắn. Tống thị vì che chắn bảo vệ đám trẻ mà đôi tay bị kẹp c.h.ặ.t giữa hai thân cây lớn, không thể động đậy, cũng may tay chân không bị nhánh cây nhọn đ.â.m xuyên.

Bùi thị thì tàm tạm, chỉ là nét mặt có chút tiều tụy. Giáng Tuyết ôm lấy Cố Ly và Nhữ tỷ nhi trong vòng tay, y phục trên người rách nát bởi những viên đá sắc nhọn, lưng tựa vào một tảng đá lớn, đã rơi vào hôn mê.

Một mảnh hỗn loạn tơi bời.

Tạ Lăng hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải tĩnh tâm lại, kéo từng nạn nhân từ trong dòng lũ bùn ra. Dị năng hệ phong thăng cấp xong nàng còn chưa huấn luyện đàng hoàng, nên khi dùng hãy còn chút lạ lẫm. Sức lực chưa đủ mạnh nên không kéo nổi, chỉ có thể thổi bay những viên đá nhỏ hay nhánh cây, có phần yếu kém.

Tạ Lăng lười dùng dị năng nữa, lấy từ không gian găng tay ra đeo vào, trực tiếp xắn tay áo dọn dẹp. Dạo gần đây thường xuyên huấn luyện, lại thêm linh tuyền thủy bổ trợ, sức lực Tạ Lăng rất trâu bò, ngay cả khối đá to lớn hơn cả thân mình nàng cũng xốc nổi.

Cố Nguy nằm nghỉ ngơi một hồi cũng khôi phục lại, đứng dậy, nén lại cơn đau rát từ sau lưng, cùng Tạ Lăng cứu chữa những người bị thương. Phía bên kia, Ngô Đình Ngôn bị thương nhẹ, cùng Thạch Thiếu Văn, Ngô Chính Thanh và những người khác cũng đang ngựa không dừng vó cứu người.

Tạ Lăng lớn tiếng gọi: "Khiêng qua bên này đi, chút nữa ta xem bệnh một lượt!"

Trời bắt đầu hửng sáng. Ánh ban mai ch.ói chang treo giữa tầng không, nhưng tâm tình của tất cả mọi người tựa như vừa rớt xuống hầm băng.

Tạ Lăng mở hòm t.h.u.ố.c, ưu tiên cứu chữa những người bị thương nặng trước, sau đó mới tới người bị thương nhẹ. Khuôn mặt bình tĩnh bắt mạch, tiêu viêm, bôi t.h.u.ố.c, băng bó, động tác dứt khoát nhanh nhẹn.

Theo thời gian trôi qua, mọi người cũng lục đục tỉnh dậy, nhưng không một ai cất tiếng mỏi miệng. Dường như tảng đá cũng đang đè nặng trong lòng mọi người. Rõ ràng là thủy hoạn sắp qua rồi, lại tự dưng đổ ập sạt lở đất, tựa như ông trời đang cố tình trêu cợt bọn họ!

Ai nấy đều thấu hiểu sâu sắc rằng, đứng trước thiên tai, sức mạnh của nhân loại vô cùng nhỏ bé!

Thư Kiếm băng bó xong vết thương, lập tức lao vào tiếp tục cứu hộ. Đằng xa có một người bị đè dưới hai tảng đá lớn, cũng không biết là ai, chỉ thoang thoảng nghe được tiếng kêu cứu mỏng manh. Thạch Thiếu Văn định vươn tay đẩy ra, nhưng bị Cố Nguy ngăn lại.

"Bên trong hai khối đá cọ sát vào nhau tạo thành một khe hở, nếu chúng ta tùy tiện đẩy tảng này đi, tảng kia sẽ lăn xuống, phỏng chừng đè nát người ở trong."

Vừa nói vừa chỉ huy Thư Kiếm và Ngô Đình Ngôn bước tới: "Hai người các ngươi chống vững khối đá kia, ta và Thạch Thiếu Văn xốc khối này."

Ba người phối hợp hành động theo chỉ thị của Cố Nguy. Khối đá vừa được di dời, quả nhiên đúng như lời Cố Nguy, bên trong có một khe hở. Cao gia Đại lang đang ngồi thu mình trong khe hở, trong n.g.ự.c vẫn đang bao bọc lấy thê t.ử.

Hai người này xem như gặp phúc, nếu chẳng may không phải là khe hở này, chắc hai người đã biến thành bãi thịt nhão nhẹt rồi.

Thạch Thiếu Văn góp một tay, kéo hai phu thê họ lên. Cao Đại lang vừa chui ra, hai chân nhũn như chi chi lập tức quỳ sụp xuống đất, mồ hôi trên má nhỏ xuống từng giọt lớn. Phía bên kia Thư Kiếm thấy hắn đã lên an toàn, liền buông tay.

Khối đá tảng rớt ầm xuống, nện trúng chỗ Cao Đại lang vừa ngồi thành một hố sâu hoắm. Mọi người trong lòng một trận bàng hoàng. May mà có Cố Nguy, nếu không thì Cao Đại lang này không bỏ mạng trong lũ, mà lại bị chính sự khéo tay hóa vụng của bọn họ đập c.h.ế.t rồi!

Cứu xong người này, mấy người lại mã bất đình đề tiếp tục tìm kiếm những nạn nhân khác. May mắn làm sao, số lượng người vẫn đầy đủ, không thiếu sót mất tích ai cả. Hầu như ai nấy đều chỉ bị thương nhẹ phần mềm, không xuất hiện vấn đề gì to tát.

Đúng là trong cái rủi có cái may!

Nhà họ Cố thương vong nhẹ nhàng, những nơi khác lại không may mắn như thế. Cả tòa Thanh Sơn ngoại trừ phần chân núi ra, nơi nơi đều là thi hoành biến dã, tiếng khóc than ai oán vang lên, hệt như nhân gian luyện ngục. Phần lớn người dân vẫn đang say mộng, đã bị hồng thủy cuốn trôi, c.h.ế.t không nhắm mắt. Dưới những tảng đá, dưới tán cây, t.h.i t.h.ể ngổn ngang, chân tay đứt lìa đầy rẫy.

Vài ngày trước bởi mực nước rút đi mà vừa dấy lên một tia sáng hy vọng, nay tựa như ngọn nến le lói giữa gió, nhanh ch.óng vụt tắt.

Những người may mắn sống sót phẫn uất lại bi thống, hướng lên bầu trời mà dập đầu lia lịa: "Lão thiên gia a, ngài mở mắt ra nhìn đi, tha mạng cho chúng ta với!"

Chân núi, nhà họ Trần vẫn đang ở trạng thái thái bình. Phần chịu tổn thất nghiêm trọng nhất của trận sạt lở đất là phần lưng chừng núi, đến khi cuốn xuống chân núi thì xung lực đã vơi giảm, vậy nên phía nhà họ Trần không một ai thương vong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 103: Chương 104: Sạt Lở Đất Đá | MonkeyD