Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 105: Tiếp Tục Lưu Đày?
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:22
Người nhà họ Trần bừng tỉnh trong một tiếng nổ lớn vang rền.
Dòng nước lũ ầm ầm chảy xiết qua hang động, cuốn theo dăm ba cái xác, dọa bọn họ sợ mất mật. Binh lính do triều đình phái đến lập tức bày ra tư thế bảo vệ, đội ngũ chỉnh tề, che chắn xung quanh người nhà họ Trần. Người nhà họ Trần hoảng hốt thì có hoảng hốt, nhưng trong lòng vẫn dâng lên niềm kiêu hãnh khôn tả.
Nhìn xem! Bọn họ là có quan binh bảo vệ đấy!
Tên lính dẫn đầu vẻ mặt ngưng trọng: "Trần công t.ử, e là sạt lở đất rồi."
Trần Đạo Úc gật đầu: "Phái vài người lên đỉnh núi và lưng chừng núi xem xét tình hình. Nhớ kỹ, trọng điểm là nhà họ Cố. Còn nữa, đi tìm mấy tên quan sai lưu đày kia, chuyện lưu đày phải tiếp tục!"
"Tuân mệnh." Ba năm tên lính nhận lệnh, lập tức nhấc chân đi về phía núi.
Nhìn sắc trời đã dần hửng sáng, Trần Đạo Úc phân phó người nhà họ Cố nấu bữa sáng để ăn. Đội binh lính này khi đến có mang theo rất nhiều lương thực, bây giờ bọn họ chẳng cần phải khép nép tiết kiệm chuyện ăn uống nữa.
Trần Đạo Úc vừa ra lệnh, Cố Vân Thù và Cố Vân Hoan đành cam chịu lấy lương thực đi nấu nướng. Cố gia chỉ còn lại hai tỷ muội nàng và Cố Thời Vũ là ba đại cô nương. Cố Thời Vũ lại là kẻ quen thói lười biếng, giờ đây các nàng chẳng khác gì tỳ nữ của nhà họ Trần, bị sai bảo tới lui.
Nhà họ Vương, nhà họ Lý cũng vậy. Đi theo nhà họ Trần, đồng nghĩa với việc trở thành gia bộc cho bọn họ, chuyện này bọn họ cũng đã thành thói quen.
Lúc này, Trần phu nhân vừa ngủ dậy thấy vai hơi mỏi, cất tiếng gọi: "Người nhà họ Vương, lại đây bóp vai cho ta."
Người nhà họ Vương, nhà họ Lý thi nhau chạy tới đ.ấ.m chân bóp vai cho bà ta. Nếu như trước kia còn có chút nghi ngờ, thì hiện tại nhìn thấy nhiều binh lính như vậy đều răm rắp nghe lệnh Trần Đạo Úc, bọn họ còn không hiểu nữa sao? Trần gia chắc chắn sẽ có thể trở về Thượng Kinh!
Bởi vậy hai nhà đều tranh nhau lấy lòng nhà họ Trần.
Trần Đạo Úc buông lơi ánh mắt mải suy tính công chuyện. Lấy lại tinh thần, nhìn thấy hai nữ t.ử xinh đẹp đang bận rộn bên kia, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh.
Trạm tiếp theo phải đi là Tế Châu. Tế Châu trù phú, Thái t.ử luôn muốn nắm lấy Tế Châu tri phủ, nhưng tên Tế Châu tri phủ kia trơn như cá trạch. Ngay cả chuyện đối phó với Cố Nguy, hắn ta cũng nửa đẩy nửa thuận, đến giờ vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát. Nhưng tin tức truyền về cho biết Tế Châu tri phủ háo sắc nhất, vậy hắn có thể dùng mỹ nhân kế được không?
Trong lòng Trần Đạo Úc khẽ động, gọi Cố Thời Vũ tới.
Cố Thời Vũ nịnh bợ tiến lại gần: "Có chuyện gì vậy, Trần công t.ử?"
Ánh mắt Trần Đạo Úc thâm trầm: "Hai vị tỷ tỷ của ngươi sắp có chỗ dùng đến rồi, ngươi bảo các nàng an phận một chút."
Mắt Cố Thời Vũ sáng rực lên, trong lòng rục rịch ý đồ, nhanh nhảu đáp: "Vâng!"
Mà nhất cử nhất động của hai người, thảy đều lọt vào mắt Lưu Nhu Lệ. Ánh mắt Lưu Nhu Lệ âm lãnh, nhìn Cố Thời Vũ hệt như đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t. Tiểu kỹ nữ, cho ngươi đắc ý, chờ tìm được cơ hội, lão nương sẽ hạ độc c.h.ế.t ngươi!
Ăn cơm xong, Cố Thời Vũ hỏa tốc tập hợp người nhà họ Cố lại, thuật lại sự việc này.
Cố Đại lang lập tức phản đối: "Không được! Vân Thù Vân Hoan là nữ nhi của ta! Ta không đồng ý!"
Sắc mặt Cố lão thái thái cũng có chút khó xử: "Trần công t.ử thật sự nói vậy sao? Vân Thù Vân Hoan là t.ử tôn đích tôn nhà họ Cố chúng ta a... sự hi sinh này có phải lớn quá rồi không."
Trái tim Cố Vân Thù rơi thẳng xuống hầm băng, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Vân Hoan, chỉ có như vậy nàng mới có thể đứng vững. Máu trên mặt Cố Vân Hoan cũng trong nháy mắt bị rút cạn sạch sành sanh.
Cố Thời Vũ cười lạnh một tiếng: "Các người không muốn trở về Thượng Kinh, không muốn đổi mới môn đình nữa sao? Ta nói thẳng cho các người biết, Trần công t.ử là người của Thái t.ử, Thái t.ử sắp sửa đăng cơ, đến lúc đó địa vị nhà họ Trần cũng sẽ nước lên bèo nổi. Trần công t.ử cần dùng đến người nhà họ Cố, là may mắn của nhà họ Cố! Tóm lại nặng nhẹ thế nào các người tự mình mà suy nghĩ. Các người nếu không đồng ý, ta lập tức đi từ chối! Nhà họ Cố cứ chờ bị lưu đày tới Lĩnh Nam, t.ử tôn hậu đại đời đời kiếp kiếp làm thứ dân đi!"
Lời này vừa thốt ra. Người nhà họ Cố thảy đều chìm vào im lặng. Tâm trạng hai tỷ muội Cố Vân Thù lên lên xuống xuống.
Cuối cùng, Cố lão thái thái khàn khàn giọng nói: "Vân Thù Vân Hoan, đây là phúc khí của hai đứa..."
Cố Đại tức phụ há miệng, nhìn nhìn ấu t.ử bên cạnh, rốt cuộc cũng c.ắ.n răn câm nín.
Cố Đại lang lên tiếng khuyên can: "Đi theo Trần công t.ử, chưa hẳn đã không phải là chuyện tốt... "
Cố Vân Hoan đỏ hoe mắt, gào thét: "Hắn muốn bồi dưỡng chúng ta thành sấu mã (ngựa gầy)! Sấu mã! Sấu mã là cái gì, đó là tiện tịch, chỉ tốt hơn kỹ nữ một chút thôi! Về sau, ta và tỷ tỷ chính là đồ chơi cho nam nhân! Rốt cuộc các người có lương tâm không vậy?"
Câu nói cuối cùng đã đ.â.m trúng tim đen Cố lão thái thái, bà ta kéo dài mặt, nghiêm lệ răn dạy: "Súc sinh hỗn trướng, có thể vì nhà họ Cố mà hy sinh là phúc khí của các ngươi! Đại lang, mau viết đoạn thân thư, gạch tên chúng ra khỏi gia phả! Từ nay về sau, các ngươi không còn là t.ử tôn nhà họ Cố nữa, chỉ là phó bộc nhà họ Cố! Mau!"
Câu nói này của Cố lão thái thái, tương đương với việc đóng đinh vấn đề này vào ván. Bởi vì nhà họ Cố tuyệt đối không thể dung nhẫn t.ử tôn đi làm sấu mã, bị sung vào tiện tịch. Thế nên, phải gạch tên các nàng khỏi gia phả.
Sau này, tỷ muội Cố Vân Thù là người của Trần Đạo Úc, không còn bất cứ quan hệ gì với nhà họ Cố nữa.
Cố Đại lang cụp mắt, không dám nhìn hai nhi nữ, chạy đi mượn giấy b.út, hai tờ đoạn thân thư rất nhanh đã được thảo xong. Cố Vân Thù và Cố Vân Hoan bị người nhà họ Cố đè ép ép ký tên điểm chỉ, sau đó trói c.h.ặ.t hai tay, đưa tới chỗ Trần Đạo Úc.
Cố Thời Vũ đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa: "Trần công t.ử, hai tỷ tỷ này của ta ương bướng lắm, ngài nhất định phải hảo hảo cho các nàng nếm chút đau khổ."
Ánh mắt Trần Đạo Úc âm lãnh: "Cứ để đói, đói vài ngày khắc ngoan ngoãn."
———
Ở một phía khác, mấy tên lính mình mặc nhung trang kia vừa lên núi, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Tai dân thấy bọn họ, cứ tưởng là triều đình phái người đến, xúc động đến mức quỳ rạp xuống lạy tạ.
"Đại nhân, các ngài là người của triều đình sao? Cầu xin các ngài, cứu mạng chúng ta với!"
"Cả nhà ta đều c.h.ế.t hết rồi, chỉ còn lại một mình ta, xin đại nhân rủ lòng thương, cho một ngụm cơm ăn đi!"
Nhưng đáp lại bọn họ là một cú đá tàn bạo của đám lính. Những binh lính này là thân vệ trực hệ của Thái t.ử.
Thái t.ử nghe tin Tương Châu thủy hoạn, lo lắng Trần Đạo Úc gặp nạn, lập tức phái thân vệ tới tương trợ, Trần Đạo Úc mà c.h.ế.t, ai giúp hắn thăm dò quặng đá Ngũ thạch tán ở Lĩnh Nam? Đám thân vệ lặn lội ngàn dặm xa xôi ngày đêm rong ruổi tới đây, mục đích là để bảo vệ Trần công t.ử an toàn, còn về tai dân, họ chẳng buồn bận tâm.
Tên lính thấy tai dân không chịu đi, vẫn còn ở đó khóc lóc ỉ ôi, liền rút trường kiếm bên hông ra, lạnh lùng quát: "Còn không mau cút đi hay muốn bị cắt đầu!"
Đám tai dân ai nấy đều lộ vẻ tuyệt vọng pha lẫn không thể tin nổi. Tại sao? Tại sao quan binh của triều đình lại không phải tới cứu họ!
Mấy tên lính này lén lút đi thăm dò tình hình nhà họ Cố, sau đó lập tức quay gót đi tìm đám quan sai lưu đày.
Quan sai lưu đày tuy bỏ trốn kịp thời, nhưng cũng có một vài tổn thương nhỏ. Nhìn thấy nhiều binh lính nhung trang như vậy, sắc mặt Thẩm lĩnh đầu cự biến, lê cái chân bị thương đi về phía trước: "Không biết các vị đồng liêu đây là?"
Tên lính đi đầu vẻ mặt tàn nhẫn, rút lệnh bài của Thái t.ử ra, giọng điệu sắc lạnh ra lệnh: "Lên đồ chuẩn bị, tiếp tục lưu đày!"
Thẩm lĩnh đầu trừng lớn mắt: "Nhưng các huynh đệ đều bị thương cả rồi, lưu đày thế nào được?"
Trong mắt tên lính lóe lên sát ý: "Ngươi muốn kháng lệnh Thái t.ử sao?"
Thẩm lĩnh đầu c.ắ.n răng, dẫn dắt đám quan sai thủ hạ cúi người hành lễ: "Không, hạ quan lĩnh mệnh!"
Đồng thời, trong lòng hắn hãi hùng khiếp vía! Tại sao! Tại sao lại vội vã tiếp tục lưu đày như vậy? Thái t.ử rốt cuộc có mục đích gì?
Thẩm lĩnh đầu không dám nghĩ ngợi nhiều, lết cái chân bị thương đi tới trước hang động nhà họ Cố, truyền đạt lại tin tức này.
Đôi mắt hoa đào lạnh lẽo của Cố Nguy thoắt cái nheo lại: "Tiếp tục lưu đày, bây giờ sao?"
