Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 155: Thái Tử Đăng Cơ
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:29
Trước cổng thành huyện Nhân vắng vẻ thưa thớt, vài tên binh lính canh gác uể oải cầm đao, thỉnh thoảng lại ngáp dài ngáp ngắn. So với vẻ sầm uất của phủ thành lớn như Ninh Châu, nơi này thật sự đìu hiu tĩnh lặng.
"Không biết nương bọn họ đã đến huyện Nhân chưa nữa."
"Vào xem thử đi."
Trước cổng thành, tên binh lính cầm bức họa đối chiếu người qua lại, thái độ vô cùng qua loa, chỉ liếc nhìn một cái là cho qua. Hai người dễ dàng trà trộn vào trong.
Từ xa đã nhìn thấy Thạch Thiếu Văn. Hắn đang ngồi thu lu dưới một tảng đá lớn. Vừa thấy bóng dáng Cố Nguy và Tạ Lăng, vẻ mừng rỡ hiện rõ trên mặt hắn. Hắn vừa vẫy tay vừa chạy nhào tới: "Hai người đến nhanh quá!"
Cố Nguy khẽ gật đầu: "Mọi người đến lúc nào vậy?"
Thạch Thiếu Văn đi trước dẫn đường: "Cũng mới ba hôm trước thôi. Từ đại ca lo hai người không biết mọi người đang ở đâu nên bảo đệ ra cổng thành đứng đợi."
Huyện Nhân nhỏ bé, đi qua hai con phố là đã tới nơi tá túc. Không phải là khách điếm, mà là một khoảnh sân nhỏ nhắn.
Thạch Thiếu Văn giải thích: "Khách điếm ở huyện Nhân vừa bẩn vừa rách nát, nên Từ đại ca đã thuê nguyên một cái sân này, sạch sẽ lắm."
Vừa nói, hắn vừa đẩy cửa bước vào. Cái sân không rộng rãi cho lắm, nhưng được cái sạch sẽ, lối đi lát đá cuội ngay ngắn, còn có một giếng nước nhỏ xinh. Đang lúc sáng sớm, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp sân, tạo nên một cảm giác bình yên tĩnh lặng của những tháng năm thanh bình.
Từ Hành Chi vừa thấy Cố Nguy bước vào đã lập tức chạy lại, kéo chàng ra một góc để bàn bạc. "Đệ thấy huyện Nhân thế nào?"
Cố Nguy nhướng mày: "Huynh muốn định cư ở huyện Nhân sao?"
Từ Hành Chi gật đầu cái rụp.
Cố Nguy vỗ vai Từ Hành Chi, thầm nghĩ quả không hổ danh là tri kỷ của mình, hai người có cùng chung một suy nghĩ. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Cố Nguy khi đặt chân đến huyện Nhân cũng chính là nơi này rất thích hợp để an cư lạc nghiệp. Vị trí hẻo lánh, cách xa trung tâm quyền lực của hoàng đế, người dân trong huyện chân chất thật thà, quan quân cũng không ức h.i.ế.p dân lành. Nếu không có tờ văn thư của Tô Cừ, có lẽ chàng đã thực sự nghĩ đến việc cắm rễ ở nơi này.
Từ Hành Chi như bà mẹ già lải nhải: "Hôm qua huynh đã đi xem vài trang viên lớn, diện tích rộng rãi, lại còn nối liền với núi phía sau, dư sức làm chỗ ở cho đội Cố gia tướng. Cái sân này huynh thuê nửa tháng, đệ xem thử có được không. Nếu ổn, huynh sẽ xin gia hạn hợp đồng với chủ nhà. Chủ nhà cũng rất dễ tính. Chúng ta sẽ ở đây dưỡng sức vài năm, rồi..."
Cố Nguy giơ tay ngắt lời Từ Hành Chi, lôi tờ văn thư từ trong n.g.ự.c ra: "Huynh xem cái này là gì?"
Từ Hành Chi nhận lấy tờ văn thư, đọc lướt qua, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, cố gắng kìm nén niềm vui sướng tột độ: "Đệ lấy cái này ở đâu ra vậy?"
Cố Nguy vắn tắt giải thích qua loa.
"Tuyệt vời! Có tờ văn thư nhậm chức này, mọi khó khăn đều được giải quyết êm đẹp! Vừa có thể nuôi quân, lại vừa nắm trong tay thực quyền. Ngày mốt chúng ta sẽ khởi hành đi Lĩnh Nam ngay!"
Cố Nguy giơ tay ngăn lại sự nôn nóng của Từ Hành Chi: "Đã lỡ thuê nửa tháng rồi, thì cứ ở lại nửa tháng hẵng đi. Từ huyện Nhân đi ra, chỉ cần đi qua Giao Châu là đến Lĩnh Nam rồi, rất gần. Cứ để mọi người nghỉ ngơi dưỡng sức thêm."
Từ Hành Chi quay đi, hớn hở báo tin vui cho mọi người.
Huyện Nhân quả thật là một huyện thành nhỏ yên bình tĩnh lặng, khí hậu trong lành, người dân chân chất thật thà. Mọi người sau bao ngày lặn lội đường xa mệt mỏi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, tận hưởng nửa tháng thoải mái nhất, ai nấy đều lưu luyến không muốn rời đi.
Trong vòng nửa tháng này, ở Bắc Cương đã xảy ra một sự kiện chấn động. Đội quân phản loạn của Nhị hoàng t.ử cuối cùng cũng bị tiêu diệt sạch sẽ. Lão Hoàng đế thoi thóp bấy lâu cũng băng hà. Thái t.ử Bắc Cương đăng cơ lên ngôi giữa thời điểm sóng gió bấp bênh.
Nhưng cái ngai vàng của Tân hoàng chưa kịp ngồi nóng đ.í.t, một hung tin đã ập đến. Lưu dân ở Bắc Cương nổi dậy khắp nơi, quân phản loạn ngày càng lớn mạnh, hiện tại đã chiếm đóng ba tòa thành lớn!
Với thái độ bàng quan, mặc kệ sự đời của triều đình, bạo loạn của lưu dân là điều tất yếu sẽ xảy ra. Tân hoàng đã sớm lường trước được điều này. Triều đại nào mà chẳng có vài cuộc bạo loạn lưu dân hàng năm? Vì vậy, lúc đầu hắn không hề để mắt đến đám lưu dân này. Nào ngờ bọn chúng lại dũng mãnh và hung hãn đến thế, có thể phát triển lớn mạnh đến mức này!
Trên triều đình Bắc Cương. Vầng thái dương vừa ló rạng nơi chân trời, tỏa ra những tia sáng đầu tiên. Tân hoàng còn chưa kịp mở lời, bách quan bá liêu đã ồn ào cãi vã như cái chợ vỡ, cả triều đường vang lên tiếng ong ong, nước bọt văng tung tóe, thiếu điều lao vào đ.á.n.h nhau.
"Hộ bộ các ngươi lúc nào cũng kêu ca thiếu tiền, nếu lo cứu trợ thiên tai sớm hơn thì có ra nông nỗi này không?"
"Ta nói lỗi là ở Binh bộ, nuôi quân ngàn ngày dùng trong một giờ. Bắc Cương nuôi mấy vạn miệng ăn để làm gì? Sao đến lúc quan trọng lại không đ.á.n.h lại mấy tên bùn đất?"
"Trần đại nhân nói thì hay lắm, đám lưu dân kia liều mạng bất chấp, lúc quyên góp bạc không thấy nhà họ Trần đâu, giờ lại đứng đây chỉ trích."
...
Trên bệ cao, Tân hoàng cuối cùng không thể chịu đựng thêm nữa, ôm đầu gầm lên: "Im miệng hết cho trẫm! Kẻ nào còn ồn ào nữa lôi ra đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ!"
Triều đình phút chốc im phăng phắc.
"Có việc gì thì tấu, không thì bãi triều."
"Bẩm, thần có việc!"
"Thần cũng có việc!"
"Cả thần nữa!"
...
"Hàn Lâm học sĩ có việc khởi tấu!"
"Lễ bộ có vô số việc cần giải quyết, tất nhiên là Lễ bộ phải tấu trước."
"Binh bộ ta còn chưa lên tiếng, ngươi dám tranh giành?"
Gân xanh trên trán Tân hoàng giật giật, cục tức nghẹn ngang họng. Hắn có lý do chính đáng để nghi ngờ rằng phụ hoàng của mình không phải c.h.ế.t vì bệnh tật, mà là vì ngày nào cũng phải thiết triều đối mặt với đám bách quan này, bị bọn chúng làm cho tức c.h.ế.t!
Hắn tiện tay chỉ vào một người: "Tôn tướng quân, khanh tấu trước."
Tôn tướng quân bước ra khỏi hàng, dõng dạc nói: "Bẩm bệ hạ, khi thần lục soát đám lưu dân gần Cẩm Quan, đã tịch thu được một lô v.ũ k.h.í. Điều kỳ lạ là, lô v.ũ k.h.í đó lại được đúc từ xưởng đúc kiếm Hoàng cung, trên đó còn khắc ấn tín riêng của bệ hạ lúc còn là Thái t.ử. Vì vậy, thần nghi ngờ, liệu có phải thân vệ của bệ hạ đã làm phản, hay là bọn họ đã làm mất v.ũ k.h.í?"
Tân hoàng nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống long ỷ: "Khanh nói có thật không?"
"Thần không dám giấu giếm."
Tân hoàng cảm thấy mình sắp tức đến c.h.ế.t rồi! Hắn lập tức đoán ra, đó là nhóm thân vệ hắn phái đi hỗ trợ Trần Đạo Úc ám sát Cố Nguy. Bọn chúng tất nhiên không dám làm phản, nên chỉ có một khả năng duy nhất là làm mất v.ũ k.h.í. Tân hoàng nghiến răng ken két, thiếu điều muốn đập nát long ỷ.
Đúng là một lũ phế vật! Ngay cả v.ũ k.h.í cũng làm mất được!
Hắn lại không dám nói thẳng rằng đám người đó là do hắn phái đi ám sát Cố Nguy, vì trong triều vẫn còn rất nhiều lão thần, làm vậy sẽ khiến họ thất vọng. Bây giờ hắn phải giải thích thế nào đây? Lời của Tôn tướng quân vừa dứt, triều đình lập tức xôn xao bàn tán, ý kiến trái chiều.
Một vị lão thần của ba triều đại bước ra khỏi hàng, ánh mắt trong sáng, lời lẽ sắc bén: "Xin hỏi bệ hạ, thân vệ của người tại sao lại đến thành Cẩm Quan?"
Tân hoàng trong lòng nóng như lửa đốt, vô cùng nhớ nhung những lúc Trần Đạo Úc còn ở đây. Nếu có Trần Đạo Úc, triều đình chắc chắn sẽ không loạn đến mức này. Cục diện hiện tại rối rắm như vậy, hay là gọi Trần Đạo Úc về nhỉ?
