Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 246: Nạn Châu Chấu

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:42

Dân chúng Lĩnh Nam sẽ mãi không bao giờ quên được mùa thu năm Chiêu Minh nguyên niên ấy.

Một bầy châu chấu đen đặc như mây đen cuồn cuộn giáng xuống từ lưng chừng trời, che lấp cả mặt trời, cướp đi mọi tia sáng.

Khi chúng lướt qua, tiếng vo ve ch.ói tai vang lên, kéo theo một mùi tanh nồng nặc lướt qua.

Lúc này đang là buổi sáng tinh sương, ráng hồng trải dài khắp nẻo.

Bách tính đang lom khom gặt lúa, một trận tối tăm mù mịt ập tới, lúc ngước mắt lên thì toàn bộ ruộng lúa nước đã hóa thành cành khô lá rụng, hạt gạo cũng chẳng còn lấy một mống.

Lơ lửng trên không trung là lớp vỏ lúa rỗng tuếch, những hạt gạo trắng ngần bên trong đã bị lũ châu chấu c.ắ.n xé sạch sành sanh.

Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, những tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp cánh đồng, như muốn lật tung cả trời đất.

"Châu chấu! Là châu chấu!"

"Ông trời ơi, ông muốn lấy mạng chúng con sao!"

"Thế này thì sống làm sao được nữa! Hôm nay ta đ.â.m đầu vào tường cho xong!"

Tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi, có những cụ già không chịu đựng nổi cú sốc này, lao thẳng đầu vào gốc cây tự vẫn.

Bây giờ gạo đắt như tôm tươi, bên ngoài binh đao loạn lạc, không có lương thực thì chỉ có nước chờ c.h.ế.t.

Tin tức truyền tới huyện nha, Cố Nguy bàng hoàng tột độ, lập tức phái đi một trăm binh lính theo chân Thạch Hoa đến hiện trường coi sóc.

Tạ Lăng đứng cạnh nghe được, vội vàng cất tiếng: "Cháu đi cùng thúc, Thạch thúc."

Thạch Hoa mặt mày xám xịt, thở dài sườn sượt: "Cớ sự làm sao lại ra nông nỗi này! Sao lại thế này chứ! Rõ ràng hôm qua ta còn bảo với cháu là bách tính sẽ có một mùa màng bội thu, sao hôm nay lại... Ông trời đúng là muốn tuyệt đường sống của bách tính Lĩnh Nam mà!"

Nói rồi, lưng ông còng xuống, hệt như một sợi dây cung bị kéo căng, dáng vẻ già nua hiện rõ.

Tạ Lăng vội vàng đỡ ông dậy: "Thạch thúc, chuyện này đâu phải lỗi của thúc! Thiên ý đã định, ai mà cản nổi!"

Thạch Hoa lắc đầu: "Đáng lẽ ra ta phải dặn dò bách tính phòng bị từ trước, hay điều người đi canh gác, ít ra cũng giữ được một phần, giờ tình cảnh này, mùa đông năm nay biết phải qua sao đây?"

Tạ Lăng và Cố Nguy nhìn nhau, rồi dõng dạc nói: "Chuyện lương thực thúc đừng bận tâm, số lương thực tịch thu được ở ngọn núi phía sau lúc trước thừa sức cứu giúp bách tính vượt qua cơn hoạn nạn này.

Hơn nữa, trong tay cháu có một số loại hạt giống, toàn là cây ngắn ngày năng suất cao, giỏi lắm hai tháng là thu hoạch được. Giờ mới là tháng Tám, gieo xuống bây giờ thì tầm hai tháng nữa là có ăn rồi."

Thạch Hoa nghe xong lại có phần chần chừ.

"Lương thực quý giá nhường này, sao có thể dốc hết cho bình dân bá tánh, lỡ sau này binh lính cần đi đ.á.n.h trận..."

Cố Nguy nắm lấy tay ông, giọng ôn tồn: "Ta hiểu nỗi lo của Thạch thúc, nhưng mạng người là trên hết. Suốt chặng đường lưu đày, chúng ta đã chứng kiến biết bao cảnh địa ngục trần gian người ăn thịt người, mảnh đất Lĩnh Nam do ta cai quản, tuyệt đối không được phép xảy ra chuyện như vậy. Dân là gốc của nước."

Trong mắt Thạch Hoa lóe lên tia sửng sốt, tiếp đó là sự khâm phục sâu sắc.

Đám Từ Hành Chi, Phong Gian Thanh Ly đứng bên cạnh cũng mang cùng cảm xúc.

Giờ phút này, trong tâm khảm mỗi người chỉ đọng lại duy nhất một suy nghĩ.

Được phò tá Tạ Lăng và Cố Nguy quả là diễm phúc lớn nhất đời này.

——

Tạ Lăng và Thạch Hoa đi một vòng các thôn trang quanh Lĩnh Nam, sau đó tạt qua các điền trang thuộc quyền quản lý của Tạ Lăng, tận tình an ủi vỗ về bá tánh một phen.

"Mọi người đừng vội vàng bỏ xứ ra đi, bên ngoài bây giờ loạn lạc lắm."

"Ta là Chủ bộ của Tư Nam, Tạ Lăng. Ta không dám chắc sẽ cho mọi người được nếm sơn hào hải vị, nhưng ta xin lấy danh dự ra bảo đảm, Tư Nam ta sẽ không để bất cứ ai phải c.h.ế.t đói!"

Bá tánh đang sống trong mây mù u ám, thấy quan phủ có lương tâm đến vậy, trong lòng rốt cuộc cũng vớt vát được một tia sáng lẻ loi.

Thế nhưng, tình cảnh ở những khu vực khác của Lĩnh Nam lại chẳng êm đềm như thế.

Nạn châu chấu bùng nổ dữ dội, càn quét khắp Lĩnh Nam, thậm chí vươn vòi sang cả vùng Giang Nam và đất Kiềm lân cận.

Dân chúng than trời trách đất, triều đình lại làm ngơ giả điếc giả mù, khiến cái chính quyền Bắc Giang vốn đã thoi thóp nay lại càng lay lắt như ngọn đèn trước gió.

Những người dân tay trắng bèn gom góp chút đồ đạc ít ỏi, dắt díu nhau chạy nạn về phương Bắc.

Thường Thủ quân đồn.

Ngay khi nhận được hung tin về nạn châu chấu, Tôn doanh trưởng lập tức phóng tới doanh trướng của Vương Thủ Nghĩa.

"Tướng quân, khu vực thuộc quyền kiểm soát của Thường Thủ quân đồn đã xảy ra nạn châu chấu, cúi xin tướng quân mở kho lương thực cứu tế, cứu bách tính khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng!"

Trong toàn bộ Thường Thủ quân đồn, e rằng chỉ có một mình hắn mới dám bạo gan thốt ra lời này với Vương Thủ Nghĩa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 245: Chương 246: Nạn Châu Chấu | MonkeyD