Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 247: Phân Phát Lương Thực
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:42
Vết thương của Vương Thủ Nghĩa vẫn chưa bình phục hoàn toàn. Chấn thương bên ngoài thì tàm tạm, nhưng nội thương mới là vấn đề nan giải. Cứ nghĩ tới cái xưởng muối mà lão đã nhọc công gầy dựng bao nhiêu năm trời nay lại chễm chệ nằm trong tay kẻ khác, lão lại hộc m.á.u tức tưởi, hận không thể băm vằm đám người huyện Tư Nam ra thành trăm mảnh.
Lúc này, Lĩnh Nam lại hứng chịu nạn châu chấu, tâm trạng Vương Thủ Nghĩa càng thêm bực bội.
Sự xuất hiện của Tôn doanh trưởng đúng là tự chui đầu vào rọ.
Vương Thủ Nghĩa thẳng tay hắt nguyên bát t.h.u.ố.c nóng hổi đang bưng trên tay vào người Tôn doanh trưởng, nheo mắt lại, giọng điệu sắc lạnh cất lên: "Ngươi đủ tư cách để lên mặt dạy bảo ta sao? Đào đâu ra bạc? Chút đỉnh bạc còm cõi của Thường Thủ đã bị đám ch.ó đẻ Tư Nam vét sạch, ngươi bảo lão t.ử lấy cái gì ra mà cứu tế, lấy mạng già này à?"
Tôn doanh trưởng vẫn đứng im như tượng đá, làm như thể thứ vừa xối lên người mình không phải là bát t.h.u.ố.c nóng sôi, mà chỉ là một gáo nước vẩy qua: "Thứ mà người của huyện Tư Nam đoạt đi chỉ là xưởng muối, chẳng mảy may liên quan đến quân khố. Cúi xin tướng quân nể tình bớt chút lương thực, cứu lấy mạng sống của bách tính! Nếu không chỉ e là..."
Vương Thủ Nghĩa gắt gỏng cắt ngang lời Tôn doanh trưởng: "Tôn Thu Hàn, có tiền thì tự vác xác đi mà cứu tế! Đứng đây khua môi múa mép làm người tốt, có moi thì cũng là moi tiền túi của bổn tướng quân! Nghe đồn dạo này, ngươi qua lại khá thân thiết với đám Tư Nam đó hả?"
Câu nói cuối cùng, ánh mắt lão nheo lại, hằn lên tia thâm độc dị thường.
Sắc mặt Tôn doanh trưởng tức thì đổi sắc, trái tim như cái bao tải rách bươm, bị gió thu thổi qua lạnh buốt đến thấu xương.
Hắn không ngờ, Vương Thủ Nghĩa lại là kẻ vô tình ích kỷ đến vậy.
Quân khố là để dành phục vụ binh lính và bách tính, sao lại biến thành tài sản riêng của lão được chứ?
Tôn Thu Hàn đáp với giọng lạnh tanh: "Chuyện giữa ta và đám người huyện Tư Nam hoàn toàn không như tướng quân suy diễn, chỉ là cùng chung một chỗ làm việc, chạm mặt nhau là điều khó tránh khỏi."
Vương Thủ Nghĩa thấy Tôn Thu Hàn biến sắc, trong mắt lướt qua một tia sát khí, đoạn nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Thu Hàn, không phải ta không muốn cứu tế, nhưng quân khố thực sự rỗng tuếch, ngươi biết rồi đấy, Lĩnh Nam vốn dĩ đã là vùng khỉ ho cò gáy nghèo nàn, ngay cả một bữa cơm trắng tinh tươm lính tráng còn chẳng có mà ăn, ta bới đâu ra lương thực dư dả mà cứu tế? Nếu vác lương thực đi cứu tế hết, các anh em binh sĩ phải sống sao?"
Khựng lại một chút, lão tiếp lời: "Dạo này tâm trạng ta không được tốt, ban nãy hơi quá khích, ngươi đừng bận tâm, là lỗi của ta cả."
Vương Thủ Nghĩa rất ranh ma, tài cán lẫn sự trung thành của Tôn Thu Hàn đều thuộc hàng thượng thừa, lão tuyệt đối không thể để vuột mất một nhân tài như vậy.
Nghe những lời này, nét mặt Tôn Thu Hàn quả nhiên dịu đi, ngẫm lại bữa ăn hằng ngày của binh lính, hắn đã tin tưởng phần nào.
Nghĩ ngợi một lúc, hắn vẫn quyết định đem câu hỏi đó ra chất vấn.
"Vậy cớ sao Tư Nam lại rủng rỉnh dư dả đến thế? Bữa ăn cái mặc của binh lính bên đó khác xa chúng ta một trời một vực?"
Vương Thủ Nghĩa cười khẩy: "Tân quan nhậm chức lửa bốc ba thước (Quan mới nhậm chức thường hay tỏ ra nghiêm khắc), chẳng qua chỉ là mấy cái trò lấy lòng người thôi, chắc chắn là dính dáng đến mấy cái phi vụ mờ ám vi phạm luật pháp Bắc Giang rồi. Ngươi cứ chống mắt lên mà xem cái cảnh sung túc giả tạo đó duy trì được bao lâu? Chẳng qua chỉ là một lũ hề nhảy nhót."
Lúc bấy giờ, tên lính Tư Nam đang nấp bên ngoài lều nghe lỏm, hai bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, hận không thể xông vào giáng cho lão hai đ.ấ.m.
Thấy Tôn Thu Hàn vén màn bước ra, hắn vội vàng né sang một bên, giả vờ như đang đi ngang qua, mắt nhìn thẳng không chớp.
——
Tại huyện Tư Nam.
Tạ Lăng lẻn vào không gian, vác một phần ba số lương thực dự trữ ra ngoài, xếp gọn gàng trong nhà kho phía sau.
Nhìn những bao lương thực chất cao ngất ngưởng, Tạ Lăng thở phào nhẹ nhõm.
May mà hồi trước lo xa, trữ sẵn bao nhiêu là lương thực, giờ thì cuối cùng cũng có chỗ dụng võ rồi.
Nếu không, đống lương thực này bọn họ ăn tới mười kiếp cũng chẳng vơi đi.
Cố Nguy sải bước tiến vào.
"Phát lương thực vô tội vạ có thể khiến bách tính sinh ra tư tưởng ỷ lại vào nghề nông. Ta đã cắt cử người đi điều tra rà soát hoàn cảnh thực tế của bá tánh huyện Tư Nam, sẽ phân chia lương thực dựa vào số nhân khẩu và lượng lúa cất trữ của từng nhà."
Tạ Lăng gật đầu đồng tình: "Ta muốn thu gom lại toàn bộ giấy tờ sở hữu đất đai của Tư Nam."
Cố Nguy có vẻ ngạc nhiên: "Để làm gì?"
Tạ Lăng chỉ tay về phía những túi hạt giống khoai tây, khoai lang đặt góc phòng: "Những thứ này trước mắt phải giữ bí mật, gieo trồng trên chính mảnh đất của mình mới đảm bảo không bị rò rỉ ra ngoài."
"Bách tính xem mảnh đất như sinh mạng cha mẹ, e rằng họ sẽ không chịu bán đâu. Trừ phi cho thuê theo thời hạn, đồng thời để họ được hưởng hoa hồng."
Cố Nguy vừa dứt lời, trong đầu Tạ Lăng bỗng xẹt qua một tia sáng.
Nàng trố mắt lên, đầy ngạc nhiên và phấn khích.
