Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 345: Tai Họa Ở Giang Nam

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:55

Phần lớn mọi người đều không hiểu rõ về Tư Nam nên không dám lên tiếng.

Dương thái thú trầm giọng đáp: "Thần trộm nghĩ, địa thế Lĩnh Nam dễ thủ khó công, Tư Nam hiện nay lại phát triển tốt, đông dân cư, binh lực dồi dào, là lựa chọn tốt nhất để nghỉ ngơi dưỡng sức."

Lục Dần Lễ cũng bước ra: "Thần lúc niên thiếu từng đi chu du qua Lĩnh Nam, quả thực dễ thủ khó công, phiến quân tuyệt đối không đ.á.n.h vào được, hơn nữa còn giáp biển, thuận tiện phát triển giao thương. Giang Nam rất tốt, nhưng lại không giáp biển, về mảng diêm nghiệp chung quy vẫn kém một bậc."

Hoàng đế nhìn về phía Vu Ức Trù đang đứng một bên.

"Quốc sư thấy sao?"

Hiện giờ Hoàng đế tin tưởng Quốc sư nhất, coi hắn như vị tiên nhân hạ phàm xuống đây tương trợ cho mình.

Vu Ức Trù khom người, vung cây phất trần trong tay, hơi rũ mắt xuống, dáng vẻ thoát tục mang đậm phong thái tiên phong đạo cốt: "Bệ hạ có thể cho thần bói một quẻ được chăng?"

"Mời Quốc sư."

Vu Ức Trù lấy mai rùa từ trong ống tay áo ra, đứng trước điện, quan sát sắc trời một hồi, rồi nói bằng giọng cao siêu khó đoán: "Bệ hạ, thiên ý chỉ dẫn phương Nam có long khí, thích hợp để tịnh dưỡng."

Bệ hạ lập tức cười lớn: "Tốt, tốt, tốt, nếu Quốc sư đã nói như vậy, dời giá Tư Nam!"

Vu Ức Trù rũ mắt: "Không phải thần nói, mà là thiên ý như vậy."

Lời này của Vu Ức Trù không hề nói dối.

Hắn thực sự biết bói toán, từ trước đến nay không dám nói xằng nói bậy, việc đó là giảm thọ đấy.

Chỉ là mỗi lần mở miệng, hắn lại dùng cách diễn đạt lấp lửng để che giấu tai mắt người khác.

Người nghe muốn nghĩ thế nào thì kệ người ta, không liên quan đến hắn.

Giống như lúc này, hắn đúng là đã xem ra phương Nam có long khí.

Chỉ có điều luồng long khí đó không phải là Hoàng đế, mà là một người khác mà thôi.

Thừa tướng Tạ Bá Viễn bước tới, lòng đầy lo lắng: "Bệ hạ, giờ đi luôn liệu có quá vội vàng không, hay là cho các quan viên và binh lính nghỉ ngơi một chút, đợi tuyết ngừng rơi rồi tính tiếp."

Câu này vừa nói ra.

Là bá quan bắt đầu có ý kiến rồi.

Đi bao lâu nay, giờ bắt đi tiếp nữa thì c.h.ế.t mệt mất thôi.

"Thần nghe nói địa hình Lĩnh Nam hiểm trở gập ghềnh, vẫn nên tính kế chuẩn bị lâu dài thì hơn."

"Thần cũng thấy Thừa tướng nói có lý, nên chuẩn bị kỹ càng hơn."

...

Lời này cũng nói trúng ý đồ của bọn người Vu Ức Trù.

Bọn họ vốn dĩ đang cần thời gian để âm thầm xúi giục bá quan, đón nhận ánh mắt thăm dò của Hoàng đế, Vu Ức Trù hờ hững nói: "Có thể chuẩn bị một thời gian ạ."

Hoàng đế đập bàn quyết định: "Được, vậy đợi tuyết tạnh sẽ lập tức dời giá đến Tư Nam!"

Sau khi bách quan tản đi.

Tạ Bá Viễn được giữ lại.

"Bệ hạ, quốc khố nay đã vô cùng trống rỗng, thần đang nghĩ hay là nhờ vả bá tánh và thương gia giàu có, để họ dốc sức tương trợ triều đình?"

Hoàng đế cũng đang có ý đó: "Trẫm cũng nghĩ vậy. Dưới gầm trời này, đất nào chẳng phải đất của vua; khắp cõi nhân gian, ai chẳng phải bề tôi của vua.

Bọn chúng sống trên đất của trẫm, uống nước của trẫm, ăn lúa gạo lương thực của trẫm, đó là việc bọn chúng nên làm. Chuyện này cứ giao cho khanh đi lo liệu."

Tạ Bá Viễn gật đầu: "Thần nhất định sẽ làm tốt."

Bước ra khỏi thư phòng Hoàng đế, hai mắt Tạ Bá Viễn sáng rực lên.

Lại có thể tham ô tiền bạc lương thực rồi.

Giang Nam trù phú nhường này, hắn vơ vét được biết bao nhiêu vàng bạc đây!

Kể từ khi nhà kho phủ Thừa tướng bị trộm sạch nửa năm trước, hắn luôn buồn bực không vui, cứ nghĩ tới là lại đau thắt ruột gan.

Nhờ những tháng qua, số vàng bạc hắn tham ô được đã nhiều hơn cả số tích cóp trong phủ Thừa tướng năm xưa.

Trong mắt Tạ Bá Viễn tràn ngập vẻ đắc ý.

Nhớ lại khuôn mặt của Hoàng đế, hắn thoáng mỉa mai.

Người như thế này mà cũng làm Hoàng đế được sao?

Nhà họ Lý đúng là xong đời rồi.

Đợi khi Tạ Vân Yên sinh con trai, cũng là lúc ngày tháng làm Hoàng đế của hắn đến hồi kết.

Đến lúc đó hắn sẽ nắm thiên t.ử nhỏ để ra lệnh cho bá quan...

Tạ Bá Viễn càng nghĩ càng kích động, hận không thể để Tạ Vân Yên sinh con ngay lúc này.

Hắn đến doanh trại quân đội, điểm đủ một ngàn tinh binh rồi dẫn ra ngoài.

Số tinh binh này đều là người của hắn.

Đêm đó.

Là một đêm khó quên nhất, cũng là đêm đau khổ nhất đối với bách tính Giang Nam.

Tiếng kêu than vang vọng khắp nơi.

Toàn bộ Giang Nam không ai có thể ngủ yên.

Quan viên từ Thượng Kinh đến đều đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, chỉ biết thở dài bất lực.

Bọn họ cũng hết cách...

Ai dám vuốt râu hùm của Hoàng đế cơ chứ?

Trên đường phố, trong các con ngõ, lửa cháy ngút trời, cảnh tượng hỗn loạn.

Bất cứ ai không chịu giao nộp lương thực, tinh binh sẽ không ngần ngại vung đao c.h.é.m c.h.ế.t.

Kẻ nào dám che giấu lương thực, vàng bạc, cũng sẽ chịu chung số phận.

Còn ác hơn cả cường đạo ăn cướp.

Tạ Bá Viễn tựa như châu chấu quét qua, cướp đoạt bách tính đến không còn một mảnh giáp...

Khi Châu Minh biết chuyện thì đã quá nửa đêm, ông chưa kịp khoác áo ngoài, chưa kịp vấn tóc đã chạy vội ra ngoài, tất tả chạy về nơi ồn ào.

Tận mắt chứng kiến Tạ Bá Viễn ra lệnh cho binh lính không chút do dự đ.â.m xuyên thanh đao dài vào n.g.ự.c một người dân, Châu Minh như phát điên.

Hai hốc mắt ông đỏ ngầu, cả người run rẩy, quát lớn: "Chuyện gì thế này! Tạ đại nhân, xin hỏi ngài đang làm cái gì vậy!"

Tạ Bá Viễn uể oải quay người lại: "Ta đang làm gì à? Đương nhiên là đang giúp bệ hạ thu dọn vật tư. Số vàng bạc này vốn là của nhà vua, nay bệ hạ gặp nạn, bọn họ không nên tương trợ sao?"

Hai tay Châu Minh run rẩy, ông gào lên khản giọng: "Thật là vô lý, thật là vô lý! Bọn họ đều là những bách tính vô tội cơ mà!"

Ở góc tường, một phụ nữ ôm đứa trẻ run rẩy, ánh mắt trống rỗng nhìn xác người chồng.

Bất chợt, nàng ngẩng đầu nhìn Châu Minh.

Hốc mắt đen sì, không có chút ánh sáng nào.

Châu Minh nhận ra, đây là Vương nương t.ử bán đậu phụ ở ngõ Tây!

Trước đây, mỗi khi mẫu thân ông lên phố, nàng ấy luôn đưa cho bà một miếng đậu phụ...

"Bà là mẫu thân của Tuần phủ đại nhân, Tuần phủ đại nhân là cha mẹ tái sinh của chúng con, chỉ là một miếng đậu phụ thôi, cụ cứ nhận lấy đi..."

Khuôn mặt vốn nho nhã của Châu Minh trở nên méo mó tột độ, gân xanh trên cổ nổi lên, ông lớn tiếng quát: "Thả bọn họ ra! Cô nhi quả phụ, Tạ Bá Viễn, ngươi nỡ lòng nào?"

Vừa nói, ông vừa xông lên định đón lấy hai mẹ con kia.

Tạ Bá Viễn nhướng mày, ra hiệu bằng mắt.

Lập tức có hai tên lính xông tới, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Châu Minh.

Giọng Tạ Bá Viễn đầy khiêu khích: "Châu đại nhân, nếu ngài còn cản trở nữa, ta không đảm bảo sẽ làm ra chuyện gì đâu."

Châu Minh đau đến mức không thể động đậy nổi, mặt mũi bầm dập, ông ho ra một ngụm m.á.u.

Đúng rồi, đi tìm Hoàng thượng!

Chắc chắn đây là do Tạ Bá Viễn tự ý hành động, ông phải đi tìm Hoàng thượng, tìm Hoàng thượng...

Nhưng vừa đi đến cổng hành cung, ông đã bị thái giám đuổi ra.

Khi ông vất vả bò vào trong gặp được Hoàng đế, Hoàng đế đang vui vẻ mây mưa với phi t.ử.

Ngài cực kỳ mất kiên nhẫn mà đuổi Châu Minh đi.

Khi Châu Minh bị thị vệ lôi đi, ông vẫn chưa từ bỏ hi vọng, ngoái đầu hỏi một câu: "Bệ hạ, là ngài sai Tạ Bá Viễn đi làm sao?"

Hoàng đế bị phá hỏng chuyện tốt, phiền c.h.ế.t đi được.

"Thế thì sao? Trẫm là Thiên t.ử, quân xử thần t.ử thần bất t.ử bất trung. Đám dân đen đó dâng tiền bạc cho trẫm, là vinh hạnh của chúng nó rồi.

Ngươi mà kháng nghị nữa thì cái chức Tuần phủ Giang Nam này cũng đừng hòng làm, mau cút cho trẫm ——"

Châu Minh cười khổ, nhìn chiếc áo choàng vô giá, chiếc rèm cửa sổ dệt bằng lụa tiêu sa, đủ mọi loại đồ cổ có giá trị liên thành trong phòng Hoàng đế, cả người như điên dại.

Mãi đến khi bị kéo lê rồi ném ra khỏi cung điện, ông vẫn chưa hoàn hồn.

Ông dùng cùi chỏ chống đỡ, từng bước từng bước bò về túp lều tranh của mình, lê theo một vệt m.á.u dài ngoằng trên đất.

Tuyết rơi lả tả, tuyết đọng trên tóc, trên người ông trắng xóa, trông ông hệt như một người tuyết.

Châu Minh trở về nhà, nhìn mái tranh bị gió thổi tung bay, ho sặc sụa như xé ruột xé gan, vừa khóc lại vừa cười.

Ban đầu còn tưởng Hoàng đế dời đô đến đây là chuyện đáng mừng, nay nhìn lại, đó căn bản là một con ác quỷ!

Thiên hạ này lại có một tên hôn quân như thế!

Những hạt tuyết len lỏi qua khe hở của mái tranh rơi xuống, đập vào mặt Châu Minh, đ.á.n.h nát trái tim rỉ m.á.u của ông, hoàn toàn vụn vỡ.

Gian thần lộng quyền, minh quân vô đức, Bắc Giang, đã vong từ lâu rồi!

Lý tưởng chính trị cả chục năm trời của ông, tinh thần trung quân ái quốc của ông, tất cả chỉ là một trò cười!

Đêm đó, vài bóng đen lặng lẽ bước vào túp lều tranh của Châu Minh...

Thế nhưng, Châu Minh mới chỉ là sự khởi đầu...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 343: Chương 345: Tai Họa Ở Giang Nam | MonkeyD