Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 465: Hôn Lễ Hoành Tráng
Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:26
Thế Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Theo Không Gian Lưu Phóng Ngàn Dặm - Đường Lê Tiểu Văn
Thời gian nửa tháng trôi qua như nước chảy, mùa hè chầm chậm gõ cửa.
Hoa sen trong ao đã nở ra những nụ hồng, sau đó bung xòe thành một biển hoa, vạn dặm sóng sánh.
Rặng liễu ven đường rủ xuống những nhành cây dài thượt, hang cùng ngõ hẻm đều đã dựng lên những rạp che nắng, tiếng ve kêu ồn ã đến mức khiến lòng người bực dọc.
Vào ngày hôn kỳ, trời quang mây tạnh.
Hôm trước vừa đổ một trận mưa, cho nên tiết trời không quá oi ả.
Gió hè lén lút mơn trớn qua những cành lá xanh non, phiến lá ngô đồng ở ngõ Đá Xanh to như chiếc quạt tròn, rậm rạp che khuất ánh mặt trời, chỉ keo kiệt để rớt lại vài vệt nắng lốm đốm, hắt lên gương mặt rạng rỡ của Tạ Lăng.
Thân hình nàng thon thả, tinh tế mảnh mai, đôi mắt hạnh khẽ xếch, ch.óp mũi nhỏ nhắn, đôi môi anh đào chúm chím mang một đường cong đáng yêu, khuôn mặt nhỏ chừng bàn tay được che hờ bởi một chiếc quạt tròn, làn da trắng như tuyết sáng ch.ói mắt.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, kèn trống vang trời, người đứng chật ních, đều là những người quen thuộc, ai nấy đều cười vô cùng rạng rỡ.
Nhữ tỷ nhi gào to: "Tẩu tẩu, hôm nay tẩu đẹp quá đi mất!"
Tạ Lăng hai tay cầm quạt tròn, sợi chỉ vàng trên bộ giá y màu đỏ thẫm lấp lánh thứ ánh sáng ch.ói lọi dưới ánh mặt trời, lúc cất bước ngọc bội va vào nhau đinh đang, tua rua bên tai khẽ khàng quệt vào đôi má.
Nàng thừa lúc không ai để ý, lén lút nháy mắt với Nhữ Nhữ một cái.
Giờ phút này, Tạ Lăng đã bái biệt mẫu thân và bằng hữu, chỉ chờ Cố Nguy đến đón dâu, sau đó cùng hắn dạo phố, tế trời, nhận hạ lễ của thân bằng quyến thuộc.
Dù Cố Nguy không xưng đế, nhưng hôn lễ này, Phong Gian Thanh Ly vẫn chiếu theo nghi chế thành thân của hoàng thất mà lo liệu, chỉ cắt bỏ đi rất nhiều nghi thức rườm rà.
Hai nhà cách nhau rất gần, lúc này Cố Nguy đang đợi ở ngay đầu ngõ Đá Xanh.
Thanh niên ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, bộ hỉ bào cổ tròn màu đỏ rực rỡ càng tôn lên dáng người cao ráo đĩnh đạc, ánh mặt trời thỏa sức phác họa những đường nét tuấn mỹ tuyệt luân trên ngũ quan, đôi mắt đào hoa ngậm cười, khóe miệng vạch ra một độ cong ôn nhuận, kiêu hãnh mà thong dong.
Không một ai biết rằng, thực ra thanh niên ấy đang căng thẳng đến mức hai tay bấu c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay, ánh mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm đầu ngõ, trái tim như bị treo lơ lửng ngay yết hầu.
"Đến rồi đến rồi! Tân nương t.ử ra rồi!"
Tim Cố Nguy đập loạn nhịp, đưa mắt nhìn sang.
Tạ Lăng thân hình tha thướt, bước chầm chậm về phía mình, mỗi một nhịp di chuyển, vạt váy cũng dập dờn theo, để lộ đôi hài thêu hoa tinh xảo mĩ miều.
Chiếc quạt tròn màu đỏ đã che khuất ngũ quan của nàng, chỉ thấy một đôi tay cầm cán quạt trắng như sương tuyết, nhẹ bẫng rơi vào trái tim Cố Nguy, khuấy động hồ tâm của hắn thành một mớ bồng bông hoang mang loạn lạc.
Cố Nguy lập tức xoay người xuống ngựa, sải bước chạy qua, nắm lấy một bàn tay của Tạ Lăng, ôn tồn nói: "A Lăng, ta dắt nàng đi, sợ nàng không nhìn thấy đường."
Tạ Lăng cong mắt cười: "Được."
Thực ra chiếu theo lễ tiết, Cố Nguy không được phép nắm tay Tạ Lăng.
Chỉ là hai người quá sức xứng đôi, trai tài gái sắc, thiên tác chi hợp, mọi thứ đều hòa hợp và hoàn mỹ đến nhường ấy, mọi người cũng đành quên đi cái lễ tiết cỏn con này.
Bên ngoài ngõ Đá Xanh, bách tính đã chen chúc chật ních từ lâu, tất cả mọi người đều hòa cùng tiếng nhạc hỉ ồn ào náo nhiệt, cao giọng hô vang những lời chúc phúc.
"Tân hôn vui vẻ!"
"Cố tướng quân và Tạ chủ bộ sớm sinh quý t.ử, bách niên hảo hợp!"
Hôm nay, có rất nhiều bách tính từ các thành trì khác của Bắc Giang đổ về Tư Nam, may mà khu vực nội thành xây dựng rộng rãi, mới có thể dung nạp được nhiều người đến vậy.
Chỉ có điều, binh lính đã dọn dẹp sẵn một con đường thênh thang từ trước, để Tạ Lăng và Cố Nguy theo đó bước lên tế đàn.
Con đường này trải kín t.h.ả.m đỏ, hai bên dựng những cây sào đỏ cao ngất, trên sào treo đèn l.ồ.ng đỏ ch.ót và lụa đỏ, gió thổi qua bay phấp phới, cả một vùng Tư Nam đều chìm trong sắc đỏ tân trang.
Tạ Lăng và Cố Nguy vừa bước được một bước, đội ngũ rước kiệu đỏ đằng sau cũng nối bước theo sau, đó chính là sính lễ mà Cố Nguy dành cho Tạ Lăng.
Từ Hành Chi đứng một bên cất cao giọng đọc danh sách lễ vật.
"Tiền sính lễ một vạn vạn (một trăm triệu) lượng hoàng kim——
Dạ minh châu một ngàn viên——
Ngọc như ý một trăm đôi——"
Tạ Lăng và Cố Nguy mỗi bước đi lên phía trước, đội ngũ bưng sính lễ phía sau lại tăng thêm bốn năm người, kẻ khiêng người gánh những chiếc rương gấm nặng trĩu, mỗi rương phải cần tới bốn người cùng khiêng, quấn quanh bằng dải lụa đỏ tươi rói.
Rương không đậy nắp, bách tính hai bên đường đều có thể nhìn thấy rõ vàng bạc châu báu bên trong, vàng ươm rực rỡ, lấp la lấp lánh, vô cùng ch.ói lóa, mỗi một món đều giá trị liên thành.
Đi chừng hơn nửa canh giờ, đội ngũ phía sau hai người tựa như một con rồng dài khoác lụa đỏ, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, một cái liếc mắt nhìn không thấy điểm dừng.
Thế nhưng số người khiêng sính lễ vẫn đang gia tăng không ngớt, Từ Hành Chi vừa đi vừa đọc.
Tạ Lăng khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn Cố Nguy một cái, ánh mắt đầy ý chọc ghẹo, tựa như đang hỏi: "Hóa ra chàng giàu thế cơ à?"
Cố Nguy dịu dàng vỗ vỗ mu bàn tay Tạ Lăng, khuôn mặt tuấn lãng giương lên một nụ cười nhạt.
Tạ Lăng tức khắc hiểu ngay ý của hắn.
"Đương nhiên rồi, vi phu giấu tài mà lại."
Lúc hai người đến trước tế đàn, đã là buổi chiều, thời tiết không còn quá nóng nực, trong gió đã vương vài tia mát mẻ.
Hai người đã đi giáp một vòng khu vực nội thành Tư Nam, chặng đường dài chừng ba mươi dặm, thế mà sính lễ vẫn đang tiếp tục dài thêm ra, đầu đuôi sắp đụng vào nhau tới nơi!
Từ Hành Chi hắng cái giọng sắp bốc khói của mình, hô lớn: "Vì đường chính đã kẹt cứng, cho nên sính lễ phía sau sẽ không mang ra phô bày nữa, chỉ đọc tên để bố cáo thiên hạ."
Thế là, Từ Hành Chi gân cổ lên đọc thêm ròng rã gần một canh giờ nữa!
Bách tính từ lúc há hốc mồm kinh ngạc lúc đầu, đến cuối cùng mặt đã không còn gợn sóng.
Cứ đọc đi, dù sao mặc kệ xuất hiện thứ gì, họ cũng sẽ không ngạc nhiên nữa đâu.
Dù sao thứ tiếp theo lúc nào cũng quý giá hơn, càng giá trị liên thành hơn!
Tin chắc rằng vào ngày mai, hôn lễ hoành tráng cùng với dàn sính lễ khổng lồ này, sẽ vang danh khắp cả một vùng đại lục.
Bởi vì, chưa từng có vị quân chủ của quốc gia nào, lại trao cho Hoàng hậu nhiều sính lễ đến thế.
Gần như ngang ngửa với—— lấy giang sơn làm sính lễ.
Chỉ đống của cải được xướng tên này thôi, đã đủ để mua đứt hai quốc gia rồi.
Sau khi Từ Hành Chi đọc xong danh sách sính lễ, Tạ Lăng và Cố Nguy mới bước lên tế đàn, dưới sự dẫn dắt của Phong Gian Thanh Ly, tiến hành nghi thức tế thiên.
Xung quanh tế đàn người ngồi đông kín, đa phần là quan chức cấp cao của Bắc Giang, bằng hữu thân thích của hai người, còn có một số sứ thần đến từ các quốc gia khác.
Bách tính thì chen chúc vòng ngoài, hoặc đứng trên các tòa lầu cao xung quanh.
Nghi thức tế thiên rất rườm rà, Phong Gian Thanh Ly có cắt xén đến đâu, vẫn phải mất chừng một canh giờ.
Lúc này, trời đã chuyển hẳn về chiều, tà dương vắt ngang góc lầu cao, vãi muôn trượng hào quang, bầu trời trôi lững lờ những vệt sáng lộng lẫy.
Xung quanh tế đàn, không chỉ có bách tính Tư Nam, mà còn có rất nhiều tai mắt của các thế lực khác.
Trên tòa lầu cao nhất, Thập Thất vận y phục đen thui, ôm kiếm đứng thẳng, cụp mắt nhìn xuống.
Trước mặt hắn là mười mấy tên sát thủ cùng chung trang phục đen kịt như hắn.
Lúc này, những tên sát thủ ấy đều nhoài người ra rìa lầu, bình phẩm về hôn lễ tráng lệ này.
"Thật là phô trương, chưa từng thấy ai bỏ ra nhiều sính lễ đến thế."
"Kệ đi, dù sao lớn đến đâu, lát nữa cũng sẽ biến thành một hồi bi kịch thôi."
"Tân nương t.ử hạ quạt xuống rồi kìa, dáng vẻ đúng là tuyệt sắc khuynh thành."
……..
Sát thủ cũng là con người, cuộc sống tẻ nhạt, tự nhiên thích buôn chuyện.
Chỉ có Thập Thất nét mặt thờ ơ, ôm kiếm đứng từ đằng xa, tựa lưng vào cột, ánh mắt thậm chí còn chẳng buồn liếc sang bên này.
Mấy tên kia tám chuyện một lúc, liền hạ thấp giọng, lôi Thập Thất ra làm chủ đề.
"Các ngươi nói xem, hắn có phải là người không? Tân nương t.ử xinh đẹp thế kia, mà hắn chẳng thèm liếc lấy một cái."
"Bé mồm thôi, tính khí hắn vui buồn thất thường, lỡ chọc giận hắn, ngươi có kiếm chỗ khóc cũng chẳng ra."
"Điện tôn bảo chúng ta giám sát hắn thật kỹ, nhưng hắn dọc đường cứ câm như hến mẹ nó chứ chẳng hé răng nửa lời, cứ đứng đực mặt ra đằng xa kia, có gì để chúng ta giám sát đâu?"
Mấy người đang mải nói chuyện, nghe thấy động tĩnh truyền đến từ phía tế đàn, ánh mắt trong phút chốc trở nên sắc bén lạnh lẽo, lộ ra sự tàn khốc đặc trưng của sát thủ.
