Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 466: Hạ Lễ Các Phương

Cập nhật lúc: 12/03/2026 07:26

Thế Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Theo Không Gian Lưu Phóng Ngàn Dặm - Đường Lê Tiểu Văn

Trên tế đàn, thân bằng quyến thuộc của Tạ Lăng và Cố Nguy đang dâng tặng hạ lễ.

Từ Hành Chi tắt tiếng rồi, đổi Chu Từ Tuế lên thay, đọc danh sách hạ lễ.

"Thanh Hà Bùi thị dâng lễ kim hoàng kim một trăm vạn lượng, một bộ bát đĩa chạm viền đồng, một đôi hộp trang điểm mạ vàng......."

"Ngô gia......."

"Giang Nam Tri phủ........"

.......

Người tặng quà quá đông, Phong Gian Thanh Ly chỉ xướng tên một phần, phần tiếp theo mới là màn kịch hay.

Hắn lật tiếp cuốn danh sách, tờ đầu tiên là của Phượng Vũ quốc.

Phong Gian Thanh Ly hơi mở to mắt, danh sách lễ vật rất hậu hĩnh, nằm ngoài dự đoán của hắn.

Sứ thần của Phượng Vũ quốc là một nữ t.ử thân hình cao ráo, nàng đứng dậy chắp tay nói: "Nữ hoàng bận rộn chính sự, không thể đích thân đến đây, xin chúc quân chủ Bắc Giang và phu nhân mới cưới bách niên hảo hợp, Bắc Giang - Phượng Vũ mãi mãi giao hảo."

Trên lầu cao, sát thủ của Quang Diệu điện nheo mắt lại, trong đáy mắt đong đầy sát ý.

"Quả nhiên đúng như lời Vi Sinh tiên sinh dự liệu, không biết Ngụy Chiêu có——"

Tên sát thủ còn chưa dứt lời, Phong Gian Thanh Ly đã đọc ra danh sách lễ vật của Ngụy Chiêu.

Lễ vật của Ngụy Chiêu còn hậu hĩnh hơn Phượng Vũ gấp nhiều lần, gần bằng một phần ba số sính lễ của Cố Nguy!

Thế này cũng quá sức hào phóng rồi, căn bản không phải là hạ lễ qua lại bình thường giữa hai quốc gia!

Đến cả Phong Gian Thanh Ly cũng sắp không kìm nén nổi vẻ kinh ngạc, giọng điệu run rẩy, xướng lên từng mục trong danh sách.

Xung quanh tế đàn, thám t.ử đến từ các phương thế lực ngẩn người há hốc mồm, quả thực khó lòng tin được những gì mình vừa nghe thấy.

Mẹ kiếp, Ngụy Chiêu và Bắc Giang trong bóng tối thật sự không có quan hệ gì sao?

Sính lễ này cũng quá đáng sợ rồi!

Hoàng đế Ngụy Chiêu có tự mình cưới vợ gả con, e là cũng chẳng lấy đâu ra lượng sính lễ nhiều như vậy!

Đọc xong danh sách lễ vật, Phong Gian Thanh Ly miệng đắng lưỡi khô, cổ họng như bốc hỏa.

Ngay sau đó, ở hàng ghế ngồi dưới tế đàn, một nam t.ử với vóc dáng thon dài đứng dậy, ánh mắt xa xăm chạm phải Cố Nguy.

Hắn mặc trường bào màu trắng ánh trăng, đeo một chiếc mặt nạ ác quỷ răng nanh xanh lè, khí chất thanh quý ung dung, chắp tay hướng về phía Cố Nguy: "Cố hữu Vô Kỵ tới đây chúc mừng, chúc huynh và muội muội ta hạnh phúc miên trường."

Cố Nguy khẽ trố mắt, Ngụy Vô Kỵ lại đích thân tới đây sao?

Tạ Lăng cũng vô cùng bất ngờ.

Hai người từ xa hành lễ đáp lại Ngụy Vô Kỵ.

Sau khi Ngụy Vô Kỵ ngồi xuống, ánh mắt chuyển sang hàng ghế ngoài cùng bên phải, ngắm nhìn bóng lưng quật cường kia, khẽ khàng buông tiếng thở dài.

Linh Lung, hẳn là vẫn còn oán hận hắn đây mà.

Ngụy Linh Lung lúc này đã rơi vào trạng thái hoảng loạn, nơm nớp lo sợ.

Huynh trưởng vậy mà lại tới đây?

Huynh ấy có biết mình giả c.h.ế.t bỏ trốn không, nếu bị huynh ấy phát hiện thì toi đời!

Ngụy Linh Lung ngồi nghiêm chỉnh, không dám ngoảnh lại lấy một cái, chỉ sợ bị Ngụy Vô Kỵ nhìn thấy mặt.

Sau khi đọc xong danh sách của Ngụy Chiêu, Phong Gian Thanh Ly lật sang trang tiếp theo, hàng mày dài khẽ nhíu.

Trên danh sách ghi chữ Lan gia.

Nhưng ở Bắc Giang đâu có gia tộc lớn nào mang họ Lan.

Chu Từ Tuế từ xa gật đầu với Phong Gian Thanh Ly.

Phong Gian Thanh Ly lúc này mới chậm rãi xướng lên hạ lễ của "Lan gia".

Lại có thể xấp xỉ ngang bằng với Phượng Vũ quốc, không qua loa chút nào.

Phong Gian Thanh Ly càng thêm khó hiểu, đại gia tộc hùng hậu tài lực đến nhường này, trên khắp bảy nước chỉ đếm trên đầu ngón tay một bàn tay là cùng.

Lại là nhân vật Chu Từ Tuế đào từ lỗ nẻ nào ra đây? Đợi xong xuôi việc làm tư nghi, hắn nhất định phải tra hỏi cho ra nhẽ.

Cái gọi là Lan gia này, thực chất chính là Nam Cung gia.

Họ đến Bắc Giang vào ngày hôm qua, do Chu Từ Tuế vội vã tiếp đón.

Lúc đó Cố Nguy đang bận túi bụi chuẩn bị cho hôn lễ ngày hôm sau, chân không chạm đất, tất nhiên không có thời gian rảnh.

Bắc Giang cầu hiền nhược khát, đối với nhân tài xưa nay luôn mở rộng cửa chào đón.

Huống hồ đây lại là bậc đại nho như Nam Cung Thụy Chính.

Sau một đêm trao đổi sâu sắc, Chu Từ Tuế và Nam Cung Dục chuyện trò vô cùng tâm đầu ý hợp, hắn nguyện ý tin tưởng Nam Cung gia, tiến cử họ với Cố Nguy, thế nên mới điền thêm tên Nam Cung gia vào sổ ghi chép hạ lễ.

Chỉ là chỗ ngồi đã được ấn định từ trước, vì vậy họ không thể trực tiếp tới quan lễ.

Nam Cung Dục, Nam Cung Thụy Chính, Nam Cung Trừng, lúc này đang đi dạo thăm dò khắp nơi, tìm hiểu về chế độ kiến thiết của Bắc Giang.

Càng tìm hiểu, họ lại càng thêm chấn động!

Bắc Giang, vậy mà đã phát triển đến trình độ này!

Trong lòng ba người càng thêm hồi hộp, vạn phần trông đợi buổi gặp gỡ với quân chủ Bắc Giang sau khi hôn lễ kết thúc.

Muốn xem xem đối phương rốt cuộc là nhân tài chung linh d.ụ.c tú (hội tụ linh khí của đất trời) đến nhường nào.

Quay trở lại với hôn lễ.

Danh sách trong tay Phong Gian Thanh Ly đã đọc xong.

Ánh mắt Tạ Lăng dần dần ảm đạm đi.

Phụ thân chẳng phải bảo sẽ không vắng mặt sao? Tại sao vẫn chưa đến?

An Tuyết Đào ở dưới khán đài cũng vô thức nắm c.h.ặ.t ngón tay, tim đập thình thịch liên hồi.

Ngụy Tu Sở sao mãi chưa tới?

Hôn lễ của A Lăng sắp kết thúc đến nơi rồi!

Khoảnh khắc tiếp theo, một tràng tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, xen lẫn tiếng quát "Xuy——" trầm thấp của một nam nhân.

Đám đông nhốn nháo trên đường tự động dạt ra nhường lối, ánh mắt mọi người vô thức đổ dồn về gã nam nhân sở hữu khí độ uy nghiêm, dung mạo tuấn lãng đang cưỡi trên lưng ngựa.

Ngụy Tu Sở xoay người xuống ngựa, ngay giây phút chạm mắt Tạ Lăng, thần sắc uy nghiêm lạnh giá tựa băng giá gặp nắng xuân, thoáng chốc tan chảy thành vẻ vui sướng dịu dàng.

Giọng hắn chất chứa sự áy náy: "A Lăng, phụ thân đến muộn."

Tảng đá đè nặng trong lòng Tạ Lăng cuối cùng cũng được gỡ xuống: "Không sao đâu phụ thân, người đến là tốt rồi."

Ngụy Tu Sở thong thả bước lên, lấy món đồ giấu trong áo ra, cất cao giọng: "A Lăng, của hồi môn phụ thân tặng con ở đây."

Dứt lời, hắn giũ bung tấm gấm, để lộ tấm dư đồ ngọc tỷ trong hộp, ngọc bài lệnh tiễn Trường Phong vệ, cùng một xấp văn thư dày cộp.

Khóe mày Ngụy Tu Sở ngập tràn dịu dàng: "Phụ thân tặng con chín châu Giang Lăng, cùng quyền thống lĩnh Trường Phong vệ, từ nay về sau, con chính là đế vương của Nam Ngụy, vĩnh viễn không thay đổi."

Tạ Lăng trừng to mắt: "Chín châu Giang Lăng?"

Sự việc của Ngụy Chiêu huyên náo khắp nơi, nàng đương nhiên có nghe qua.

Nhưng nàng chẳng thể ngờ, phụ thân lại định đem chín châu Giang Lăng tặng cho mình?

Tất cả những người có mặt tại đó, ngoại trừ Ngụy Vô Kỵ và An Tuyết Đào, đều phơi bày vẻ mặt chấn động.

Bách tính xung quanh cũng không ngoại lệ.

Đây chính là chín châu Giang Lăng đó! Vùng đất trù phú nhất nước Ngụy Chiêu!

Còn cả Trường Phong vệ, là cái Trường Phong vệ mà họ biết đó sao?

Trường Phong vệ của Ung Vương nước Ngụy Chiêu ư?

Mọi người rướn dài cổ, ghim c.h.ặ.t ánh mắt vào Ngụy Tu Sở.

Bọn họ hiển nhiên càng tò mò hơn về vị chiến thần Ung Vương ngày trước.

Ngụy Tu Sở tiếp tục nói: "A Lăng, sau này bất luận kẻ nào bắt nạt con, hay làm con phải chịu ủy khuất, con đều có thể quay về chín châu Giang Lăng, sai Trường Phong vệ đi báo thù cho con, đó là chỗ dựa mà phụ thân trao cho con."

Cố Nguy ở một bên lúng túng sờ mũi.

Nhạc phụ à, con thật sự sẽ không làm thế đâu!

Ngụy Vô Kỵ cũng đứng dậy, lấy ra một cuộn chiếu thư đã được chuẩn bị từ trước.

"Đây là thánh chỉ mà Hoàng đế của chúng ta giao cho tại hạ trước lúc khởi hành, bố cáo thiên hạ, Tạ Lăng là huyết mạch duy nhất của Ung Vương, ôn lương nhu thuận, đặc phong làm Trường công chúa, hưởng thực lộc ngàn vàng."

Ngụy Vô Kỵ biết, Tạ Lăng không bận tâm, cũng chẳng cần đến cái hư danh này.

Nhưng hắn cứ muốn phong đấy, muội muội của hắn, bắt buộc phải cáo phó thiên hạ.

Để người đời biết, Ngụy Vô Kỵ hắn, cũng là hậu thuẫn của Tạ Lăng.

Bách tính xôn xao náo động.

Hóa ra Tạ chủ bộ của họ, lại là nữ nhi của Ung Vương!

Trên tòa lầu cao cách tế đàn không xa, đám sát thủ đã xác nhận, Phượng Vũ quốc và Ngụy Chiêu quốc, quả đúng như suy đoán của Vi Sinh Huyền, đã liên hiệp cùng Bắc Giang quốc.

Nhiệm vụ của bọn chúng, là âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t sứ thần Phượng Vũ và Ngụy Chiêu, sau đó đổ vạ cho Bắc Giang, hòng phá hoại liên minh ba nước.

Cho dù hai nước kia chưa chắc đã tin, nhưng nhất định sẽ sinh ra hiềm khích.

Một tên sát thủ hít sâu một hơi, quay sang thiếu niên lạnh lùng đang tựa người vào cột, cân nhắc từ ngữ: "Thập Thất đại nhân, chúng tôi đã nắm được kết quả, dự định đêm nay sẽ hành động, ngài qua đây nhận mặt sứ thần Phượng Vũ Ngụy Chiêu chút nhé?"

Thập Thất vờ như không nghe thấy, hồi lâu sau mới chậm rãi bước tới, hờ hững liếc nhìn xuống dưới lầu.

Đồng bọn đứng cạnh lên tiếng giải thích.

"Nữ t.ử dáng người cao ráo mặc áo tím kia, cùng đám nữ nhân sau lưng ả, là sứ thần Phượng Vũ quốc.

Gã nam nhân mặc trường bào màu trắng trăng, mang mặt nạ kia, cùng đám người bên cạnh hắn, là sứ thần Ngụy Chiêu quốc. Đây đều là những kẻ chúng ta phải g.i.ế.c."

"Ừm."

Thập Thất lạnh lùng đáp, ánh mắt rơi trên đám sứ thần.

Đây là câu nói đầu tiên của Thập Thất với bọn chúng trong suốt nửa tháng qua.

Nhận mặt xong, Thập Thất định xoay người rời đi.

Đúng lúc này, dưới lầu vọng lên những tràng hò reo vang dội, tiếng nhạc hỉ tươi vui lại trỗi lên, cả thế giới lại hóa thành một biển người náo nhiệt.

"Nghi thức tế lễ đến đây kết thúc, hoan nghênh tân nhân vào động phòng!"

Đám sứ thần ấy trong phút chốc đồng loạt đứng dậy, hướng về phía tế đàn để chúc tụng.

Vẻ hờ hững trong mắt Thập Thất bị đ.á.n.h xô lệch, ánh mắt vô thức men theo đám sứ thần nhìn về phía tế đàn.

Chỉ liếc mắt một cái.

Cả người Thập Thất đông cứng, thanh kiếm trên tay rơi xuống đất.

Hoa giấy sặc sỡ bay rợp trời, hỉ nhạc đinh tai nhức óc. Thiếu nữ với khuôn mặt xinh xắn đang nở nụ cười rạng rỡ, được nam t.ử oai phong bế bổng lên, vạt váy đỏ rực xòe tung, tựa như một cánh bướm rực lửa đong đưa trong ráng chiều vàng óng.

Thanh niên ấy tựa như vừa đ.á.n.h thắng một trận lớn, ôm ghì lấy thiếu nữ trong tay, đôi mày sắc nét uốn cong thành một độ cong vui sướng, dường như trên thế giới này, chẳng còn điều gì đáng để vui mừng hơn thế nữa.

Sau lưng họ, là ánh tà dương đang dần buông dải miên man.

Thập Thất lặng lẽ cúi người, nhặt thanh kiếm lên, ôm lại vào n.g.ự.c.

Tên sát thủ bên cạnh nhận ra vẻ khác thường của hắn, cất tiếng hỏi: "Thập Thất đại nhân, sao vậy?"

Thập Thất lắc đầu, giương mắt nhìn vầng tà dương xán lạn nơi chân trời, đồng t.ử lạnh lẽo được ánh chiều tà nhuộm thành vô vàn màu sắc rực rỡ.

Hóa ra đây mới là thân phận thật của An Ninh.

Nhưng kỳ thực, hắn chẳng bận tâm An Ninh rốt cuộc là ai.

Hắn chỉ biết, An Ninh và phu quân của nàng đã thành thân rồi.

Hôm nay nàng rất vui vẻ.

Vì thế, hắn không thể phá hỏng niềm vui của nàng.

Điều duy nhất hắn có thể làm, chính là bảo vệ nụ cười của nàng, bảo vệ hôn lễ của nàng.

Dựa theo quy củ của nhân gian, hắn nên mừng cho An Ninh mới phải chứ.

Nhưng vì cớ gì tim hắn lại đau đớn đến vậy, nỗi chua xót lan tràn khắp tứ chi?

Lưỡi kiếm sắc bén trong lòng rõ ràng chưa hề xuất vỏ, nhưng lại tựa hồ đ.â.m thẳng vào tim hắn, xâu xé trái tim hắn thành trăm ngàn mảnh vụn.

Thập Thất hít một hơi thật sâu, gượng gạo xua đi sự khó chịu đè nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lạnh lùng lên tiếng: "Mười người các ngươi, đứng thành một hàng."

Thập Thất đột nhiên tuôn ra một câu dài ngoằng thế này, mười tên sát thủ kia đều kinh ngạc trố mắt há mồm, chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn theo chỉ thị của hắn đứng xếp thành một hàng.

Thập Thất chầm chậm kéo những tấm rèm che xung quanh lầu cao lại.

Trong chớp mắt, các gác trở nên tối mịt.

Ánh chiều tà vàng vọt len qua bức rèm đen sì, hắt lên khuôn mặt thanh tú của Thập Thất.

Khoảnh khắc tiếp theo, Thập Thất vung kiếm với tốc độ chớp giật.

Mười tên sát thủ kia thậm chí còn chưa kịp phản ứng, chỉ trong cái chớp mắt, đầu đã lìa khỏi cổ.

Thập Thất bưng chén trà trên bàn dội sạch vết m.á.u, thần sắc bình thản thu kiếm vào vỏ.

Lúc bước ra ngoài, hắn còn tiện tay khóa luôn cửa tầng lầu đó lại.

Cho dù có người phát hiện ra x.á.c c.h.ế.t bên trong, thì cũng phải mất hai ba ngày sau, chắc hẳn sẽ không thể phá hoại hôn lễ của nàng được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.