Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 62: Hồi Âm Của Hoàng Thúc

Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:14

Hôm nay trời oi bức lạ thường, ánh nắng như thiêu như đốt rọi xuống mặt đất, những luồng gió thổi qua cũng mang theo hơi nóng hầm hập.

Bên ngoài cổng thành, nơi Tạ Lăng thường xuyên phát t.h.u.ố.c, dân chúng đã tụ tập đông đúc từ rất sớm. Người đứng kẻ ngồi, mồ hôi nhễ nhại trên từng khuôn mặt.

Vừa thấy Tạ Lăng xuất hiện, vẻ mặt ai nấy đều bừng lên sự hân hoan, ríu rít tiến lại gần. Tạ Lăng phẩy tay ra hiệu, chợt nhận ra chỗ nàng vẫn đứng phát t.h.u.ố.c nay đã được che mát bởi một mái che bằng gỗ, lợp lá chuối dày cộp. Nàng còn đang ngơ ngác thì một người dân lớn tiếng giải thích: "Thần nữ đại nhân, chúng thảo dân dựng cái lán này cho ngài đấy, sợ ngài bị nắng nóng!"

"Phải đó, chúng con lặn lội vào rừng đốn cây mang về làm, mong Thần nữ đừng chê cười!"

Tạ Lăng thực sự bị lay động. Nếu trước đây nàng làm Thần nữ chỉ vì muốn giúp Vu Diệc Trù, thì giờ đây nàng thực tâm cảm động trước tấm lòng của những con người chất phác này. Nhìn Thần nữ bước vào dưới mái hiên mát rượi, nụ cười rạng rỡ nở trên môi những người nông dân hiền lành. Mặc cho cái nắng ch.ói chang, họ chẳng hề thấy nóng bức. Trong lòng Tạ Lăng trào dâng một cảm xúc khó tả, ấm áp và bồi hồi.

Thấy mặt trời càng lúc càng gay gắt, nàng lén lấy từ không gian ra một thùng nước đá lớn, mời mọi người giải khát. Dù sao bây giờ nàng cũng mang danh Thần nữ, việc "biến" ra đồ vật từ hư không cũng là chuyện dễ hiểu. Mọi người chứng kiến pháp thuật của Tạ Lăng thì kinh ngạc tột độ, quỳ rạp xuống đất như ngả rạ, đồng thanh tung hô: "Thần nữ hiển linh!" Tạ Lăng vội vã đỡ mọi người đứng dậy.

Nhờ những viên t.h.u.ố.c thần kỳ và những bài t.h.u.ố.c phòng bệnh mà Tạ Lăng tận tình hướng dẫn, dịch bệnh ở Bắc Giang đang dần được kiểm soát. Số người mắc bệnh giảm đáng kể, phần lớn dân chúng đến đây chỉ để chiêm ngưỡng Thần nữ, hoặc mong được trò chuyện đôi câu với nàng.

"Vô Kỵ ca ca! Hắn đạp chân muội kìa!"

"Cô nương, ta không cố ý đâu."

"Mặc kệ, mau xin lỗi ta đi!"

Tiếng cãi vã mỗi lúc một lớn thu hút sự chú ý của Tạ Lăng. Nàng ngước nhìn, dù bị lớp rèm che khuất nhưng nàng vẫn nhận ra đó là hai anh em Lục Vô Kỵ và Lục Linh Lung! Sao họ lại xuất hiện ở thành Tấn?

Thấy Thần nữ nhìn về phía mình, gã thanh niên đang đôi co với Lục Linh Lung như tìm được phao cứu sinh, lớn tiếng kêu lên: "Vậy thì nhờ Thần nữ phân xử giúp!" Nói rồi, hắn kéo tay áo Lục Linh Lung đến trước mặt Tạ Lăng. "Thần nữ đại nhân, ta vô tình giẫm trúng chân cô nương này một cái, đã nói lời xin lỗi rồi mà cô ấy cứ nằng nặc bắt ta xin lỗi mãi!"

Lục Linh Lung hừ lạnh, lườm Tạ Lăng một cái rõ sắc: "Thái độ của ngươi không thành khẩn, ta không chấp nhận, trừ phi xin lỗi lại từ đầu!"

Bỗng dưng rắc rối đổ ập xuống đầu, Tạ Lăng cân nhắc một lát rồi khuyên giải: "Ta thấy, mỗi người lùi một bước là mọi chuyện êm đẹp thôi mà."

Lục Linh Lung khoanh tay trước n.g.ự.c, vênh váo: "Tại sao ta phải nhường? Hắn giẫm lên chân ta, là hắn sai rành rành ra đó! Cái vị Thần nữ như cô sao lại vô lý thế, hay là chỉ giỏi làm trò bịp bợm?"

Nghe câu này, đám đông xung quanh nổi giận đùng đùng. Cô ả này dám buông lời nghi ngờ Thần nữ? Nếu không có Thần nữ cứu rỗi, họ đã bỏ mạng vì dịch bệnh từ đời nào rồi! Thần nữ xót thương họ chịu nóng còn ban nước đá cho uống. Do đó, ai nấy đều chỉ trích Lục Linh Lung.

Là con gái nên cũng khá mỏng manh, mặt Lục Linh Lung đỏ bừng lên vì tức giận, mắng lại: "Quả nhiên là bọn dân đen Bắc Giang, bổn công..."

Biết cô em gái sắp lỡ lời để lộ thân phận, Lục Vô Kỵ vội vàng bịt miệng ả lại: "Linh Lung, đừng làm loạn nữa." Sau đó, hắn quay sang đám đông cúi đầu nhận lỗi: "Xin lỗi mọi người, xá muội được nuông chiều từ nhỏ nên có phần xấc xược, là do ta không dạy dỗ đàng hoàng."

Mắt Lục Linh Lung đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, giật mạnh tay anh trai ra rồi bỏ chạy vào đám đông. Lục Vô Kỵ thở dài não nuột. Hắn thật sự hối hận vì đã mềm lòng cho Lục Linh Lung theo cùng. Hắn quay lại, thành khẩn nói lời xin lỗi với Thần nữ một lần nữa.

Tạ Lăng cũng chẳng để bụng, dân chúng đông đúc, có người nghi ngờ cũng là chuyện bình thường. Những ngày qua nàng đã nghe không ít những lời tương tự, bèn xua tay tỏ ý không sao, rồi đưa cho Lục Vô Kỵ một viên t.h.u.ố.c.

Nhìn viên t.h.u.ố.c trong tay, Lục Vô Kỵ hỏi một câu từ tận đáy lòng: "Thần nữ đại nhân, nếu người của quốc gia khác mắc dịch bệnh, ngài có ra tay cứu chữa không?"

"Có." Tạ Lăng đáp không do dự, "Ta xuất hiện ở thành Tấn là nhờ duyên phận, không biết khi nào sẽ rời đi, cũng chẳng biết lần hạ phàm tiếp theo là khi nào. Có thể là vài chục năm, cũng có thể là vài trăm năm nữa. Nếu các nước khác có người nhiễm bệnh, cứ đến thành Tấn mà lấy t.h.u.ố.c."

Sợ làm lỡ thời gian của những người đứng sau, Lục Vô Kỵ nói tiếng cảm ơn rồi rời đi. Những lời Tạ Lăng vừa nói cũng đã lọt vào tai những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối. Mỗi thế lực đều có những toan tính riêng.

Trở về khách điếm, Lục Vô Kỵ đẩy cửa phòng Lục Linh Lung, thấy nàng ta đang nằm bò ra giường khóc nức nở. Hắn tức giận mắng nàng ta một trận ra trò. Nghĩ bụng, nàng ta đã bị hoàng thúc chiều chuộng đến sinh hư rồi! Hoàng thúc rất thích trẻ con, luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho những đứa cháu. Chuyến đi Bắc Giang lần này, hắn nhất định phải rèn lại tính nết của Lục Linh Lung!

Giữa lúc đó, một tên thị vệ từ trong góc tối bước ra, dâng lên một bức thư. Lục Linh Lung lập tức bật dậy, nước mắt chưa kịp khô đã nhào tới la hét: "Hồi âm của hoàng thúc đến rồi, hứ! Muội sẽ mách hoàng thúc là huynh bắt nạt muội!"

Lục Vô Kỵ mở thư ra đọc. Ngoài những lời hỏi han sức khỏe, ở cuối thư, hoàng thúc viết: "Không cần phải làm phiền cố nhân của ta. Nếu được, hãy mang về cho ta một cành hải đường Bắc Giang. Cho ta xem mùa xuân Bắc Giang có còn tươi đẹp như xưa không."

Lục Vô Kỵ thở dài thườn thượt. Hoàng thúc vẫn không muốn mở lòng. Xem ra, bí ẩn về cố nhân này, hắn phải tự mình đi tìm lời giải đáp thôi.

Nửa đêm, Lục Linh Lung bỗng sốt cao. Sáng hôm sau, đợi mãi không thấy ả ta xuống ăn sáng, Lục Vô Kỵ đẩy cửa vào thì phát hiện ả ta người nóng rực, nôn mửa đầy ra sàn nhà. Hắn tức tốc mời đại phu đến khám. Kết luận là: dịch bệnh.

Từ khi có Thần nữ, dịch bệnh không còn là căn bệnh nan y nữa. Nhưng ác nỗi, mới hôm qua Lục Linh Lung còn to mồm nói xấu Thần nữ. Lục Vô Kỵ nhíu mày: "Hôm qua mắng người ta l.ừ.a đ.ả.o hùng hồn lắm cơ mà? Tự đi mà xin lỗi và xin t.h.u.ố.c, lần này ta không giúp muội đâu." Lục Linh Lung tủi thân khóc òa lên, nhưng cái tính sĩ diện không cho phép ả ta hạ mình đi tìm Thần nữ. Ả ta đinh ninh rằng Lục Vô Kỵ sẽ mềm lòng đi xin t.h.u.ố.c cho mình, nên cứ thế c.ắ.n răng chịu đựng trọn một ngày.

———

Chuyện Lục Linh Lung cứ để đó đã, bên phía khách điếm, mọi người làm xà phòng bán được hơn 500 lạng bạc! Trừ chi phí, mỗi nhà cũng kiếm được hơn trăm lạng. Chiều tối hôm đó, mọi người lại đổ xô ra chợ mua thêm mười lăm bộ lòng lợn, hì hục làm xà phòng.

Thấy vậy, các nhà khác thèm đỏ con mắt. Xà phòng bây giờ đắt như tôm tươi, phen này lại hốt bạc rồi! Giá xà phòng càng lúc càng tăng cao, nên mẻ xà phòng hôm sau cũng bay vèo vèo. Lần này kiếm được hẳn hơn tám trăm lạng bạc. Xà phòng của họ màu sắc bắt mắt, hương thơm dịu nhẹ, bán hết mẻ này đã có vô số người đặt cọc giữ chỗ cho mẻ sau.

Tạ Lăng còn bày cho mọi người vài chiêu trò bán hàng. Ví dụ như cố tình để một mảnh vải bẩn bên cạnh, có khách đến thì lấy xà phòng giặt sạch bong ngay tại chỗ. Rồi cho Cao Uyển Hoa da trắng nõn nà đứng bên cạnh, tung hô xà phòng có công dụng làm đẹp da, hiệu quả quảng cáo chắc chắn "đỉnh của ch.óp".

Đám lưu đày buôn bán đắt hàng như tôm tươi, nhưng họ nào biết mình đã âm thầm chuốc lấy sự ganh ghét của giới quý tộc thành Tấn. Nhà họ Vương, chuyên buôn xà phòng, đã âm thầm theo dõi họ suốt hai ngày qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 61: Chương 62: Hồi Âm Của Hoàng Thúc | MonkeyD