Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm - Chương 63: Càn Quét Nhà Quý Tộc, Thật Sảng Khoái!
Cập nhật lúc: 09/03/2026 02:09
Lục Linh Lung ròng rã suốt một ngày trời bị tiêu chảy hành hạ đến mờ mịt cả đầu óc, nhưng vẫn bặt vô âm tín bóng dáng của Lục Vô Kỵ mang t.h.u.ố.c tới. Không thể chịu đựng thêm nữa, ả đành lết thân tàn tạ ra ngoại thành để xin t.h.u.ố.c. Từ xa, ả đã thấy Thần Nữ. Thế nhưng đôi chân như đeo chì, ả đứng chôn chân bên ngoài đám đông, không sao cất nổi bước. Hôm qua mới buông lời nh.ụ.c m.ạ người ta, hôm nay lại mặt dày mày dạn đến xin t.h.u.ố.c, cái sĩ diện hão của ả đúng là không chịu nổi đả kích này.
Đang bần thần, những cơn đau quặn thắt lại ập đến. Lục Linh Lung cuống cuồng tìm chỗ giải quyết nỗi buồn. Ở ngoại thành chủ yếu là người bệnh, nên người ta có dựng tạm vài nhà xí. Ngặt nỗi, những chỗ ấy lại bẩn thỉu, hôi hám đến kinh tởm, chất thải tràn cả ra ngoài. Cùng với cái nắng như đổ lửa, mùi hôi xộc thẳng lên não khiến người ta muốn ngất xỉu. Lục Linh Lung túm lấy váy áo, cố nín thở nhưng cũng suýt nôn mửa. Đây có lẽ là lúc t.h.ả.m hại nhất trong cuộc đời ả.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lục Linh Lung hạ quyết tâm, dù có bị c.h.ử.i rủa, khinh bỉ thế nào ả cũng phải xin bằng được viên t.h.u.ố.c! Phơi mình dưới cái nắng ch.ói chang, chờ đợi ròng rã suốt hai canh giờ, cuối cùng ả cũng đứng trước mặt Thần Nữ. Trái tim Lục Linh Lung đập thình thịch, mặt đỏ bừng. Dù bị che khuất sau lớp màn dày, ả vẫn có cảm giác Thần Nữ đã nhận ra mình. Ả nắm c.h.ặ.t tà váy, định mở lời xin lỗi thì bất ngờ, một viên t.h.u.ố.c trắng muốt rơi nhẹ vào lòng bàn tay ả.
Giọng nói của Thần Nữ vang lên rành rọt, vô cùng lạnh lùng: "Uống t.h.u.ố.c mau. Hôm qua còn khỏe re, sao nay lại nhiễm dịch bệnh rồi?" Sau đó, Thần Nữ múc một bát nước đường phèn lạnh mát đưa cho ả: "Uống đi, không thì say nắng bây giờ."
Tạ Lăng tuy phân biệt rõ ân oán, nhưng cũng không đến mức thù vặt với một cô bé chỉ vì vài lời cãi vã, để rồi dồn ép người ta đến bước đường cùng. Quan trọng hơn, Tạ Lăng có một sự thân thiết khó tả đối với anh em nhà họ Lục. Nàng nhận ra Lục Linh Lung bản chất không xấu, chỉ là quen thói tiểu thư đài các, mở miệng ra là nói lời khó nghe mà không suy nghĩ.
Lục Linh Lung á khẩu, muôn vàn cảm xúc đan xen. Chỉ thốt được một câu xin lỗi rồi cầm t.h.u.ố.c và nước ba chân bốn cẳng chuồn lẹ. Về sau, Lục Linh Lung trở thành một trong những người bảo vệ Thần Nữ trung thành nhất, ai hó hé nửa lời xấu về Thần Nữ là ả ăn thua đủ. Ngôi đền Thần Nữ đầu tiên trên khắp bảy quốc gia cũng do ả tự bỏ tiền xây dựng. Nhưng đó là chuyện của tương lai.
———
Về đến nhà trọ, Tạ Lăng bắt gặp cảnh tượng mọi người đang phẫn nộ hừng hực. Xe kéo chở xà phòng bị đập nát bét, những cục xà phòng vỡ vụn vương vãi khắp nơi. Nàng nhíu mày, hỏi: "Kẻ nào làm?"
Cao Uyển Hoa tức giận hừ mạnh một tiếng: "Là đám quý tộc thành Tấn! Chắc chắn chúng ta đã cản đường làm ăn của bọn chúng. Hôm nay, chúng thuê bảy, tám tên sai vặt đến lật tung xe, giẫm đạp xà phòng tan tành! Chúng đe dọa, cấm bọn ta không được phép buôn bán nữa!"
Tạ Lăng suy tính một chút, rồi lên tiếng: "Gom hết chỗ xà phòng nát này lại, đem nghiền nhuyễn, rồi cho vào khuôn tạo hình lại, bán với giá rẻ nhất, chắc chắn sẽ có người mua, coi như không lỗ vốn. Về phần đám quý tộc đó, cứ để ta lo."
Tình cờ tối nay Chu Cối mở tiệc chiêu đãi, Tạ Lăng muốn nhân cơ hội này xem kẻ nào dám to gan như vậy!
———
Lúc này tại hẻm Ngô Đồng.
Cố Nguy gõ cửa gỗ. Vu Diệc Trù mở cửa, ngỡ ngàng khi thấy nam nhân cao lớn đứng bên ngoài. Hắn nheo mắt hỏi: "Công t.ử là..."
Cố Nguy nhướng mày: "Ta là Cố Nguy, trước đây là Thế t.ử của Định Quốc Công, còn giờ là phu quân của Tạ Lăng."
Vu Diệc Trù mở to mắt, vội vàng phân bua: "Ta và Tạ Lăng hoàn toàn trong sáng, ta lấy tính mạng ra bảo đảm." Hắn cứ tưởng hành vi thân thiết của mình và Tạ Lăng đã lọt vào mắt Cố Nguy, khiến chồng người ta phải đến tận cửa dằn mặt.
Cố Nguy lắc đầu: "Không phải vậy. Nếu không có niềm tin, làm sao ta có thể làm chồng nàng ấy? Hôm nay ta đến tìm ngươi, là vì một chuyện khác, Công Thư công t.ử."
Nghe đến hai từ Công Thư, toàn thân Vu Diệc Trù căng cứng, đôi mắt hẹp dài lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Cố Nguy thu trọn mọi biểu cảm của hắn vào trong tầm mắt, trầm ngâm nói: "Ngươi và nương t.ử của ta thường xuyên gặp mặt, đương nhiên ta phải điều tra rõ thân thế của ngươi. Nhỡ đâu nương t.ử đơn thuần lương thiện của ta bị lừa thì sao?"
"Ngươi muốn gì?"
Cố Nguy nhoẻn miệng cười: "Giúp ngươi."
———
Buổi tối, tại phủ Tri phủ.
Vừa bước vào, Tạ Lăng đảo mắt một vòng quanh khán phòng, liền nhận ra một gương mặt quen thuộc: Trần Đạo Úc!
Hắn ta làm gì ở đây? Xem ra phải báo cho Vu Diệc Trù biết, Chu Cối này không hề đơn giản như bọn họ nghĩ.
Yến tiệc bắt đầu, những lời lẽ tâng bốc nịnh nọt lại vang lên, tất cả đều tung hô Tạ Lăng. Ngay cả Trần Đạo Úc cũng hùa theo. Tạ Lăng giả vờ hờ hững hỏi: "Các vị đây đều là gia tộc quyền quý ở thành Tấn, không biết mỗi nhà đang kinh doanh ngành nghề gì?"
Các gia chủ tranh nhau kể lể, mong Tạ Lăng chiếu cố, ban phát chút lộc lá cho việc làm ăn. Nghe đến tên một gia tộc nọ, Tạ Lăng khẽ nhíu mày.
"Kính thưa Thần Nữ đại nhân, nhà họ Vương chúng tôi chuyên buôn bán tạp hóa, như hương liệu, nông cụ, và cả xà phòng mà Thần Nữ từng nhắc tới..."
Tốt lắm, nhà họ Vương. Nàng đã ghim cái tên này.
Sau khi đạt được mục đích, Tạ Lăng cáo từ. Dù sao bây giờ nàng cũng là Thần Nữ cao cao tại thượng, ai làm gì được nàng. Trần Đạo Úc chuẩn bị cả một bài phát biểu dài ngoằng nhưng chưa kịp nói lời nào, trong lòng đầy thất vọng. Thái t.ử gửi thư, bảo rằng uy danh của Thần Nữ đang lên như diều gặp gió ở Bắc Giang và cả bảy quốc gia, yêu cầu hắn phải thu phục Thần Nữ cho bằng được.
Nhắc đến Thái t.ử, hắn lại nhớ đến Chu Cối. Nếu không nhờ Thái t.ử, hắn đã lột da Chu Cối từ lâu rồi! Dù không thể lấy mạng hắn, nhưng cho hắn một bài học nhớ đời thì cũng chẳng sao. Khi Thần Nữ vừa rời đi, hắn công khai đ.á.n.h đập Chu Cối tơi bời trước mặt toàn bộ quý tộc thành Tấn. Đánh Chu Cối đến mức sưng vù như cái mặt lợn, hắn mới hả giận.
Mặt khác, Tạ Lăng dùng năng lực biến hóa thành gió lọt thẳng vào khu phố sầm uất nổi tiếng của thành Tấn. Khu phố này là nơi tập trung của các gia tộc quyền quý. Tìm đến cổng nhà họ Vương, Tạ Lăng lẩn mình vào trong. Đầu tiên, nàng đập nát toàn bộ xà phòng của nhà họ Vương. Tiện đường đi qua nhà kho, Tạ Lăng dùng ý niệm chuyển hết vàng bạc châu báu vào không gian. Bọn quý tộc thâm hiểm này, nàng đã chướng mắt từ lâu! Món nợ cướp nước lần trước vẫn chưa trả! Hôm nay, nàng sẽ giải quyết mọi chuyện.
Tuy nhiên, chỉ dọn dẹp mỗi nhà họ Vương thì quá lộ liễu, có thể gây phiền toái cho đám người bị lưu đày. Vậy là trong một đêm, Tạ Lăng càn quét sạch sành sanh nhà kho của tất cả các gia tộc quyền quý ở thành Tấn.
Sáng hôm sau, cả thành Tấn rúng động. Nghe nói kho báu của tất cả các gia tộc đã bị trộm sạch! Dân chúng thầm mừng thầm, không biết tên hiệp khách nào đã làm việc trượng nghĩa này! Bọn quý tộc này vốn thâu tóm độc quyền kinh doanh, lại còn làm bao chuyện tàn ác, đúng là ung nhọt của thành Tấn! Thật là hả hê!
Chu Cối lùng sục cả ngày trời nhưng không thu thập được một manh mối nào. Tên trộm như có phép tàng hình, đến và đi không để lại dấu vết! Hắn lo lắng, tăng cường canh gác nhà kho của mình. Đám quý tộc thấy Chu Cối vô dụng, đành quay sang cầu cứu Thần Nữ. Bọn chúng thi nhau khóc lóc ỉ ôi, quỳ rạp dưới chân Tạ Lăng, cầu xin nàng giúp bắt tên trộm khốn kiếp để trả thù.
Tạ Lăng bày ra vẻ mặt đồng cảm: "Trời ơi, thật là tội nghiệp, để ta xem có giúp được gì không."
Thế nhưng, sau lớp rèm che, nàng lại nhếch mép cười đắc thắng. Bất ngờ chưa, bà cô của các người chính là tên trộm đó! Tức c.h.ế.t các người đi!
Tại nhà trọ, đám người lưu đày nghe phong phanh vụ trộm của các gia tộc, liên kết với lời nói của Tạ Lăng tối qua... Ai nấy đều sững sờ. Nhưng họ đều giữ kín chuyện này, không hé răng với bất kỳ ai.
Tối đến, Tạ Lăng phân phát xong số t.h.u.ố.c cuối cùng trong ngày, định "tan ca". Không ngờ lại bị một đám người chặn đường. Nàng chau mày, săm soi trang phục của chúng. Rõ ràng không phải là người Bắc Giang. Nàng lạnh lùng lên tiếng: "Các vị đến xin t.h.u.ố.c sao? Hôm nay đã hết t.h.u.ố.c rồi, vui lòng quay lại vào ngày mai."
Gã đàn ông đứng đầu vẻ mặt khinh khỉnh, đ.á.n.h giá Tạ Lăng từ đầu đến chân. "Tưởng Thần Nữ Bắc Giang tài giỏi thế nào, hóa ra cũng chỉ là một người phụ nữ tầm thường, chắc chắn là do dân Bắc Giang tung hô quá đà rồi. Trùm kín mít thế này, sợ người khác thấy khuôn mặt xấu xí của cô à?"
Nói xong, hắn bóp nát viên t.h.u.ố.c trị dịch bệnh cướp được từ đâu đó, cười nhạo: "Chỉ lừa bịp được đám dân đen ngu ngốc ở Bắc Giang thôi."
