Thê Môn - 3

Cập nhật lúc: 19/09/2026 01:01

​Trẻ con sợ nhất là bị người lớn bỏ rơi.

​Tôi thu lại dáng vẻ đùa cợt, hai tay ấp lên bàn tay đang nắm c.h.ặ.t chiếc bánh bao của chàng, kiên định và chậm rãi nói: "Sẽ không đâu."

​A Thọ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi. Những ngón tay chàng giấu dưới lòng bàn tay tôi khẽ run rẩy bất an. Đôi mắt trong veo không chút tạp niệm ấy nhìn tôi, ánh lên nỗi u buồn như một tấm lưới bủa vây lấy người ta.

​Tôi cảm thấy trái tim mình khẽ thắt lại, là tôi đang đau lòng thay cho chàng.

​Tôi hơi siết c.h.ặ.t t.a.y, mỉm cười với A Thọ: "Ta kể cho A Thọ nghe một bí mật nhé, chàng đừng nói cho ai biết đấy."

​Chàng ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng bắt gặp ánh mắt của tôi, chàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

​"Thực ra, ta đến từ trên trời."

​A Thọ khẽ nhíu mày, sự chú ý đã bị tôi thành công thu hút. Chàng nhỏ giọng hùa theo: "Là thần tiên sao?"

​Nụ cười trên môi tôi càng sâu hơn: "Ta không phải thần tiên, nhưng... là thần tiên đã sai ta đến đây."

​"Đến để làm gì cơ?"

​"Đến để làm người nhà của A Thọ chứ sao."

​Chàng ngẩn người ra, vành mắt dần dần ửng đỏ.

​"Là gia gia nhờ thần tiên đưa nương t.ử tới sao?"

​Trong lòng tôi bỗng chốc sững lại.

​A Thọ sụt sịt, lúc lên tiếng, giọng chàng đã đặc sệt âm mũi: "Gia gia sẽ không bao giờ trở về nữa, đúng không? Ta đi gọi gia gia, nhưng gọi thế nào gia gia cũng không tỉnh lại. Các thúc các bá đặt gia gia vào một cái rương lớn, bảo đó là quan tài."

​"Ta trơ mắt nhìn họ vùi lấp cả quan tài lẫn gia gia xuống đất. Nhưng gia gia đâu phải là hạt giống, năm nay chôn xuống, sang năm cũng chẳng thể mọc lên được. Bọn họ lừa ta, ta mãi mãi không thể chờ được gia gia trở về nữa..."

​Giọng nói của chàng run rẩy, bàn tay nắm c.h.ặ.t chiếc bánh bao cũng run lẩy bẩy, khiến tôi thậm chí chẳng biết phải dỗ dành ra sao.

​Hóa ra, mỗi buổi chạng vạng chàng đều ngồi thật lâu trên chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa, nhìn mặt trời khuất bóng sau đỉnh núi, chờ đến khi đầy trời sao sáng, dẫu trong lòng hiểu rõ người mình chờ sẽ chẳng bao giờ trở lại.

​Nước mắt trào ra từ hốc mắt A Thọ, lăn dài thành từng vệt trên má rồi nhỏ giọt xuống nền đất đầy bụi bặm.

​"Gia gia từng nói với ta, hài t.ử ngoan thì phải biết ăn cơm. Có phải gia gia biết sau khi người đi rồi, ta sẽ bị bỏ đói, cho nên mới gọi nương t.ử tới không?"

​Tôi hé mở môi định nói, nhưng cổ họng lại như bị thứ gì đó vô hình chèn ép tới nghẹn ngào.

​Đôi mắt ướt đẫm ấy vẫn đăm đăm nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời.

​Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót trướng đầy, tôi khẽ thở hắt ra một hơi: "Không chỉ vậy đâu. Không chỉ A Thọ cần ta, mà ta cũng cần A Thọ nữa."

​"Gia gia đã chọn ta giữa rất nhiều, rất nhiều người. Người hỏi ta: 'Tiểu cô nương, cháu có muốn có một người nhà không?' Ta bảo ta muốn, thế nên người mới nhờ thần tiên đưa ta đến bên cạnh A Thọ. A Thọ, chính là người nhà mà gia gia đã cất công lựa chọn cho ta đấy."

​Giọng A Thọ nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: "Nhưng ta là đồ gánh nặng... Gia gia không nói với nương t.ử sao?"

​Tôi kéo ống tay áo lên lau nước mắt cho chàng: "Nói bậy! A Thọ thế này là vừa vặn nhất, ta lại vừa hay thích một A Thọ như thế này."

​A Thọ ngoan ngoãn hệt như một chú mèo con, để mặc tôi lau mặt. Tôi nói tiếp: "Ta là người do thần tiên phái tới mà, sao có thể giống những người phàm tục khác được. Ta biết thừa A Thọ là người tuyệt vời nhất."

​"Còn tuyệt hơn cả Tần tú tài sao?"

​"Chàng á? Chàng tốt hơn hắn ta gấp trăm nghìn lần!"

​Khóe miệng A Thọ cứ trĩu xuống mếu máo, chàng đưa tay tự gạt nước mắt, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà bật cười.

​"Nương t.ử thật tốt. Nương t.ử là tốt nhất, tốt hơn bất kỳ ai trên đời."

​Cõi lòng tôi mềm nhũn. Nghĩ thầm A Thọ vừa ngoan ngoãn lại vừa dễ dỗ dành, tôi đưa tay chạm vào gò má mềm mại của chàng, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ vô cùng vi diệu.

​Ngốc nghếch một chút, quả thực cũng rất tốt.

​Thân phận cô nhi mà, tuy không được trải qua sự ấm áp của gia đình, nhưng bù lại, tôi có trải nghiệm vô cùng phong phú về nhân tính và sự đời muôn màu muôn vẻ.

​Viện trưởng đã cố gắng dành những điều tốt nhất cho chúng tôi, nhưng bến đỗ bình yên ấy thỉnh thoảng vẫn dột nát khi giông bão về. Tôi phải bước chân ra ngoài xã hội từ rất sớm, từng gặp gỡ đủ loại người, từng giao tiếp với đủ mọi tầng lớp khác nhau.

​Hồi mới bước vào đời, tôi dễ bị lừa lắm, người ta nói gì cũng tin sái cổ. Mãi sau này, việc tôi không đi lừa gạt lại người khác đã là do bản thân tôi có tâm địa lương thiện lắm rồi. Cứ nhìn thấy những kẻ có ánh mắt khôn lỏi là trong lòng tôi tự sinh ra cảnh giác. Đổi lại, chỉ có những ánh mắt trong veo thuần khiết mới có thể chạm đến đáy lòng tôi.

​Giờ giấc sinh hoạt của A Thọ cực kỳ chuẩn mực. Trời còn chưa sáng, chàng đã dậy trở ra đồng tiếp tục gặt lúa mạch. Chàng bảo gia gia từng dặn phải gặt cho nhanh, để còn kịp chờ thương lái tới thu mua.

​Lúc chàng đi, tôi vẫn còn đang ngái ngủ. Mãi đến khi rớt giường, tôi mới ra ngoài trò chuyện với mấy người hàng xóm một lát.

​Xuyên tới đây chưa lâu, cộng thêm hình tượng của nguyên chủ trước kia quá tệ, nên tôi đã phải sống khép nép suốt một tháng trời. Giờ là lúc nên qua lại với hàng xóm láng giềng để thay đổi phần nào ấn tượng của họ về mình. Suốt tháng qua, tôi mặc kệ những lời đồn thổi bôi bác sau lưng, thỉnh thoảng nghe ngóng từ miệng mấy gã đàn ông làm đồng cũng thấy họ bắt đầu thay đổi cái nhìn về tôi rồi.

​Bây giờ mà chủ động tiếp cận mấy thím đại nương, mấy cô con dâu trong thôn chắc sẽ không bị xa lánh gắt gao như trước nữa. Bọn họ hẳn cũng tò mò về tôi lâu rồi, nay gặp được liền kéo lại hỏi han đủ chuyện. Hậu quả là, việc mang cơm trưa nay cho A Thọ bị trễ nải đôi chút.

​Lúc tôi xách hộp cơm ra tới ruộng, A Thọ đang cắm cúi gặt lúa hì hục. Tôi nhủ thầm lát nữa phải nhắc chàng làm việc thì cũng phải chú ý nghỉ ngơi mới được. Nhưng vừa đảo mắt qua, tôi đã thấy cách chỗ chàng không xa có một cô nương đang đứng đó.

​Tôi không đ.á.n.h động ai, rón rén bước tới gần. Liễu Uyển đang nói thì thầm to nhỏ gì đó với giọng điệu vô cùng yểu điệu, tôi nghe không rõ chữ được chữ mất.

​Chỉ chợt thấy A Thọ bỗng nhiên đứng thẳng lưng lên, gắt gỏng hét to với Liễu Uyển: "Nương t.ử đối xử với ta tốt nhất!"

​Tiếng hét này không chỉ làm tôi sững sờ, mà Liễu Uyển cũng giật nảy mình đứng đực ra đó. Mấy người đang lom khom gặt lúa gần đấy đều tò mò ngoái cổ sang xem.

​A Thọ lại gân cổ hét tiếp: "Nàng ấy là nương t.ử tốt nhất! Nàng ấy sẽ không bao giờ đ.á.n.h ta đâu!"

​Tôi trơ mắt nhìn sắc mặt Liễu Uyển tức khắc đỏ bừng nghẹn họng hệt như màu gan lợn.

​Tôi không nhịn nổi cười, mà cũng chẳng buồn nhịn nữa, cứ thế tươi cười bước tới bên cạnh A Thọ, đưa ấm nước cho chàng:

"Chàng hét to thế làm gì, khản cả cổ họng bây giờ."

​A Thọ đón lấy ấm nước nhưng không uống ngay. Chàng bày ra vẻ mặt vô cùng tủi thân, quay sang mách lẻo với tôi:

"Nàng ta cứ bảo nương t.ử đ.á.n.h ta. Ta đã nói bao nhiêu lần là không có rồi, thế mà nàng ta vẫn cứ hỏi mãi, bảo ta đừng sợ... Lại còn cứ đứng chắn cản trở ở đây, lúa mạch sắp không gặt xong được rồi."

​Tôi dúi luôn hộp cơm vào tay chàng, dỗ dành: "Ta biết rồi. Chàng mau ra kia ăn cơm đi, ăn xong rồi hẵng làm tiếp."

​A Thọ ngoan ngoãn nghe lời, xách hộp cơm đi thẳng về phía gốc cây mà chúng tôi hay ngồi nghỉ, từ đầu chí cuối chẳng thèm liếc nhìn Liễu Uyển lấy một cái.

​Tôi nhếch mép, cười như không cười nhìn Liễu Uyển: "Nghe rõ chưa? Muội còn có thắc mắc gì nữa không?"

​Hôm nay thím Trần cũng ra đồng gặt lúa. Vừa nghe thấy tiếng hét của A Thọ, thím liền xông tới hóng chuyện đầu tiên:

"Cái cô nhãi ranh này, vừa mới đính hôn xong thì sao không chịu ở nhà thêu thùa áo cưới đi, còn chạy ra đây chọc ngoáy vào chuyện nhà tỷ tỷ cô làm cái gì? Người ta đã bảo không có, không có rồi, mà cô vẫn cứ nhai đi nhai lại hỏi mãi thế hả? Phải ép người ta nhận là có thì cô mới vừa lòng chắc?"

​Thím Trần đúng là vị thần hỗ trợ đỉnh nhất quả đất! Thím mắng tiếp:

"Vân Nương trước kia đúng là không ra gì thật, nhưng giờ vợ chồng son nhà người ta đang sống rất yên ổn mặn nồng. Cô rửng mỡ ra đấy mà lo bò trắng răng!"

​Giọng điệu oang oang của mấy bà thím trong làng thì khỏi phải bàn rồi. Chỉ riêng cái câu "Vân Nương trước kia đúng là không ra gì" phát ra từ miệng thím đã vang vọng đinh tai nhức óc. Tôi đưa tay vuốt mũi tự giễu. Dù biết rõ người thím mắng là nguyên chủ chứ chẳng phải mình, nhưng nghe xong tôi vẫn thấy sượng trân chột dạ.

​Còn Liễu Uyển da mặt mỏng, bị thím Trần mắng xối xả vỗ mặt nên chẳng dám ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ rực như rỉ m.á.u, lí nhí biện minh:

"Cháu... cháu chỉ là quan tâm tới tỷ tỷ thôi..."

​Thím Trần là người ruột để ngoài da, có sao nói vậy, thím thẳng thừng ngắt lời:

"Thôi cô dẹp cái thói đó đi. Cô quan tâm nàng ta á? Nàng ta ngã xuống ao suýt c.h.ế.t, tới giờ cũng hơn cả tháng trời rồi, cô đã vác mặt sang thăm lấy một lần nào chưa? Bên nhà mẹ đẻ các người có mống nào chịu ngó ngàng tới nàng ta không? Rõ ràng là các người chê nàng ta làm mất mặt gia môn kia mà?"

​Nghe thì thấy nguyên chủ cũng t.h.ả.m thật đấy, nhưng ngay lúc này, đứng nghe thím Trần xả láng mắng c.h.ử.i người khác, khóe miệng tôi cứ tự động cong lên không cách nào đè xuống được. Tôi đành phải cúi gằm mặt giả vờ đáng thương, sợ người ta phát hiện ra vẻ mặt đang nhịn cười của mình.

​Tôi giả vờ kéo kéo vạt áo của thím Trần, nhỏ giọng: "Thím ơi, thím bớt giận, đừng nói nữa."

​Thím Trần gạt phắt tay tôi ra, lườm nguýt một cái rõ sắc: "Cô tránh ra! Cô tự mồm bảo bước qua cửa t.ử một lần rồi thì sẽ sống cho đàng hoàng cơ mà? Sống đàng hoàng chứ có phải bảo cô đi làm cháu chắt cho người ta bắt nạt đâu!"

​Cái vị trí "chiến thần sát thương" này cứ giao hết cho thím ấy đi. Thím ấy bình đẳng tấn công tất cả những kẻ làm mình chướng mắt. Người sống thẳng thắn không dồn nén bực dọc thế này chắc chắn cả đời chẳng bao giờ bị u uất tức n.g.ự.c.

​Liễu Uyển c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cúi mặt tủi thân tột cùng: "Cháu là đến tìm tỷ tỷ. Do mãi tỷ tỷ chưa tới nên cháu mới ra nói chuyện với tỷ phu vài câu, chứ thực lòng không có ý gì khác."

​Có người thấy nàng ta khóc lóc đáng thương quá thì không nhịn được bèn lên tiếng nói đỡ vài câu:

"Thôi thím ạ, nó dẫu sao cũng là tiểu cô nương chưa hiểu chuyện, nói năng thiếu chừng mực thì dạy dỗ vài câu là được rồi, bớt giận đi thím."

​Thím Trần cau mày, chống nạnh nhìn về phía người đàn ông kia. Tôi không muốn thím ấy vì tôi mà cãi vã sinh sự với người khác, bèn vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay thím.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.