Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 12: Em Không Giống Chị, Em Dùng Mũi Để Nhìn Người Ta
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:11
Cố Đình Diệp nghe vậy cũng không ngẩng đầu, ánh mắt tập trung vào tài liệu trong tay.
Khương Dao thấy bầu không khí trở nên ngột ngạt, trong lòng không khỏi thở dài bất lực.
【Trời ạ, với cái kiểu lạnh tanh này của Cố Đình Diễn, đến bao giờ nam nữ chính mới tiến triển tình cảm đây? Giờ phút này, cũng chỉ có mình là có thể ra mặt thôi, Tư Thu Yên, cô đúng là may mắn khi gặp được một nữ phụ ác độc như tôi, chỉ khi tôi giày vò cô đến mức không ra hình dạng gì, nam chính mới biết thương cô.】
Khương Dao đè nén sự phấn khích trong lòng, hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Tư Thu Yên qua khóe mắt: “Em nói chị này, có phải chị lo chuyện bao đồng hơi nhiều rồi không? Em đi đâu với anh Cố Đình Diễn, chị quản được chắc? Chị không nghe thấy anh Cố Đình Diễn nói gì trong bữa tiệc tối qua sao? Hôm qua anh ấy nói em rất có khả năng sẽ trở thành hôn thê của anh ấy đấy, tay chị có phải vươn hơi dài rồi không.”
Nói xong, Khương Dao khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tư Thu Yên, trên mặt là nụ cười đầy chế giễu, nhưng trong lòng thì vui không tả được.
【Mình biết phải đối phó với Cố Đình Diễn thế nào rồi. Trong cốt truyện hình như có nói, Cố Đình Diễn cực kỳ ghét những người phụ nữ chủ động lao vào anh ta. Mà sở dĩ anh chú ý đến Tư Thu Yên là vì sau khi biết thiên kim thật trở về, việc đầu tiên cô ta làm không phải là tranh giành, mà là chắp tay nhường lại tất cả. Một đóa hoa nhỏ bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại mềm yếu như vậy, ai mà không thương cho được?】
【Giờ mà mình nhắc lại câu nói đùa tối qua ngay trước mặt Cố Đình Diễn, chắc chắn anh ta sẽ thấy mình vô cùng phiến phức. Đến lúc đó, tình cảm giữa nam chính và nữ chính kiểu gì chẳng có chút tiến triển. Vì cái vai nữ phụ ác độc của mình, mình đúng là mệt tâm muốn c.h.ế.t.】
Dòng suy nghĩ của Khương Dao xoay chuyển nhanh ch.óng, hoàn toàn không để ý đến trong mắt Cố Đình Diễn bên cạnh thoáng qua một tia sâu xa khó lường.
Anh mà cũng bị thu hút bởi loại người trong ngoài không đồng nhất như Tư Thu Yên sao?
Thật nực cười.
Nhưng… nếu Khương Dao có thể nói ra những lời này, điều đó chứng tỏ sau này Tư Thu Yên sẽ dồn nhiều tâm tư và thủ đoạn hơn lên người mình hơn.
Đây tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Tư Thu Yên ủ rũ cúi đầu, trong giọng nói mang theo vài phần đau thương: “Anh Đình Diễn, những gì Dao Dao nói là thật sao? Sau bữa tiệc tối qua, cả thủ đô đều biết chuyện này, họ bàn tán đủ điều. Nhưng bạn bè trong giới của anh lại bảo đó chỉ là câu nói đùa, không có ý gì cả. Vậy mà hôm nay Dao Dao lại… Anh Đình Diễn, anh có thể nói cho em biết, rốt cuộc đâu mới là thật?”
Nghe vậy, Cố Đình Diễn cười như không cười, anh đặt tập tài liệu trong tay xuống, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Tư Thu Yên.
“Cô nghĩ mình có tư cách can thiệp vào chuyện riêng của tôi sao? Tôi không phải người hay nói đùa, nếu đến chuyện này mà còn không rõ, thì không xứng được xem là bạn trong giới của tôi. Tôi đã nói như vậy trong bữa tiệc gia đình tối qua, nghĩa là tôi nói thật.”
Khi lời của Cố Đình Diễn vừa dứt, Tư Thu Yên chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Không chỉ cô ta, ngay cả Khương Dao cũng cảm thấy trời đất sụp đổ!
Cô mở to mắt, ánh mắt nhìn Cố Đình Diễn cũng mang theo chút giận dữ.
Thằng nhóc thối nhà anh lại định hại người nữa hả??
Khương Dao nghiến răng, giọng nói đầy sự không chắc chắn: “Cố Đình Diễn, anh đang nói nghiêm túc à? Em nói trước, em là kiểu người rất hay đòi hỏi, lại còn quen thói mượn thế làm càn. Đến lúc đó, nếu em lấy danh nghĩa của anh để tác oai tác quái, thì anh cũng đừng quay lại kiếm chuyện với em đấy nhé!”
“Đừng lo, dù em có làm cả thủ đô này náo loạn, tôi vẫn có thể bảo vệ em.”
Giọng của Cố Đình Diễn nhàn nhạt, như thể đang nói về một chuyện chẳng có gì quan trọng.
Giây tiếp theo, anh lại nghe rõ tiếng hét ch.ói tai cùng những lời mắng c.h.ử.i đầy tức giận của Khương Dao vang lên trong đầu.
Nhưng lúc này, Khương Dao cố tình tỏ vẻ đắc ý nhìn Tư Thu Yên: “Chị, chị nghe rõ rồi chứ? Xin lỗi chị nhé, lại làm chị buồn rồi.”
【Tư Thu Yên, cô mau nghĩ cách đi! Mau lôi cái tên nam chính điên khùng này đi giùm cái!】
Lúc này, Tư Thu Yên đã chẳng còn nghe rõ Khương Dao đang nói gì nữa. Cô ta chỉ cảm thấy đầu óc rối bời, trong lòng càng không thể tin nổi những lời mà Cố Đình Diễn vừa nói.
Không chỉ vậy, trong lòng còn như vỡ vụn.
Cố Đình Diễn là thiên chi kiêu t.ử* ở thủ đô, ai cũng gọi anh là 'Thái t.ử gia’. Một nhân vật như vậy đối với tất cả mọi người mà nói là vô cùng ch.ói mắt, là bông hoa cao quý mà các cô gái trong giới thủ đô ao ước.
(*天之骄子: Thiên chi kiều t.ử: đứa con cưng của trời)
Tư Thu Yên cũng là một trong những cô gái ấy.
Cô ta vốn tưởng rằng mình và Cố Đình Diễn cũng coi như đã cùng nhau lớn lên, lại còn có một mối hôn ước từ nhỏ giữa hai nhà Tư - Cố. Mặc dù hai bên gia đình ngoài mặt không thừa nhận, nhưng trong lòng Tư Thu Yên luôn nghĩ rằng, một ngày nào đó cô ta sẽ trở thành vợ của anh.
Tất cả những điều này đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của Khương Dao!!
Tư Thu Yên siết c.h.ặ.t nắm tay, ánh mắt nhìn Khương Dao cũng ẩn chứa sự oán hận.
Khương Dao đầu tiên ngẩn người, đang định nói lời chế nhạo thì chợt nghĩ lại, cười nhếch môi: “Chị à, nếu em trở thành hôn thê của anh Cố Đình Diễn, thì sau này tình cảnh của chị sẽ càng khó khăn hơn đấy. Hiện tại, chị có thể tiếp tục ở lại nhà họ Tư là nhờ vào em, nhưng sau này... thì chưa chắc đâu.”
Tư Thu Yên lấy lại tinh thần, nở một nụ cười gượng gạo, như thể sắp vỡ vụn: “Dao Dao, chị biết chị phải làm gì mà. Chị hiểu, đợi khi chị tìm được chỗ ở thích hợp, chị sẽ rời khỏi nhà họ Tư.”
“Vậy thì tốt.”
Khương Dao khẽ hừ một tiếng, diễn vai cáo mượn oai hùm một cách điêu luyện.
Cô liếc nhìn Cố Đình Diễn, phát hiện anh ta đang chăm chú nhìn mình đầy hứng thú. Trên gương mặt không hề có chút khó chịu nào, thậm chí còn chẳng có ý định ngăn cô lại.
Chuyện này là sao đây??
Cô đã đạp lên đầu Tư Thu Yên như vậy rồi, mà Cố Đình Diễn chẳng có chút thương xót nào sao?
Lúc này, Tư Thu Yên cúi đầu, cũng đang chờ phản ứng của Cố Đình Diễn.
Nhưng từng giây từng phút trôi qua, Cố Đình Diễn chỉ khẽ hừ một tiếng, khóe môi nhếch lên cười như không cười, rồi tiếp tục xem tài liệu trong tay, bầu không khí trong xe lại trở nên yên tĩnh.
Khương Dao lặng lẽ đảo mắt.
【Thôi, khỏi cần thử nữa, Cố Đình Diễn hiện tại hoàn toàn không có chút cảm giác nào với Tư Thu Yên, ngay cả sự quan tâm dịu dàng như một người anh hàng xóm cũng chẳng có. Vậy suốt 18 năm qua, Tư Thu Yên rốt cuộc đã làm gì vậy trời? Làm minh bây giờ rơi vào tình thế khó xử thế này đây!】
Khương Dao vô thức c.ắ.n môi, suy nghĩ con đường phía trước, chẳng buồn để ý đến Tư Thu Yên nữa.
Nửa tiếng sau, chiếc xe từ từ dừng lại trước cổng Đại học Kinh Đại.
Tư Thu Yên lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng nói: “Anh Đình Diễn, em gái, đến Đại học Kinh Đại rồi. Đúng rồi, tối qua không phải chị đã đề nghị với ông nội Cố, xin cho em một suất đặc cách để vào học thử trước sao. Tránh cho sau này khi tham gia những bữa tiệc tương tự, em lại vì chuyện học vấn mà không ngóc đầu lên nổi... Nếu đã đến đây rồi, em có muốn cùng chị đi gặp hiệu trưởng không? Năm nay, chị vừa nhận được một giải thưởng, biết đâu chị còn có thể nói giúp em đôi lời.”
Nghe vậy, Khương Dao chớp mắt, vẻ mặt đầy vô tội: “Chị, nhà họ Tư chúng ta ở Bắc Kinh nghèo lắm à?”
“Không phải, sao lại hỏi vậy?”
“Nếu em nhớ không nhầm, thì địa vị nhà họ Tư ở Bắc Kinh chỉ xếp sau nhà họ Cố. Em là thiên kim thật của nhà họ Tư, ra ngoài đều dùng mũi để nhìn người ta*, trong giới thượng lưu này, chị nghĩ họ dám làm gì em sao? Hay là, trước đây ở nhà họ Tư, chị luôn phải sống dựa vào sắc mặt người khác? Có ai từng bắt nạt chị không? Nói em nghe, em sẽ bảo anh Cố Đình Diễn đi tìm họ tính sổ. Dù sao, sau này rất có thể em sẽ trở thành hôn thê của anh ấy mà.”
(*用鼻子看人: dùng mũi để nhìn người: ám chỉ hành động ngẩng đầu, hếch mũi, nhìn người bằng nửa con mắt — biểu hiện sự khinh người, ngạo mạn.)
