Thiên Kim Thật Bị Cả Nhà Nghe Khác Với Tiếng Lòng - Chương 13: Xong Rồi, Lên Nhầm Thuyền Giặc Của Nam Chính Rồi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:12
Khương Dao mỉm cười rạng rỡ, nhưng lời nói thốt ra lại sắc bén như d.a.o, từng câu từng chữ như cứa vào tim.
Sắc mặt Tư Thu Yên tức thay đổi, vẻ tức giận hiện rõ trên khuôn mặt: "Em gái, chị biết em trước giờ luôn coi thường chị, nhưng chị thật sự không có ác ý. Chị chỉ hy vọng sau này em có thể sống tốt hơn một chút, sẽ không vì chuyện học vấn mà bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Nhưng em... sao em có thể nói chị như vậy?"
Dừng một chút, Tư Thu Yên nhắm mắt lại, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt: "Chị biết vị trí thiên kim thật của nhà họ Tư là của em, chị chưa từng mơ tưởng gì quá xa vời. Chị chỉ muốn thử xem, bằng nỗ lực của bản thân, liệu có thể gánh vác một phần nào đó cho nhà họ Tư hay không. Chị sai chỗ nào chứ?"
Khi lời của Tư Thu Yên vừa dứt, Khương Dao liền để ý thấy sắc mặt của Cố Đình Diễn hơi thay đổi, ánh mắt anh cũng từ từ dừng lại trên người Tư Thu Yên.
Khoan đã, có tác dụng rồi? Nữ chính thu hút được sự chú ý của nam chính rồi!
Khương Dao trong lòng hơi động, đang định mở miệng nói tiếp, thì lại nghe thấy người đàn ông bên cạnh lạnh nhạt lên tiếng: "Mở cửa."
Tài xế ngồi ở ghế lái lập tức xuống xe, đi đến phía sau mở cửa cho Cố Đình Diễn rồi làm một động tác mời.
Tư Thu Yên thoáng ngẩn người, sau đó trong lòng mừng rỡ tột độ.
Có phải lời nói vừa rồi của cô đã khiến Cố Đình Diễn d.a.o động? Tốt quá rồi, xem ra trong mắt Cố Đình Diễn, cô cũng không phải là người xa lạ!
Khương Dao cũng thấy phấn chấn hơn, không đợi tài xế mở cửa cho mình, cô liền lập tức bước xuống xe.
Tư Thu Yên theo sát phía sau, đến bên cạnh Cố Đình Diễn, trên gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng và kiên cường: "Anh Đình Diễn, em biết những lời vừa rồi nói với em gái có phần thất lễ, nhưng đó là suy nghĩ thật của em. Em không dựa vào người khác, chỉ muốn dựa vào chính mình. Nhưng lời đề nghị của em dành cho em gái là thật lòng, chỉ cần em ấy đồng ý, em có thể..."
"Không cần."
Giọng nói trầm thấp trực tiếp cắt ngang lời Tư Thu Yên.
Tư Thu Yên thoáng sững sờ, có chút không hiểu nhìn về phía Cố Đình Diễn.
Lúc này, Khương Dao khoanh tay trước n.g.ự.c, khí chất bừng bừng, vừa xuống xe đã lập tức thu hút vô số ánh nhìn. Huống chi bên cạnh cô còn là Cố Đình Diễn khí chất phi phàm, hai người đứng cạnh nhau trông chẳng khác nào một đôi trai tài gái sắc, khiến không ít học sinh đứng gần đó len lén giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Tư Thu Yên cố lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng hỏi: "Anh Đình Diễn, ý anh là sao?"
Cố Đình Diễn liếc nhìn Khương Dao, giọng nói cực kỳ lạnh nhạt: "Ông cụ Cố vốn đã dặn tôi phải xử lý tốt chuyện học hành của Khương Dao rồi, không cần cô phải dùng giải thưởng của mình để nói giúp em ấy. Hơn nữa, chuyện của Khương Dao cũng không đến lượt cô quyết định. Có một câu Khương Dao nói không sai, với thân phận thiên kim thật của nhà họ Tư và là vị hôn thê tương lai của tôi, em ấy không cần phải dựa vào cô."
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.
Tư Thu Yên không thể tin, lùi lại vài bước, cơ thể khẽ run rẩy như thể sắp ngất đi.
Khương Dao chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, trời đất như sụp đổ.
【Cố Đình Diễn, anh có bị bệnh không đấy? Tôi ở đây vất vả xây dựng hình tượng, anh quay đầu cái liền bẻ cong cốt truyện, không phải anh ghét nhất loại phụ nữ chủ động lao vào anh hả? Xong rồi, xong rồi, lần này thật sự lên thuyền giặc rồi.】
Khương Dao đảo mắt nhìn xung quanh, rõ ràng đang suy nghĩ cách đối phó.
Nghe thấy tiếng nói trong đầu, Cố Đình Diễn im lặng mỉm cười, tiếp tục ra chiêu: "Lịch trình hôm nay của chúng tôi vốn dĩ là đến Đại học Kinh Đại, nếu không phải Khương Dao đã đồng ý với cô trước, lại còn thuận đường, thì tôi tuyệt đối sẽ không để người không liên quan ngồi xe mình. Giờ cô còn có việc gì nữa không?"
Giọng nói của Cố Đình Diễn trầm thấp từ tính, nghe vô cùng êm tai, nhưng lúc này Tư Thu Yên lại cảm thấy từng lời của anh như lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m thẳng vào tim cô.
Khoảnh khắc này, Tư Thu Yên không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa, hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Cô c.ắ.n môi đầy bướng bỉnh, giọng nói khẽ run: “Em biết rồi, anh Đình Diễn, hai người cứ bận việc đi.”
Nói xong, Tư Thu Yên lập tức quay người rời đi, bóng lưng dứt khoát.
Ai không biết còn tưởng cô ta đang làm ầm lên đòi chia tay với Cố Đình Diễn nữa đấy.
Khương Dao nhìn theo bóng lưng Tư Thu Yên rời đi, chỉ thấy hoa mắt ch.óng mặt, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng: “Lại khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, phiền c.h.ế.t đi được.”
【Đừng đi mà! Tư Thu Yên, cô đi rồi tôi phải làm sao đây? Cốt truyện đã hoàn toàn lệch hướng rồi! Mau quay lại đi!!】
Đáng tiếc, những lời trong lòng cô chỉ có Cố Đình Diễn mới nghe được.
Đợi đến khi Tư Thu Yên khuất khỏi tầm mắt của Khương Dao, cô mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, thầm trừng mắt liếc Cố Đình Diễn một cái.
“Vậy kế hoạch của anh hôm nay là dẫn em đến Đại học Kinh Đại?”
“Ừ, ông nội dặn dò, đi thôi, vào trong trước đã.”
Cố Đình Diễn nhàn nhạt đáp, hoàn toàn không cho Khương Dao cơ hội từ chối, liền quay người bước vào khuôn viên trường.
Khương Dao không còn cách nào khác, đành c.ắ.n răng đi theo.
Sau khi đến văn phòng hiệu trưởng, Khương Dao mới biết Cố Đình Diễn không nói đùa. Mục đích hôm nay của anh chính là đưa cô đến làm thủ tục nhập học.
Đây là định công khai mở cửa sau cho cô sao?
Vừa mở cửa văn phòng hiệu trưởng, Khương Dao liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Còn chưa kịp hoàn hồn, người kia đã nhận ra cô trước.
“Dao Dao?!”
Nhìn người đó, Khương Dao chớp mắt, cố gắng lục lại ký ức trong đầu, thử hỏi: “Chú Đặng?”
“Giời ạ, cuối cùng cháu cũng đến báo danh rồi, chú còn tưởng năm nay cháu không định đến Kinh Đại của chúng ta nữa chứ. Mà sao cháu lại đi cùng ngài Cố thế?”
Đặng Quân Tương vui mừng tiến lên chào đón, khi nhìn thấy Cố Đình Diễn thì hơi sững lại, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Khương Dao và Cố Đình Diễn.
Một lúc sau, Đặng Quân Tương như chợt nghĩ ra điều gì đó, ông kinh ngạc hỏi: “Dao Dao, chú nhớ cháu họ Khương đúng không?”
“Đúng ạ.”
“Vậy cháu… chẳng lẽ chính là vị thiên kim thật của nhà họ Tư? Là người vừa mới trở về đã khiến cả thủ đô dậy sóng??”
“Chú Đặng, lâu không gặp, chú thông minh hơn rồi đấy.”
Trong lòng Khương Dao khóc không ra nước mắt, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười ngoan ngoãn.
【Thôi vậy, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn. Dù sao thì mình cũng chẳng định đi theo đúng cốt truyện, cứ đi một bước tính một bước vậy.】
Nghe thấy tiếng lòng của cô, Cố Đình Diễn khẽ cười, tự mình tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn bộ dạng kia rõ ràng không phải lần đầu tiên đến đây.
Khương Dao vỗ vỗ tay Đặng Quân Tương, rồi cũng ngồi xuống theo.
Đặng Quân Tương sũng người, quay sang hỏi Cố Đình Diễn: “Đình Diễn, sinh viên mà sáng nay cậu nói với tôi qua điện thoại, là Dao Dao à?”
“Đúng vậy, xem ra hai người quen nhau.”
“Không chỉ là quen biết, Dao Dao còn là… khụ khụ, đệ t.ử cuối cùng* của tôi.”
(*关门弟子: Quan môn đệ t.ử: tức là người đệ t.ử cuối cùng mà một sư phụ nhận dạy trước khi “đóng cửa” không thu nhận học trò nữa.)
Đặng Quân Tương khẽ ho một tiếng, trong ánh mắt tràn đầy hoài niệm.
Những ký ức trong đầu Khương Dao cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Nguyên chủ quả thật lớn lên ở một vùng núi hẻo lánh, tài nguyên giáo d.ụ.c mà cô ấy nhận được cũng giống như lời Tư Thu Yên nói, vô cùng nghèo nàn. Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, nguyên chủ luôn đặc biệt trân trọng từng cơ hội học tập.
Đặng Quân Tương là giáo viên đã đến làng để dạy học cách đây năm năm. Khi đó, ông chưa phải là hiệu trưởng của Đại học Kinh Đại, rất kiên nhẫn và dịu dàng với trẻ em, ông còn nhìn trúng thái độ học tập của nguyên chủ nên đã âm thầm bồi dưỡng cô rất nhiều.
Nếu Khương Dao nhớ không lầm, một tháng trước, Đặng Quân Tương còn gửi tin nhắn cho nguyên chủ, dặn dò cô nhất định phải đến Đại học Kinh Đại báo danh, ông sẽ dành cho nguyên chủ những tài nguyên tốt nhất!
Không ngờ hôm nay trời xui đất khiến như thế nào lại gặp được…
Đột nhiên, Đặng Quân Tương nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái: “Dao Dao, chẳng lẽ cháu chưa nói với thằng nhóc Cố Đình Diễn này về điểm thi đại học của cháu năm nay sao?”
